☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 78: Em đây gọi là có oán phải trả! 【8】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… “Là sao? Kia thật đúng là ngoài dự tính của cô nhỉ! “ lông mi thật dài của Bạc Sủng Nhi khẽ run rẩy, tính tình cô vốn làcao ngạo, trong nháy mắt hình như có chút mềm mại: “Xem ra, đề phòng hồi lâu, nhưng đề phòng lầm người rồi... Triệu Tố Nhã chỉ là người qua đường, chân chân chính chính ngồi ở công đường xử án lại là người khác!”Vẻ mặt Tịch Giản Cận trong nháy mắt có chút lạnh, mang theo vài phần phòng bị.Bạc Sủng Nhi nhìn khuôn mặt của anh, đáy lòng khẽ chua chát, cô nhẹ nhàng cười lên, sau đó nghiêng đầu, nhìn Tịch Giản Cận, như năm đó, thật là tốt đẹp, nhưng mang theo vài phần chăm chú: “Tịch Giản Cận...”Cô gọi tên anh.Gọi vô cùng mềm mại.Anh nghiêng đầu, nhìn mắt của cô, lại nghe cô hỏi: “Có phải em một chút cơ hội cũng không có?”Im lặng một hồi lâu.Anh gật đầu.Cô mỉm cười.Không có khổ sở, không có bi ai, chỉ là đơn thuần mỉm cười.“Đã như vậy, vậy chúng ta làm bạn đi. “ Bạc Sủng Nhi nháy mắt, hướng về phía Tịch Giản Cận nói, cô nói rất chân thành, nhìn chưa ra cô động cái tâm tư gì, “Dù sao chúng ta ba tuổi đã biết nhau, coi như là thanh mai trúc mã, nhưng nếu thật không làm được tình nhân, chúng ta trưởng thành, có thể làm bạn, có phải hay không?”Tịch Giản Cận không nói, cô kiên nhẫn đợi.Cô biết, Tiểu Tịch của cô, không phải là người hẹp hòi.Nhưng là, cô cũng biết, Tiểu Tịch của cô, không phải là người dễ quên.Nếu như anh yêu cô, như vậy, hắn là tuyệt kỷ sẽ không đồng ý, bởi vì anh hận cô, anh để ý khi phải trải qua những khuất nhục cùng thương tổn kia.Nếu như anh thật sự không thương cô... Như vậy, anh sẽ đem cô làm như người xa lạ mà đối đãi đi...Làm như không thấy, thờ ơ.Ở bên cạnh anh, vây quanh, hay không vây quanh, đều không có ảnh hưởng gì!Bạc Sủng Nhi bình ổn hô hấp, cố kiên nhẫn, song, một hồi lâu, Tịch Giản Cận lại gật đầu, nói: “Được.”Bạc Sủng Nhi cảm giác được tim của mình run lên một cái, cô tỉ mỉ nhìn chằm chằm Tịch Giản Cận, giống như là muốn từ trên mặt Tịch Giản Cận nhìn ra sơ hở, song, hôm nay, anh quá mức bí hiểm, cô chỉ có thể tuyên bố thất bại.Cô vô lại vô cùng, cũng vô sỉ vô cùng, dò không ra anh có thích cô hay không, như vậy cô liền đi gặp vị hôn thê của anh đi!Lập tức, Bạc Sủng Nhi uốn mày, nhẹ nhàng cười một tiếng, chậm rãi nói: “Đã như vậy, anh dẫn em cái người bạn mới này, đi xem vị hôn thê của anh một chút đi!”
“Là sao? Kia thật đúng là ngoài dự tính của cô nhỉ! “ lông mi thật dài của Bạc Sủng Nhi khẽ run rẩy, tính tình cô vốn làcao ngạo, trong nháy mắt hình như có chút mềm mại: “Xem ra, đề phòng hồi lâu, nhưng đề phòng lầm người rồi... Triệu Tố Nhã chỉ là người qua đường, chân chân chính chính ngồi ở công đường xử án lại là người khác!”
Vẻ mặt Tịch Giản Cận trong nháy mắt có chút lạnh, mang theo vài phần phòng bị.
Bạc Sủng Nhi nhìn khuôn mặt của anh, đáy lòng khẽ chua chát, cô nhẹ nhàng cười lên, sau đó nghiêng đầu, nhìn Tịch Giản Cận, như năm đó, thật là tốt đẹp, nhưng mang theo vài phần chăm chú: “Tịch Giản Cận...”
Cô gọi tên anh.
Gọi vô cùng mềm mại.
Anh nghiêng đầu, nhìn mắt của cô, lại nghe cô hỏi: “Có phải em một chút cơ hội cũng không có?”
Im lặng một hồi lâu.
Anh gật đầu.
Cô mỉm cười.
Không có khổ sở, không có bi ai, chỉ là đơn thuần mỉm cười.
“Đã như vậy, vậy chúng ta làm bạn đi. “ Bạc Sủng Nhi nháy mắt, hướng về phía Tịch Giản Cận nói, cô nói rất chân thành, nhìn chưa ra cô động cái tâm tư gì, “Dù sao chúng ta ba tuổi đã biết nhau, coi như là thanh mai trúc mã, nhưng nếu thật không làm được tình nhân, chúng ta trưởng thành, có thể làm bạn, có phải hay không?”
