-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ…
Chương 16
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… -Ngày đó cô ấy tên là Lê thị Thanh làm y tá ở bệnh viện Chợ Rẫy, chồng cô ấy cũng làm bác sĩ ở bệnh viện đó tên là Nguyễn Ngọc Thịnh.Thôi tôi chỉ biết tới đây, tất cả những gì cô Diệu nhờ tôi làm tôi cũng đã làm việc còn lại là của ông.Bà Liên đứng dậy ra ngoài, trong phòng ông Hải đang khóc trong tay bóp chặt bức thư.Ông rút điện thoại ra_Alô!-Chính Nam phải không?-Ông gọi tôi có việc gì?-Con có thể về nhà gấp được không?-Về để ngắm gia đình hạnh phúc của ông à?-Ba có chuyện muốn nói với con về chuyện mẹ và em gái con.-Mẹ tôi đi rồi còn người đàn bà và đứa con gái đang sống chung với ông không phải là mẹ hay em gái của tôi.-Ý của ba là mẹ ruột của con và.......... Băng Du em gái của con!-Ông đang nói bậy cái gì vậy?Ông Hải thì ấp úng còn Chính Nam thì ngạc nhiên.Ông hải bắt đầu kể tất cả mọi chuyện-Tôi sẽ về nước ngay hôm nay, nếu có chuyện gì xảy ra với Băng Du thì đừng trách tôi.Tít......... tít........... tít........Chính Nam tắt máy-Thư kí Dũng cậu có ngoài đó không?Thư kí của ông bước vào-Chủ tịch!! ông cần gì ạ?-Mau tìm cho ta 2 người này!****************************************************Nhà của Lập Khiêm. Băng du từ từ mở mắt ra tìm kiếm hình bóng của Lập Khiêm-Anh Lập Khiêm, anh Lập Khiêm!!!Nhỏ vừa kêu vừa bước xuống giường đi tìm Lập Khiêm. Thì ra anh đang ở trong bếp nấu cơm. nhỏ vòng tay ôm Lập Khiêm từ phía sau-Em dậy rồi hả?-Vâng ạ!Anh đang nấu cơm hả?-Ừ! đợi anh 1 xíu nha?-woa đồ ăn nhìn ngon chết ấy!-Em lại ngồi vào bàn đi!-UkmNhỏ quay xuống ngồi vào bàn Lập Khiêm cũng dọn thức ăn ra luôn-Em ăn thử đi!nhỏ bắt đầu ăn thử từng món 1 ăn món nào thì lắc đầu-Không ngon sao? vậy về biệt thự đi!-Không phải! rất ngon là đằng khác anh lập khiêm nấu thì ngon số một rồi2 người ăn xong Thì Lập Khiêm dọn hết tất cả
-Ngày đó cô ấy tên là Lê thị Thanh làm y tá ở bệnh viện Chợ Rẫy, chồng cô ấy cũng làm bác sĩ ở bệnh viện đó tên là Nguyễn Ngọc Thịnh.Thôi tôi chỉ biết tới đây, tất cả những gì cô Diệu nhờ tôi làm tôi cũng đã làm việc còn lại là của ông.
Bà Liên đứng dậy ra ngoài, trong phòng ông Hải đang khóc trong tay bóp chặt bức thư.Ông rút điện thoại ra
_Alô!
-Chính Nam phải không?
-Ông gọi tôi có việc gì?
-Con có thể về nhà gấp được không?
-Về để ngắm gia đình hạnh phúc của ông à?
-Ba có chuyện muốn nói với con về chuyện mẹ và em gái con.
-Mẹ tôi đi rồi còn người đàn bà và đứa con gái đang sống chung với ông không phải là mẹ hay em gái của tôi.
-Ý của ba là mẹ ruột của con và.......... Băng Du em gái của con!
-Ông đang nói bậy cái gì vậy?
Ông Hải thì ấp úng còn Chính Nam thì ngạc nhiên.Ông hải bắt đầu kể tất cả mọi chuyện
-Tôi sẽ về nước ngay hôm nay, nếu có chuyện gì xảy ra với Băng Du thì đừng trách tôi.
