☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 129: Anh là người đàn ông đầu tiên của em! (10)
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Anh cười nhẹ, lực đạo càng mạnh mẽ, cô cau mày, nhìn đáy mắt của anh đều là chỉ trích, anh lại bắt đầu, tốc độ càng mãnh liệt, mãnh liệt đến sau cùng, cô mới hốt hoảng cảm giác được anh và cô sắp cao triều, giống như cũng muốn kết bạn mà đến.Kỳ thật đây lần thứ ba bọn họ làm, lần thứ ba cô cao triều, trên thực tế thể lực anh rất tốt, cô bị giày vò nửa cái mạng đều muốn giải tán rồi.Chỉ muốn nhanh chóng nằm xuống ngủ.Mơ mơ màng màng cảm giác được một thứ nóng phun vào trong người, cô hoảng sợ ôm bờ vai anh, nói nhỏ: "Tiểu Tịch, anh là người đàn ông đầu tiên của em...... Có một số việc, không chỉ là anh nhớ kỹ, kỳ thật anh cũng nhớ kỹ...... Giống như quá khứ, không chỉ là anh khổ sở, kỳ thật em cũng khổ sở......"Anh đột nhiên yên lặng bất động.Con ngươi giống như thiêu đốt nhìn cô.Cô buông tầm mắt xuống, biết anh sẽ tức giận, biết chính mình nói mình có rất nhiều người đàn ông, anh mới bằng lòng động cô.Kỳ thật thì đã ảo tưởng qua trăm ngàn lần, lần đầu tiên của bọn họ, lại không nghĩ tới, cuối cùng, vẫn là cô lừa gạt anh!Anh lật thân thể cô ra, quả thật trên người có điểm đỏ, trên ga dường có mảng đỏ, tròng mắt của anh càng thâm trầm, hai tay siết thành nắm đấm, nửa ngày, từ trong hàm răng, gạt ra một câu: "Bạc Cẩm, em lại đùa nghịch tôi!"Em lại đùa nghịch tôi!Đi qua nhiều năm như vậy, em vẫn một lần đùa nghịch tôi!Mà buồn cười là anh...... Một lần lại một lần mắc lừa!Kỳ thật nhiều năm như vậy, anh ở trước mặt cô, chưa bao giờ thắng nổi một lần!Một lần cũng không có!Lông mi thật dài của Bạc Sủng Nhi hơi buông thõng, che đậy khổ sở đáy mắt, Tịch Giản Cận nắm tay xương cốt kêu vang, giống như là một giây sau, lúc nào cũng có thể tự tay b*p ch*t cô.Đúng vậy, Tịch Giản Cận tức giận.Anh cả một đời, một cái người phụ nữ cũng không muốn qua.Từ nhỏ đến lớn, ông nội cho anh giáo dục, là đàn ông dám làm dám chịu!Nếu như đổi lại bảy năm trước, phát sinh chuyện như vậy, anh không nói hai lời sẽ kéo cô qua kết hôn.Thế nhưn hiện tại...... Lại để anh phải làm sao bây giờ?Bạc Sủng Nhi cực kì mệt mỏi, biết anh tức giận, nhưng vẫn mệt mỏi trở mình, quấn quanh chăn mền, không coi ai ra gì nằm đó muốn ngủ.
Anh cười nhẹ, lực đạo càng mạnh mẽ, cô cau mày, nhìn đáy mắt của anh đều là chỉ trích, anh lại bắt đầu, tốc độ càng mãnh liệt, mãnh liệt đến sau cùng, cô mới hốt hoảng cảm giác được anh và cô sắp cao triều, giống như cũng muốn kết bạn mà đến.
Kỳ thật đây lần thứ ba bọn họ làm, lần thứ ba cô cao triều, trên thực tế thể lực anh rất tốt, cô bị giày vò nửa cái mạng đều muốn giải tán rồi.
Chỉ muốn nhanh chóng nằm xuống ngủ.
Mơ mơ màng màng cảm giác được một thứ nóng phun vào trong người, cô hoảng sợ ôm bờ vai anh, nói nhỏ: "Tiểu Tịch, anh là người đàn ông đầu tiên của em...... Có một số việc, không chỉ là anh nhớ kỹ, kỳ thật anh cũng nhớ kỹ...... Giống như quá khứ, không chỉ là anh khổ sở, kỳ thật em cũng khổ sở......"
Anh đột nhiên yên lặng bất động.
Con ngươi giống như thiêu đốt nhìn cô.
Cô buông tầm mắt xuống, biết anh sẽ tức giận, biết chính mình nói mình có rất nhiều người đàn ông, anh mới bằng lòng động cô.
Kỳ thật thì đã ảo tưởng qua trăm ngàn lần, lần đầu tiên của bọn họ, lại không nghĩ tới, cuối cùng, vẫn là cô lừa gạt anh!
