Tác giả:

-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ…

Chương 8

Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Tôi không nói anh là yêu quái bắc cực!-anh có nói là em nói sao?-ah.......... à thì.......... Hoài An đến rồi kìa!Hoài An và Diệu Hương rất biết chọn thời điểm để đến giờ thì trong lòng nhỏ 2 tụi nó chính là thiên sứ giáng trần ban phát may mắn cho nhân loại-Cậu tỉnh rồi à? mình và diệu Hương lo muốn chết đi được!-xin lỗi 2 bạn chúng ta đến hội mỹ thuật của trường được chưa?-khoảng 25" nữa mới đến giờ họp. cậu không khỏe ở lại đây nghĩ một chút mình và diệu Hương sẽ lên trước một chút!2 nhỏ lập tức quay mặt bỏ đi nhanh nhưng rồi lại quay mặt lại-Anh 2 Ngọc Hân không biết đường anh nhớ đưa bạn ấy đến nơi đó!Chưa kịp để ai nói câu gì 2 nhỏ bỏ đi thật nhanh.Nếu giờ mà chú ý nhìn kĩ nhỏ chắc chắn.......... chúng ta có thể cười no bụng đấy.Mới cách đây vài phút nhỏ xem 2 đứa kia là thánh thần còn bây giờ thì lại tưởng tượng ra 2 đứa kia là ác quỷ tái thế. Mặt nhỏ từ vui mừng đến ngạc nhiên chuyển sang thẫn thờ và dừng lại ở cột mốc tức giận. nhưng ngọn lửa ấy mau chóng được dập tắt bởi............Lập Khiêm-Hoài An có việc nên đi trước thật đấy đừng tức giận nữa em nên nghĩ ngơi một lát đi!Nhỏ chỉ biết ấm ức rồi nằm xuống quay mặt vào trong20" trôi qua rất im lặng, Lập Khiêm nhìn đồng hồ rồi nhìn nhỏ-Chúng ta đi thôi đến giờ rồi!Nhỏ ngồi dậy định bước xuống. một phản xạ rất galăng anh đưa tay ra đỡ nhỏ.Nhưng trái lại với sự thiện chí của anh...........nhỏ dùng tay hất Lạp Khiêm qua một bên-Không cầnNhưng khi nhỏ đứng lên thì căn phòng lại xoay xoay đảo đảo làm nhỏ ngã nhào lên người lập khiêm-xin lỗi tôi không cố ýNhỏ định đứng dậy lần 2 nhưng............ Lập Khiêm đã bế nhỏ lên-đã nói là em chưa được khỏe sao lại ngang ngược như thế chứ? đến đứng còn không vững thì đi cái gì chứ?- nhưng mà anh cũng phải thả tôi xuốngVà dường như lúc này Lập khiêm đã bỏ ngoài tai những lời nói của nhỏ. Cứ thế anh bế nhỏ ra sân trường thẳng tiến đến hội mỹ thuật, mặt cho nhỏ la hét, đánh đấm không ngừng anh vẫn không có ý định buông nhỏ ra.-có thả tôi ra không?Anh vẫn im lặng miệng cười mỉm-nè thả tôi ra đừng có giả điếc cũng đừng có cười nữa!Vì nhỏ hét lớn+ Lập Khiêm là chàng trai số một của trường còn là học trưởng nữa chứ nên tất cả các học viên của trường đều chạy đến xem rồi xì xào bàn tán"con nhỏ đó là ai vậy?""đánh mình một cái thử đi có phải học trưởng đang cười không?"

Tôi không nói anh là yêu quái bắc cực!

-anh có nói là em nói sao?

-ah.......... à thì.......... Hoài An đến rồi kìa!

Hoài An và Diệu Hương rất biết chọn thời điểm để đến giờ thì trong lòng nhỏ 2 tụi nó chính là thiên sứ giáng trần ban phát may mắn cho nhân loại

-Cậu tỉnh rồi à? mình và diệu Hương lo muốn chết đi được!

-xin lỗi 2 bạn chúng ta đến hội mỹ thuật của trường được chưa?

-khoảng 25" nữa mới đến giờ họp. cậu không khỏe ở lại đây nghĩ một chút mình và diệu Hương sẽ lên trước một chút!

2 nhỏ lập tức quay mặt bỏ đi nhanh nhưng rồi lại quay mặt lại

-Anh 2 Ngọc Hân không biết đường anh nhớ đưa bạn ấy đến nơi đó!

Chưa kịp để ai nói câu gì 2 nhỏ bỏ đi thật nhanh.Nếu giờ mà chú ý nhìn kĩ nhỏ chắc chắn.......... chúng ta có thể cười no bụng đấy.Mới cách đây vài phút nhỏ xem 2 đứa kia là thánh thần còn bây giờ thì lại tưởng tượng ra 2 đứa kia là ác quỷ tái thế. Mặt nhỏ từ vui mừng đến ngạc nhiên chuyển sang thẫn thờ và dừng lại ở cột mốc tức giận. nhưng ngọn lửa ấy mau chóng được dập tắt bởi............Lập Khiêm

-Hoài An có việc nên đi trước thật đấy đừng tức giận nữa em nên nghĩ ngơi một lát đi!

