Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 68: Tôi sẽ để cho anh rất thoải mái! (8)

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Bắt đầu anh bị cô quấn lấy, cùng cô kết giao, thế nhưng, càng ngày anh càng cảm giác mình bị cô hấp dẫn.Càng ngày càng không bỏ được nuông chiều tiểu công chúa này.Kỳ thật làm sao anh không kiêu ngạo?Một nhà ba đời cán bộ, thế lực phía sau không người có thể đụng, anh là vương tử sao quanh trăng sánganh cũng có tính cách thiếu gia, thế nhưng mỗi lần, lại không bù được tính tình công chúa của cô, dù cho có lui, cũng không thể lui!Kỳ thật, khi đó là anh cam tâm tình nguyện.Trái tim kia, đã từng vì cô, bao nhiêu lần nhảy lên kịch liệt.Là thật sự vô cùng yêu, mới khiến trái tim dâng lên, mặc cho cô chà đạp.Là tùy ý cô chà đạp......Vào ngày sinh nhật cô, một cái tát, đem anh từ hình tượng vương tử quét xuống mặt đất, hỏi cô vì sao, cô ngạo nghễ nói cô không cần anh nữa, xoay người rời đi, anh là người có tính khí thiếu gia, cũng quay người, dậm chân đi hướng ngược lại.Mà một đôi người yêu toàn trường coi trọng nhất, rơi vào kết quả như vậy.Anh ba ngày không có đi học.Anh suy nghĩ thật lâu, kỳ thật anh là yêu, anh hút thuốc lá, say rượu, cảm giác đến chính mình khi đó, khả năng thật sự sẽ chết mất!Cuối cùng anh chống đỡ phần tình yêu này, cảm giác chính mình thua đến rối tinh rối mù, lung nghiêng ngả đi qua tìm cô.Thế nhưng ai ngờ lại thấy được cô cùng người khác ôm nhau.Anh vươn tay, muốn dắt cô đi, cô lại hất tay anh ra, một câu lạnh lùng mà ngạo khí: “Anh là ai?”Anh uống say, mới có thể ôm cô, mới cảm thấy đáy lòng đau không có thuốc chữa, mới có thể ở bên tai cô, buông xuống tính khí đại thiếu gia, thấp giọng mềm giọng xin: “Sủng Nhi, đừng không quan tâm tới anh, có được hay không?”Đừng không quan tâm tới anh, có được hay không?Mấy chữ này, là móc tim móc gan, đem lòng anh tràn đầy tình yêu, dâng lên cho cô.Cô không lên tiếng, cũng không có xoay lại ôm anh, thậm chí cũng không nhìn anh một chút, chỉ là lạnh lùng nói một câu: “Anh không thấy được bạn trai tối đứng ở nơi đó chờ tôi hay sao?”Thân thể anh cứng nhắc, lại liều mạng ôm cô vào lồng ngực của mình, dùng sức như vậy, dụng tâm như vậy, “Sủng Nhi, anh sai rồi, em ở lại bên cạnh anh, đừng không quan tâm tới anh......”

Bắt đầu anh bị cô quấn lấy, cùng cô kết giao, thế nhưng, càng ngày anh càng cảm giác mình bị cô hấp dẫn.

Càng ngày càng không bỏ được nuông chiều tiểu công chúa này.

Kỳ thật làm sao anh không kiêu ngạo?

Một nhà ba đời cán bộ, thế lực phía sau không người có thể đụng, anh là vương tử sao quanh trăng sáng

anh cũng có tính cách thiếu gia, thế nhưng mỗi lần, lại không bù được tính tình công chúa của cô, dù cho có lui, cũng không thể lui!

Kỳ thật, khi đó là anh cam tâm tình nguyện.

Trái tim kia, đã từng vì cô, bao nhiêu lần nhảy lên kịch liệt.

Là thật sự vô cùng yêu, mới khiến trái tim dâng lên, mặc cho cô chà đạp.

Là tùy ý cô chà đạp......

Vào ngày sinh nhật cô, một cái tát, đem anh từ hình tượng vương tử quét xuống mặt đất, hỏi cô vì sao, cô ngạo nghễ nói cô không cần anh nữa, xoay người rời đi, anh là người có tính khí thiếu gia, cũng quay người, dậm chân đi hướng ngược lại.

Mà một đôi người yêu toàn trường coi trọng nhất, rơi vào kết quả như vậy.

Anh ba ngày không có đi học.

Anh suy nghĩ thật lâu, kỳ thật anh là yêu, anh hút thuốc lá, say rượu, cảm giác đến chính mình khi đó, khả năng thật sự sẽ chết mất!

