Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 93: Toàn bộ tự động hay là bán tự động? 【7】

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận lại không có lên tiếng, chỉ phân phó người đi kêu bác sĩ tới đây, anh thật sự không nỡ, lúc trước có người không muốn cùng anh khiên chiến, bị anh đạp một cước, đạp cho xuất ngũ rồi, lúc ấy nếu như có bác sĩ, cứu giúp kịp thời, chắc là sẽ có đường sống quay lại!Bọn họ cùng bộ đội huấn luyện nơi này khác xa, bọn họ đánh đám cực kì mạnh mẽ, người thua trận ít đều nằm trên giường nửa tháng.Mà ở trong đó, đều là kiểu hư chiêu trống rỗng, nhìn đẹp mắt, nhưng không dùng được!Lục Phong đã sớm nghẹn cháy, thấy điệu bộ anh như vậy, lập tức nhảy lên một cái, chiêu thức đa dạng hướng Tịch Giản Cận công kích tới.Một bên người đội chín rối rít trầm trồ khen ngợi.Rất có ý tứ vô cùng hả giận!Người đội ba mặc dù không sao thích đội trưởng hiện nay, nhưng dù sao cũng là châu chấu trên một sợi thừng, cho nên vẫn còn có chút khẩn trương.Ánh mắt Lục Phong đều đã tỏa sáng, vẫn hướng phía trước công kích, Tịch Giản Cận cũng không đón, chỉ là hướng phía sau né tránh.Lục Phong động tác rất nhanh, Tịch Giản Cận tất nhiên nhanh hơn, mỗi một lần đều là vững vàng né tránh.Người vây quanh vẫn thấy Tịch Giản Cận cứ né như vậy, rối rít bắt đầu khinh thường, đây không phải là con rùa đen rút đầu thì là cái gì?Về sau, tiếng mắng của rất nhiều người đều nổi lên bốn phía rồi.Binh sĩ đội ba cũng cảm thấy có chút mất mặt.Tịch Giản Cận chỉ chuyên chú né tránh, ánh mắt của anh đều nhìn lên Lục Phong trước mặt, nhìn một chút, anh mới chậm rãi cười cười, hướng về phía Lục Phong nói: “Tìm được rồi, cứ đánh như vậy, anh khẳng định không có chuyện gì, nhiều lắm là nằm một tuần lễ!”Kèm theo thanh âm của anh vừa dứt, mọi người chỉ thấy Tịch Giản Cận trong lúc bất chợt nhảy lên, sau đó nghiêng chân đánh xuống.Tất cả mọi người cảm thấy chiêu thức này của Tịch Giản Cận rất đơn giản, rối rít cười nhạt, đáy lòng nghĩ tới đừng nói là Lục Phong, coi như là bọn họ cũng không đánh lại mất!Song, ý nghĩ này vừa dứt, tất cả mọi người trừng tròng mắt, ngớ ngẩn!

Tịch Giản Cận lại không có lên tiếng, chỉ phân phó người đi kêu bác sĩ tới đây, anh thật sự không nỡ, lúc trước có người không muốn cùng anh khiên chiến, bị anh đạp một cước, đạp cho xuất ngũ rồi, lúc ấy nếu như có bác sĩ, cứu giúp kịp thời, chắc là sẽ có đường sống quay lại!

Bọn họ cùng bộ đội huấn luyện nơi này khác xa, bọn họ đánh đám cực kì mạnh mẽ, người thua trận ít đều nằm trên giường nửa tháng.

Mà ở trong đó, đều là kiểu hư chiêu trống rỗng, nhìn đẹp mắt, nhưng không dùng được!

Lục Phong đã sớm nghẹn cháy, thấy điệu bộ anh như vậy, lập tức nhảy lên một cái, chiêu thức đa dạng hướng Tịch Giản Cận công kích tới.

Một bên người đội chín rối rít trầm trồ khen ngợi.

Rất có ý tứ vô cùng hả giận!

Người đội ba mặc dù không sao thích đội trưởng hiện nay, nhưng dù sao cũng là châu chấu trên một sợi thừng, cho nên vẫn còn có chút khẩn trương.

Ánh mắt Lục Phong đều đã tỏa sáng, vẫn hướng phía trước công kích, Tịch Giản Cận cũng không đón, chỉ là hướng phía sau né tránh.