Anh lật thân thể cô ra, quả thật trên người có điểm đỏ, trên ga dường có mảng đỏ, tròng mắt của anh càng thâm trầm, hai tay siết thành nắm đấm, nửa ngày, từ trong hàm răng, gạt ra một câu: "Bạc Cẩm, em lại đùa nghịch tôi!"
Em lại đùa nghịch tôi!
Đi qua nhiều năm như vậy, em vẫn một lần đùa nghịch tôi!
Mà buồn cười là anh...... Một lần lại một lần mắc lừa!
Kỳ thật nhiều năm như vậy, anh ở trước mặt cô, chưa bao giờ thắng nổi một lần!
Một lần cũng không có!
Lông mi thật dài của Bạc Sủng Nhi hơi buông thõng, che đậy khổ sở đáy mắt, Tịch Giản Cận nắm tay xương cốt kêu vang, giống như là một giây sau, lúc nào cũng có thể tự tay b*p ch*t cô.
Đúng vậy, Tịch Giản Cận tức giận.
Anh cả một đời, một cái người phụ nữ cũng không muốn qua.
Từ nhỏ đến lớn, ông nội cho anh giáo dục, là đàn ông dám làm dám chịu!
Nếu như đổi lại bảy năm trước, phát sinh chuyện như vậy, anh không nói hai lời sẽ kéo cô qua kết hôn.
Thế nhưn hiện tại...... Lại để anh phải làm sao bây giờ?
Bạc Sủng Nhi cực kì mệt mỏi, biết anh tức giận, nhưng vẫn mệt mỏi trở mình, quấn quanh chăn mền, không coi ai ra gì nằm đó muốn ngủ.
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Anh cười nhẹ, lực đạo càng mạnh mẽ, cô cau mày, nhìn đáy mắt của anh đều là chỉ trích, anh lại bắt đầu, tốc độ càng mãnh liệt, mãnh liệt đến sau cùng, cô mới hốt hoảng cảm giác được anh và cô sắp cao triều, giống như cũng muốn kết bạn mà đến.Kỳ thật đây lần thứ ba bọn họ làm, lần thứ ba cô cao triều, trên thực tế thể lực anh rất tốt, cô bị giày vò nửa cái mạng đều muốn giải tán rồi.Chỉ muốn nhanh chóng nằm xuống ngủ.Mơ mơ màng màng cảm giác được một thứ nóng phun vào trong người, cô hoảng sợ ôm bờ vai anh, nói nhỏ: "Tiểu Tịch, anh là người đàn ông đầu tiên của em...... Có một số việc, không chỉ là anh nhớ kỹ, kỳ thật anh cũng nhớ kỹ...... Giống như quá khứ, không chỉ là anh khổ sở, kỳ thật em cũng khổ sở......"Anh đột nhiên yên lặng bất động.Con ngươi giống như thiêu đốt nhìn cô.Cô buông tầm mắt xuống, biết anh sẽ tức giận, biết chính mình nói mình có rất nhiều người đàn ông, anh mới bằng lòng động cô.Kỳ thật thì đã ảo tưởng qua trăm ngàn lần, lần đầu tiên của bọn họ, lại không nghĩ tới, cuối cùng, vẫn là cô lừa gạt anh!Anh lật thân thể cô ra, quả thật trên người có điểm đỏ, trên ga dường có mảng đỏ, tròng mắt của anh càng thâm trầm, hai tay siết thành nắm đấm, nửa ngày, từ trong hàm răng, gạt ra một câu: "Bạc Cẩm, em lại đùa nghịch tôi!"Em lại đùa nghịch tôi!Đi qua nhiều năm như vậy, em vẫn một lần đùa nghịch tôi!Mà buồn cười là anh...... Một lần lại một lần mắc lừa!Kỳ thật nhiều năm như vậy, anh ở trước mặt cô, chưa bao giờ thắng nổi một lần!Một lần cũng không có!Lông mi thật dài của Bạc Sủng Nhi hơi buông thõng, che đậy khổ sở đáy mắt, Tịch Giản Cận nắm tay xương cốt kêu vang, giống như là một giây sau, lúc nào cũng có thể tự tay b*p ch*t cô.Đúng vậy, Tịch Giản Cận tức giận.Anh cả một đời, một cái người phụ nữ cũng không muốn qua.Từ nhỏ đến lớn, ông nội cho anh giáo dục, là đàn ông dám làm dám chịu!Nếu như đổi lại bảy năm trước, phát sinh chuyện như vậy, anh không nói hai lời sẽ kéo cô qua kết hôn.Thế nhưn hiện tại...... Lại để anh phải làm sao bây giờ?Bạc Sủng Nhi cực kì mệt mỏi, biết anh tức giận, nhưng vẫn mệt mỏi trở mình, quấn quanh chăn mền, không coi ai ra gì nằm đó muốn ngủ.