Cuối cùng anh chống đỡ phần tình yêu này, cảm giác chính mình thua đến rối tinh rối mù, lung nghiêng ngả đi qua tìm cô.

Thế nhưng ai ngờ lại thấy được cô cùng người khác ôm nhau.

Anh vươn tay, muốn dắt cô đi, cô lại hất tay anh ra, một câu lạnh lùng mà ngạo khí: “Anh là ai?”

Anh uống say, mới có thể ôm cô, mới cảm thấy đáy lòng đau không có thuốc chữa, mới có thể ở bên tai cô, buông xuống tính khí đại thiếu gia, thấp giọng mềm giọng xin: “Sủng Nhi, đừng không quan tâm tới anh, có được hay không?”

Đừng không quan tâm tới anh, có được hay không?

Mấy chữ này, là móc tim móc gan, đem lòng anh tràn đầy tình yêu, dâng lên cho cô.

Cô không lên tiếng, cũng không có xoay lại ôm anh, thậm chí cũng không nhìn anh một chút, chỉ là lạnh lùng nói một câu: “Anh không thấy được bạn trai tối đứng ở nơi đó chờ tôi hay sao?”

Thân thể anh cứng nhắc, lại liều mạng ôm cô vào lồng ngực của mình, dùng sức như vậy, dụng tâm như vậy, “Sủng Nhi, anh sai rồi, em ở lại bên cạnh anh, đừng không quan tâm tới anh......”

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Bắt đầu anh bị cô quấn lấy, cùng cô kết giao, thế nhưng, càng ngày anh càng cảm giác mình bị cô hấp dẫn.Càng ngày càng không bỏ được nuông chiều tiểu công chúa này.Kỳ thật làm sao anh không kiêu ngạo?Một nhà ba đời cán bộ, thế lực phía sau không người có thể đụng, anh là vương tử sao quanh trăng sánganh cũng có tính cách thiếu gia, thế nhưng mỗi lần, lại không bù được tính tình công chúa của cô, dù cho có lui, cũng không thể lui!Kỳ thật, khi đó là anh cam tâm tình nguyện.Trái tim kia, đã từng vì cô, bao nhiêu lần nhảy lên kịch liệt.Là thật sự vô cùng yêu, mới khiến trái tim dâng lên, mặc cho cô chà đạp.Là tùy ý cô chà đạp......Vào ngày sinh nhật cô, một cái tát, đem anh từ hình tượng vương tử quét xuống mặt đất, hỏi cô vì sao, cô ngạo nghễ nói cô không cần anh nữa, xoay người rời đi, anh là người có tính khí thiếu gia, cũng quay người, dậm chân đi hướng ngược lại.Mà một đôi người yêu toàn trường coi trọng nhất, rơi vào kết quả như vậy.Anh ba ngày không có đi học.Anh suy nghĩ thật lâu, kỳ thật anh là yêu, anh hút thuốc lá, say rượu, cảm giác đến chính mình khi đó, khả năng thật sự sẽ chết mất!Cuối cùng anh chống đỡ phần tình yêu này, cảm giác chính mình thua đến rối tinh rối mù, lung nghiêng ngả đi qua tìm cô.Thế nhưng ai ngờ lại thấy được cô cùng người khác ôm nhau.Anh vươn tay, muốn dắt cô đi, cô lại hất tay anh ra, một câu lạnh lùng mà ngạo khí: “Anh là ai?”Anh uống say, mới có thể ôm cô, mới cảm thấy đáy lòng đau không có thuốc chữa, mới có thể ở bên tai cô, buông xuống tính khí đại thiếu gia, thấp giọng mềm giọng xin: “Sủng Nhi, đừng không quan tâm tới anh, có được hay không?”Đừng không quan tâm tới anh, có được hay không?Mấy chữ này, là móc tim móc gan, đem lòng anh tràn đầy tình yêu, dâng lên cho cô.Cô không lên tiếng, cũng không có xoay lại ôm anh, thậm chí cũng không nhìn anh một chút, chỉ là lạnh lùng nói một câu: “Anh không thấy được bạn trai tối đứng ở nơi đó chờ tôi hay sao?”Thân thể anh cứng nhắc, lại liều mạng ôm cô vào lồng ngực của mình, dùng sức như vậy, dụng tâm như vậy, “Sủng Nhi, anh sai rồi, em ở lại bên cạnh anh, đừng không quan tâm tới anh......”

Chương 68: Tôi sẽ để cho anh rất thoải mái! (8)