Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 136: Em thật không cần tôi chịu trách nhiệm? 【7】

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận không giải thích được, nhìn Bạc Sủng Nhi vẫn la hét “nơi đó, nơi đó “.Cái nơi đó trong miệng cô, rốt cuộc là nơi nào?Mặt Bạc Sủng Nhi cũng theo đó đỏ lên, cô lắc đầu, suy nghĩ một chút, vừa mới bắt gặp Tịch Giản Cận hướng về phía cô nhíu mày, đáy mắt đều là thần thái kỳ quái, cô lập tức cắn răng, chỉ chỉ nửa người dưới của anh: “Chính là chỗ đó, anh có đau hay không?”Tịch Giản Cận thấy ngón tay cô chỉ nửa người dưới của mình, tùy cơ nghĩ đến mới vừa rồi mình c** q**n áo, lộ ra mấy vết thương, nói người SM, là cô, cô đỏ mặt, tới hôn miệng vết thương của anh.Lúc này cô lại hỏi anh nơi này có đau hay không, cô chẳng lẽ là...Tịch Giản Cận lập tức liên tưởng tới một số hình ảnh hạn chế độ tuổi, anh cảm thấy toàn thân nóng lên, thậm chí đều có chút khô miệng, hai gò má cũng theo đó khẽ đỏ lên.Bạc Sủng Nhi thấy Tịch Giản Cận một hồi lâu không lên tiếng, chỉ nghĩ rằng anh còn không có kịp phản ứng cô nói cái gì, duỗi ra ngón tay, hướng về phía chỗ của anh chọc chọc.Cô dùng một tí khí lực, đâm anh có chút đau, để cho anh không nhịn được hút một hơi khí lạnh, sau đó hai mắt lạnh lẽo nhìn cô.Mà cô chẳng qua là cảm giác nơi đó mình đụng vào tới, có chút mềm, lập tức cũng đỏ mặt, nhẹ nhàng ho khụ khụ, cảm giác được người đàn ông tức giận, cô cũng không sợ ngẩng đầu, cao ngạo và vô lại liếc mắt anh một cái, nói: “Giả vờ đứng đắn!”Sau khi nói xong, không khí bên trong phòng, trở nên có chút ái muội, Bạc Sủng Nhi chẳng qua là cảm thấy đầu ngón tay giống như là lưu lại một tí cực nóng, cô lập tức vì che dấu bối rối của mình, nhanh chóng trừng mắt dời đề tài!“Em chỉ chính là trong chỗ này, anh có đau hay không!”Bạc Sủng Nhi nói có chút phẫn nộ, cô hung hăng trừng mắt liếc Tịch Giản Cận, sau đó hơi mang theo vài phần ủy khuất cúi đầu, ngữ điệu mềm nhũn nói: “Em nơi đó vô cùng đau đớn...”Tịch Giản Cận nghe được nửa câu sau cô nói, mới ý thức tới tư tưởng của mình quá mức trệch hướng.Anh không nhịn được có chút xấu hổ, nhanh chóng lắc đầu, vẻ mặt mang theo vài phần lúng túng, “Đau dự dội lắm phải không?”

Tịch Giản Cận không giải thích được, nhìn Bạc Sủng Nhi vẫn la hét “nơi đó, nơi đó “.

Cái nơi đó trong miệng cô, rốt cuộc là nơi nào?

Mặt Bạc Sủng Nhi cũng theo đó đỏ lên, cô lắc đầu, suy nghĩ một chút, vừa mới bắt gặp Tịch Giản Cận hướng về phía cô nhíu mày, đáy mắt đều là thần thái kỳ quái, cô lập tức cắn răng, chỉ chỉ nửa người dưới của anh: “Chính là chỗ đó, anh có đau hay không?”

Tịch Giản Cận thấy ngón tay cô chỉ nửa người dưới của mình, tùy cơ nghĩ đến mới vừa rồi mình c** q**n áo, lộ ra mấy vết thương, nói người SM, là cô, cô đỏ mặt, tới hôn miệng vết thương của anh.

Lúc này cô lại hỏi anh nơi này có đau hay không, cô chẳng lẽ là...

Tịch Giản Cận lập tức liên tưởng tới một số hình ảnh hạn chế độ tuổi, anh cảm thấy toàn thân nóng lên, thậm chí đều có chút khô miệng, hai gò má cũng theo đó khẽ đỏ lên.

Bạc Sủng Nhi thấy Tịch Giản Cận một hồi lâu không lên tiếng, chỉ nghĩ rằng anh còn không có kịp phản ứng cô nói cái gì, duỗi ra ngón tay, hướng về phía chỗ của anh chọc chọc.