Tít......... tít........... tít........Chính Nam tắt máy
-Thư kí Dũng cậu có ngoài đó không?
Thư kí của ông bước vào
-Chủ tịch!! ông cần gì ạ?
-Mau tìm cho ta 2 người này!
****************************************************
Nhà của Lập Khiêm. Băng du từ từ mở mắt ra tìm kiếm hình bóng của Lập Khiêm
-Anh Lập Khiêm, anh Lập Khiêm!!!
Nhỏ vừa kêu vừa bước xuống giường đi tìm Lập Khiêm. Thì ra anh đang ở trong bếp nấu cơm. nhỏ vòng tay ôm Lập Khiêm từ phía sau
-Em dậy rồi hả?
-Vâng ạ!Anh đang nấu cơm hả?
-Ừ! đợi anh 1 xíu nha?
-woa đồ ăn nhìn ngon chết ấy!
-Em lại ngồi vào bàn đi!
-Ukm
Nhỏ quay xuống ngồi vào bàn Lập Khiêm cũng dọn thức ăn ra luôn
-Em ăn thử đi!
nhỏ bắt đầu ăn thử từng món 1 ăn món nào thì lắc đầu
-Không ngon sao? vậy về biệt thự đi!
-Không phải! rất ngon là đằng khác anh lập khiêm nấu thì ngon số một rồi
2 người ăn xong Thì Lập Khiêm dọn hết tất cả
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… -Ngày đó cô ấy tên là Lê thị Thanh làm y tá ở bệnh viện Chợ Rẫy, chồng cô ấy cũng làm bác sĩ ở bệnh viện đó tên là Nguyễn Ngọc Thịnh.Thôi tôi chỉ biết tới đây, tất cả những gì cô Diệu nhờ tôi làm tôi cũng đã làm việc còn lại là của ông.Bà Liên đứng dậy ra ngoài, trong phòng ông Hải đang khóc trong tay bóp chặt bức thư.Ông rút điện thoại ra_Alô!-Chính Nam phải không?-Ông gọi tôi có việc gì?-Con có thể về nhà gấp được không?-Về để ngắm gia đình hạnh phúc của ông à?-Ba có chuyện muốn nói với con về chuyện mẹ và em gái con.-Mẹ tôi đi rồi còn người đàn bà và đứa con gái đang sống chung với ông không phải là mẹ hay em gái của tôi.-Ý của ba là mẹ ruột của con và.......... Băng Du em gái của con!-Ông đang nói bậy cái gì vậy?Ông Hải thì ấp úng còn Chính Nam thì ngạc nhiên.Ông hải bắt đầu kể tất cả mọi chuyện-Tôi sẽ về nước ngay hôm nay, nếu có chuyện gì xảy ra với Băng Du thì đừng trách tôi.Tít......... tít........... tít........Chính Nam tắt máy-Thư kí Dũng cậu có ngoài đó không?Thư kí của ông bước vào-Chủ tịch!! ông cần gì ạ?-Mau tìm cho ta 2 người này!****************************************************Nhà của Lập Khiêm. Băng du từ từ mở mắt ra tìm kiếm hình bóng của Lập Khiêm-Anh Lập Khiêm, anh Lập Khiêm!!!Nhỏ vừa kêu vừa bước xuống giường đi tìm Lập Khiêm. Thì ra anh đang ở trong bếp nấu cơm. nhỏ vòng tay ôm Lập Khiêm từ phía sau-Em dậy rồi hả?-Vâng ạ!Anh đang nấu cơm hả?-Ừ! đợi anh 1 xíu nha?-woa đồ ăn nhìn ngon chết ấy!-Em lại ngồi vào bàn đi!-UkmNhỏ quay xuống ngồi vào bàn Lập Khiêm cũng dọn thức ăn ra luôn-Em ăn thử đi!nhỏ bắt đầu ăn thử từng món 1 ăn món nào thì lắc đầu-Không ngon sao? vậy về biệt thự đi!-Không phải! rất ngon là đằng khác anh lập khiêm nấu thì ngon số một rồi2 người ăn xong Thì Lập Khiêm dọn hết tất cả