Nhỏ chỉ biết ấm ức rồi nằm xuống quay mặt vào trong

20" trôi qua rất im lặng, Lập Khiêm nhìn đồng hồ rồi nhìn nhỏ

-Chúng ta đi thôi đến giờ rồi!

Nhỏ ngồi dậy định bước xuống. một phản xạ rất galăng anh đưa tay ra đỡ nhỏ.Nhưng trái lại với sự thiện chí của anh...........nhỏ dùng tay hất Lạp Khiêm qua một bên

-Không cần

Nhưng khi nhỏ đứng lên thì căn phòng lại xoay xoay đảo đảo làm nhỏ ngã nhào lên người lập khiêm

-xin lỗi tôi không cố ý

Nhỏ định đứng dậy lần 2 nhưng............ Lập Khiêm đã bế nhỏ lên

-đã nói là em chưa được khỏe sao lại ngang ngược như thế chứ? đến đứng còn không vững thì đi cái gì chứ?

- nhưng mà anh cũng phải thả tôi xuống

Và dường như lúc này Lập khiêm đã bỏ ngoài tai những lời nói của nhỏ. Cứ thế anh bế nhỏ ra sân trường thẳng tiến đến hội mỹ thuật, mặt cho nhỏ la hét, đánh đấm không ngừng anh vẫn không có ý định buông nhỏ ra.

-có thả tôi ra không?

Anh vẫn im lặng miệng cười mỉm

-nè thả tôi ra đừng có giả điếc cũng đừng có cười nữa!

Vì nhỏ hét lớn+ Lập Khiêm là chàng trai số một của trường còn là học trưởng nữa chứ nên tất cả các học viên của trường đều chạy đến xem rồi xì xào bàn tán

"con nhỏ đó là ai vậy?"

"đánh mình một cái thử đi có phải học trưởng đang cười không?"

Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Tôi không nói anh là yêu quái bắc cực!-anh có nói là em nói sao?-ah.......... à thì.......... Hoài An đến rồi kìa!Hoài An và Diệu Hương rất biết chọn thời điểm để đến giờ thì trong lòng nhỏ 2 tụi nó chính là thiên sứ giáng trần ban phát may mắn cho nhân loại-Cậu tỉnh rồi à? mình và diệu Hương lo muốn chết đi được!-xin lỗi 2 bạn chúng ta đến hội mỹ thuật của trường được chưa?-khoảng 25" nữa mới đến giờ họp. cậu không khỏe ở lại đây nghĩ một chút mình và diệu Hương sẽ lên trước một chút!2 nhỏ lập tức quay mặt bỏ đi nhanh nhưng rồi lại quay mặt lại-Anh 2 Ngọc Hân không biết đường anh nhớ đưa bạn ấy đến nơi đó!Chưa kịp để ai nói câu gì 2 nhỏ bỏ đi thật nhanh.Nếu giờ mà chú ý nhìn kĩ nhỏ chắc chắn.......... chúng ta có thể cười no bụng đấy.Mới cách đây vài phút nhỏ xem 2 đứa kia là thánh thần còn bây giờ thì lại tưởng tượng ra 2 đứa kia là ác quỷ tái thế. Mặt nhỏ từ vui mừng đến ngạc nhiên chuyển sang thẫn thờ và dừng lại ở cột mốc tức giận. nhưng ngọn lửa ấy mau chóng được dập tắt bởi............Lập Khiêm-Hoài An có việc nên đi trước thật đấy đừng tức giận nữa em nên nghĩ ngơi một lát đi!Nhỏ chỉ biết ấm ức rồi nằm xuống quay mặt vào trong20" trôi qua rất im lặng, Lập Khiêm nhìn đồng hồ rồi nhìn nhỏ-Chúng ta đi thôi đến giờ rồi!Nhỏ ngồi dậy định bước xuống. một phản xạ rất galăng anh đưa tay ra đỡ nhỏ.Nhưng trái lại với sự thiện chí của anh...........nhỏ dùng tay hất Lạp Khiêm qua một bên-Không cầnNhưng khi nhỏ đứng lên thì căn phòng lại xoay xoay đảo đảo làm nhỏ ngã nhào lên người lập khiêm-xin lỗi tôi không cố ýNhỏ định đứng dậy lần 2 nhưng............ Lập Khiêm đã bế nhỏ lên-đã nói là em chưa được khỏe sao lại ngang ngược như thế chứ? đến đứng còn không vững thì đi cái gì chứ?- nhưng mà anh cũng phải thả tôi xuốngVà dường như lúc này Lập khiêm đã bỏ ngoài tai những lời nói của nhỏ. Cứ thế anh bế nhỏ ra sân trường thẳng tiến đến hội mỹ thuật, mặt cho nhỏ la hét, đánh đấm không ngừng anh vẫn không có ý định buông nhỏ ra.-có thả tôi ra không?Anh vẫn im lặng miệng cười mỉm-nè thả tôi ra đừng có giả điếc cũng đừng có cười nữa!Vì nhỏ hét lớn+ Lập Khiêm là chàng trai số một của trường còn là học trưởng nữa chứ nên tất cả các học viên của trường đều chạy đến xem rồi xì xào bàn tán"con nhỏ đó là ai vậy?""đánh mình một cái thử đi có phải học trưởng đang cười không?"

Chương 8