Tịch Giản Cận không nói, cô kiên nhẫn đợi.
Cô biết, Tiểu Tịch của cô, không phải là người hẹp hòi.
Nhưng là, cô cũng biết, Tiểu Tịch của cô, không phải là người dễ quên.
Nếu như anh yêu cô, như vậy, hắn là tuyệt kỷ sẽ không đồng ý, bởi vì anh hận cô, anh để ý khi phải trải qua những khuất nhục cùng thương tổn kia.
Nếu như anh thật sự không thương cô... Như vậy, anh sẽ đem cô làm như người xa lạ mà đối đãi đi...
Làm như không thấy, thờ ơ.
Ở bên cạnh anh, vây quanh, hay không vây quanh, đều không có ảnh hưởng gì!
Bạc Sủng Nhi bình ổn hô hấp, cố kiên nhẫn, song, một hồi lâu, Tịch Giản Cận lại gật đầu, nói: “Được.”
Bạc Sủng Nhi cảm giác được tim của mình run lên một cái, cô tỉ mỉ nhìn chằm chằm Tịch Giản Cận, giống như là muốn từ trên mặt Tịch Giản Cận nhìn ra sơ hở, song, hôm nay, anh quá mức bí hiểm, cô chỉ có thể tuyên bố thất bại.
Cô vô lại vô cùng, cũng vô sỉ vô cùng, dò không ra anh có thích cô hay không, như vậy cô liền đi gặp vị hôn thê của anh đi!
Lập tức, Bạc Sủng Nhi uốn mày, nhẹ nhàng cười một tiếng, chậm rãi nói: “Đã như vậy, anh dẫn em cái người bạn mới này, đi xem vị hôn thê của anh một chút đi!”
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… “Là sao? Kia thật đúng là ngoài dự tính của cô nhỉ! “ lông mi thật dài của Bạc Sủng Nhi khẽ run rẩy, tính tình cô vốn làcao ngạo, trong nháy mắt hình như có chút mềm mại: “Xem ra, đề phòng hồi lâu, nhưng đề phòng lầm người rồi... Triệu Tố Nhã chỉ là người qua đường, chân chân chính chính ngồi ở công đường xử án lại là người khác!”Vẻ mặt Tịch Giản Cận trong nháy mắt có chút lạnh, mang theo vài phần phòng bị.Bạc Sủng Nhi nhìn khuôn mặt của anh, đáy lòng khẽ chua chát, cô nhẹ nhàng cười lên, sau đó nghiêng đầu, nhìn Tịch Giản Cận, như năm đó, thật là tốt đẹp, nhưng mang theo vài phần chăm chú: “Tịch Giản Cận...”Cô gọi tên anh.Gọi vô cùng mềm mại.Anh nghiêng đầu, nhìn mắt của cô, lại nghe cô hỏi: “Có phải em một chút cơ hội cũng không có?”Im lặng một hồi lâu.Anh gật đầu.Cô mỉm cười.Không có khổ sở, không có bi ai, chỉ là đơn thuần mỉm cười.“Đã như vậy, vậy chúng ta làm bạn đi. “ Bạc Sủng Nhi nháy mắt, hướng về phía Tịch Giản Cận nói, cô nói rất chân thành, nhìn chưa ra cô động cái tâm tư gì, “Dù sao chúng ta ba tuổi đã biết nhau, coi như là thanh mai trúc mã, nhưng nếu thật không làm được tình nhân, chúng ta trưởng thành, có thể làm bạn, có phải hay không?”Tịch Giản Cận không nói, cô kiên nhẫn đợi.Cô biết, Tiểu Tịch của cô, không phải là người hẹp hòi.Nhưng là, cô cũng biết, Tiểu Tịch của cô, không phải là người dễ quên.Nếu như anh yêu cô, như vậy, hắn là tuyệt kỷ sẽ không đồng ý, bởi vì anh hận cô, anh để ý khi phải trải qua những khuất nhục cùng thương tổn kia.Nếu như anh thật sự không thương cô... Như vậy, anh sẽ đem cô làm như người xa lạ mà đối đãi đi...Làm như không thấy, thờ ơ.Ở bên cạnh anh, vây quanh, hay không vây quanh, đều không có ảnh hưởng gì!Bạc Sủng Nhi bình ổn hô hấp, cố kiên nhẫn, song, một hồi lâu, Tịch Giản Cận lại gật đầu, nói: “Được.”Bạc Sủng Nhi cảm giác được tim của mình run lên một cái, cô tỉ mỉ nhìn chằm chằm Tịch Giản Cận, giống như là muốn từ trên mặt Tịch Giản Cận nhìn ra sơ hở, song, hôm nay, anh quá mức bí hiểm, cô chỉ có thể tuyên bố thất bại.Cô vô lại vô cùng, cũng vô sỉ vô cùng, dò không ra anh có thích cô hay không, như vậy cô liền đi gặp vị hôn thê của anh đi!Lập tức, Bạc Sủng Nhi uốn mày, nhẹ nhàng cười một tiếng, chậm rãi nói: “Đã như vậy, anh dẫn em cái người bạn mới này, đi xem vị hôn thê của anh một chút đi!”