Cô dùng một tí khí lực, đâm anh có chút đau, để cho anh không nhịn được hút một hơi khí lạnh, sau đó hai mắt lạnh lẽo nhìn cô.

Mà cô chẳng qua là cảm giác nơi đó mình đụng vào tới, có chút mềm, lập tức cũng đỏ mặt, nhẹ nhàng ho khụ khụ, cảm giác được người đàn ông tức giận, cô cũng không sợ ngẩng đầu, cao ngạo và vô lại liếc mắt anh một cái, nói: “Giả vờ đứng đắn!”

Sau khi nói xong, không khí bên trong phòng, trở nên có chút ái muội, Bạc Sủng Nhi chẳng qua là cảm thấy đầu ngón tay giống như là lưu lại một tí cực nóng, cô lập tức vì che dấu bối rối của mình, nhanh chóng trừng mắt dời đề tài!

“Em chỉ chính là trong chỗ này, anh có đau hay không!”

Bạc Sủng Nhi nói có chút phẫn nộ, cô hung hăng trừng mắt liếc Tịch Giản Cận, sau đó hơi mang theo vài phần ủy khuất cúi đầu, ngữ điệu mềm nhũn nói: “Em nơi đó vô cùng đau đớn...”

Tịch Giản Cận nghe được nửa câu sau cô nói, mới ý thức tới tư tưởng của mình quá mức trệch hướng.

Anh không nhịn được có chút xấu hổ, nhanh chóng lắc đầu, vẻ mặt mang theo vài phần lúng túng, “Đau dự dội lắm phải không?”

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận không giải thích được, nhìn Bạc Sủng Nhi vẫn la hét “nơi đó, nơi đó “.Cái nơi đó trong miệng cô, rốt cuộc là nơi nào?Mặt Bạc Sủng Nhi cũng theo đó đỏ lên, cô lắc đầu, suy nghĩ một chút, vừa mới bắt gặp Tịch Giản Cận hướng về phía cô nhíu mày, đáy mắt đều là thần thái kỳ quái, cô lập tức cắn răng, chỉ chỉ nửa người dưới của anh: “Chính là chỗ đó, anh có đau hay không?”Tịch Giản Cận thấy ngón tay cô chỉ nửa người dưới của mình, tùy cơ nghĩ đến mới vừa rồi mình c** q**n áo, lộ ra mấy vết thương, nói người SM, là cô, cô đỏ mặt, tới hôn miệng vết thương của anh.Lúc này cô lại hỏi anh nơi này có đau hay không, cô chẳng lẽ là...Tịch Giản Cận lập tức liên tưởng tới một số hình ảnh hạn chế độ tuổi, anh cảm thấy toàn thân nóng lên, thậm chí đều có chút khô miệng, hai gò má cũng theo đó khẽ đỏ lên.Bạc Sủng Nhi thấy Tịch Giản Cận một hồi lâu không lên tiếng, chỉ nghĩ rằng anh còn không có kịp phản ứng cô nói cái gì, duỗi ra ngón tay, hướng về phía chỗ của anh chọc chọc.Cô dùng một tí khí lực, đâm anh có chút đau, để cho anh không nhịn được hút một hơi khí lạnh, sau đó hai mắt lạnh lẽo nhìn cô.Mà cô chẳng qua là cảm giác nơi đó mình đụng vào tới, có chút mềm, lập tức cũng đỏ mặt, nhẹ nhàng ho khụ khụ, cảm giác được người đàn ông tức giận, cô cũng không sợ ngẩng đầu, cao ngạo và vô lại liếc mắt anh một cái, nói: “Giả vờ đứng đắn!”Sau khi nói xong, không khí bên trong phòng, trở nên có chút ái muội, Bạc Sủng Nhi chẳng qua là cảm thấy đầu ngón tay giống như là lưu lại một tí cực nóng, cô lập tức vì che dấu bối rối của mình, nhanh chóng trừng mắt dời đề tài!“Em chỉ chính là trong chỗ này, anh có đau hay không!”Bạc Sủng Nhi nói có chút phẫn nộ, cô hung hăng trừng mắt liếc Tịch Giản Cận, sau đó hơi mang theo vài phần ủy khuất cúi đầu, ngữ điệu mềm nhũn nói: “Em nơi đó vô cùng đau đớn...”Tịch Giản Cận nghe được nửa câu sau cô nói, mới ý thức tới tư tưởng của mình quá mức trệch hướng.Anh không nhịn được có chút xấu hổ, nhanh chóng lắc đầu, vẻ mặt mang theo vài phần lúng túng, “Đau dự dội lắm phải không?”

Chương 136: Em thật không cần tôi chịu trách nhiệm? 【7】