Lục Phong động tác rất nhanh, Tịch Giản Cận tất nhiên nhanh hơn, mỗi một lần đều là vững vàng né tránh.

Người vây quanh vẫn thấy Tịch Giản Cận cứ né như vậy, rối rít bắt đầu khinh thường, đây không phải là con rùa đen rút đầu thì là cái gì?

Về sau, tiếng mắng của rất nhiều người đều nổi lên bốn phía rồi.

Binh sĩ đội ba cũng cảm thấy có chút mất mặt.

Tịch Giản Cận chỉ chuyên chú né tránh, ánh mắt của anh đều nhìn lên Lục Phong trước mặt, nhìn một chút, anh mới chậm rãi cười cười, hướng về phía Lục Phong nói: “Tìm được rồi, cứ đánh như vậy, anh khẳng định không có chuyện gì, nhiều lắm là nằm một tuần lễ!”

Kèm theo thanh âm của anh vừa dứt, mọi người chỉ thấy Tịch Giản Cận trong lúc bất chợt nhảy lên, sau đó nghiêng chân đánh xuống.

Tất cả mọi người cảm thấy chiêu thức này của Tịch Giản Cận rất đơn giản, rối rít cười nhạt, đáy lòng nghĩ tới đừng nói là Lục Phong, coi như là bọn họ cũng không đánh lại mất!

Song, ý nghĩ này vừa dứt, tất cả mọi người trừng tròng mắt, ngớ ngẩn!

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận lại không có lên tiếng, chỉ phân phó người đi kêu bác sĩ tới đây, anh thật sự không nỡ, lúc trước có người không muốn cùng anh khiên chiến, bị anh đạp một cước, đạp cho xuất ngũ rồi, lúc ấy nếu như có bác sĩ, cứu giúp kịp thời, chắc là sẽ có đường sống quay lại!Bọn họ cùng bộ đội huấn luyện nơi này khác xa, bọn họ đánh đám cực kì mạnh mẽ, người thua trận ít đều nằm trên giường nửa tháng.Mà ở trong đó, đều là kiểu hư chiêu trống rỗng, nhìn đẹp mắt, nhưng không dùng được!Lục Phong đã sớm nghẹn cháy, thấy điệu bộ anh như vậy, lập tức nhảy lên một cái, chiêu thức đa dạng hướng Tịch Giản Cận công kích tới.Một bên người đội chín rối rít trầm trồ khen ngợi.Rất có ý tứ vô cùng hả giận!Người đội ba mặc dù không sao thích đội trưởng hiện nay, nhưng dù sao cũng là châu chấu trên một sợi thừng, cho nên vẫn còn có chút khẩn trương.Ánh mắt Lục Phong đều đã tỏa sáng, vẫn hướng phía trước công kích, Tịch Giản Cận cũng không đón, chỉ là hướng phía sau né tránh.Lục Phong động tác rất nhanh, Tịch Giản Cận tất nhiên nhanh hơn, mỗi một lần đều là vững vàng né tránh.Người vây quanh vẫn thấy Tịch Giản Cận cứ né như vậy, rối rít bắt đầu khinh thường, đây không phải là con rùa đen rút đầu thì là cái gì?Về sau, tiếng mắng của rất nhiều người đều nổi lên bốn phía rồi.Binh sĩ đội ba cũng cảm thấy có chút mất mặt.Tịch Giản Cận chỉ chuyên chú né tránh, ánh mắt của anh đều nhìn lên Lục Phong trước mặt, nhìn một chút, anh mới chậm rãi cười cười, hướng về phía Lục Phong nói: “Tìm được rồi, cứ đánh như vậy, anh khẳng định không có chuyện gì, nhiều lắm là nằm một tuần lễ!”Kèm theo thanh âm của anh vừa dứt, mọi người chỉ thấy Tịch Giản Cận trong lúc bất chợt nhảy lên, sau đó nghiêng chân đánh xuống.Tất cả mọi người cảm thấy chiêu thức này của Tịch Giản Cận rất đơn giản, rối rít cười nhạt, đáy lòng nghĩ tới đừng nói là Lục Phong, coi như là bọn họ cũng không đánh lại mất!Song, ý nghĩ này vừa dứt, tất cả mọi người trừng tròng mắt, ngớ ngẩn!

Chương 93: Toàn bộ tự động hay là bán tự động? 【7】