Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 171: Ai so với ai khác càng mặt dày hơn? 【12】

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận không nghĩ tới cô lại đột nhiên xuất lực, thoáng cái bị cô xoay người, sau đó cô bổ nhào về phía trước, đầu liền cúi trong lồng ngực của anh.Anh buồn bực hừ một tiềm, cô thì ôm đầu, hít ngược một hơi.Anh vội vàng cúi đầu, đi xem cái trán của cô, đã khẽ hồng lên, Tịch Giản Cận không nhịn được nhíu nhíu mày.Bạc Sủng Nhi thì chậm rãi cười cười, trong lúc bất chợt kiễng chân, cái trán liền đụng phải cánh môi mềm mại của Tịch Giản Cận.Đáy lòng Tịch Giản Cận không nhịn được có chút chán ghét, nhíu lông mày, vừa muốn châm chọc cô hai câu, nhưng thấy cô đỏ mặt, giống như là cô bé, khả ái đơn thuần, mặt mày cũng mang theo vài phần e lệ.Trong trí nhớ chính là cái tiểu Sủng Nhi kia, trở lại trong đầu.Lời muốn nói, toàn bộ ngẹn ở trong cổ họng, lòng, cũng theo đó giật mình.Giờ khắc này, cô như là năm đó, tiểu Sủng Nhi...... anh yêu sâu đậm nhất......Bạc Sủng Nhi vốn là làm chuyện xấu, sau, lại cảm thấy có chút ngại ngùng, liền nhanh chóng muốn tránh ra.Ai ngờ anh lại vươn tay, giữ hông của cô, bắt buộc cái trán của cô, chống đỡ cánh môi của anh như cũ.Bạc Sủng Nhi trong lúc mơ hồ, giống như là cảm thấy không khí khác thường, cô không nhịn được khẽ há miệng, tim đập rộn lên.Cô không nhịn được nuốt nuốt nước bọt, ánh mắt, không tự chủ được dính lên anh.Cánh môi của anh khẽ mình, có cảm giác tê dại nhè nhẹ, theo đầu của cô, truyền khắp toàn thân của cô.Nhưng ngay sau đó, môi anh mềm mại cực nóng, liền theo cái trán của cô, từng điểm từng điểm tuột xuống, rơi vào giữa lông mày, lông mi, chóp mũi, hai gò má, cuối cùng, khẽ rời đi, dừng ở cánh môi của cô thật lâu, anh mới chậm rãi hôn sâu.Sau khi chia tay, lần đầu tiên bọn họ, hôn môi như vậy.Lòng của cô, đầu tiên là hơi đau, ngay sau đó liền bị cảm giác kỳ diệu khiến toàn thân bủn rủn.Anh chậm rãi cạy mở rồi môi của cô, quấn lấy đầu lưỡi của cô, lực đạo động tác, dị thường nhu hòa, giống như là cảnh tượng bảy năm trước, bọn họ cũng lén lén lút lút núp ở trong góc sân trường, anh dị thường quý trọng hôn cô.Cô giống như là một đứa bé, phấn khắc ngọc mài, toàn thân buông lỏng, toàn tâm tựa vào trong ngực của anh, tùy ý cái người đàn ông cao lớn này, đem mình hôn hoàn toàn

Tịch Giản Cận không nghĩ tới cô lại đột nhiên xuất lực, thoáng cái bị cô xoay người, sau đó cô bổ nhào về phía trước, đầu liền cúi trong lồng ngực của anh.

Anh buồn bực hừ một tiềm, cô thì ôm đầu, hít ngược một hơi.

Anh vội vàng cúi đầu, đi xem cái trán của cô, đã khẽ hồng lên, Tịch Giản Cận không nhịn được nhíu nhíu mày.

Bạc Sủng Nhi thì chậm rãi cười cười, trong lúc bất chợt kiễng chân, cái trán liền đụng phải cánh môi mềm mại của Tịch Giản Cận.

Đáy lòng Tịch Giản Cận không nhịn được có chút chán ghét, nhíu lông mày, vừa muốn châm chọc cô hai câu, nhưng thấy cô đỏ mặt, giống như là cô bé, khả ái đơn thuần, mặt mày cũng mang theo vài phần e lệ.

Trong trí nhớ chính là cái tiểu Sủng Nhi kia, trở lại trong đầu.

Lời muốn nói, toàn bộ ngẹn ở trong cổ họng, lòng, cũng theo đó giật mình.

Giờ khắc này, cô như là năm đó, tiểu Sủng Nhi...... anh yêu sâu đậm nhất......

Bạc Sủng Nhi vốn là làm chuyện xấu, sau, lại cảm thấy có chút ngại ngùng, liền nhanh chóng muốn tránh ra.

Ai ngờ anh lại vươn tay, giữ hông của cô, bắt buộc cái trán của cô, chống đỡ cánh môi của anh như cũ.

Bạc Sủng Nhi trong lúc mơ hồ, giống như là cảm thấy không khí khác thường, cô không nhịn được khẽ há miệng, tim đập rộn lên.

Cô không nhịn được nuốt nuốt nước bọt, ánh mắt, không tự chủ được dính lên anh.

Cánh môi của anh khẽ mình, có cảm giác tê dại nhè nhẹ, theo đầu của cô, truyền khắp toàn thân của cô.

Nhưng ngay sau đó, môi anh mềm mại cực nóng, liền theo cái trán của cô, từng điểm từng điểm tuột xuống, rơi vào giữa lông mày, lông mi, chóp mũi, hai gò má, cuối cùng, khẽ rời đi, dừng ở cánh môi của cô thật lâu, anh mới chậm rãi hôn sâu.

Sau khi chia tay, lần đầu tiên bọn họ, hôn môi như vậy.

Lòng của cô, đầu tiên là hơi đau, ngay sau đó liền bị cảm giác kỳ diệu khiến toàn thân bủn rủn.

Anh chậm rãi cạy mở rồi môi của cô, quấn lấy đầu lưỡi của cô, lực đạo động tác, dị thường nhu hòa, giống như là cảnh tượng bảy năm trước, bọn họ cũng lén lén lút lút núp ở trong góc sân trường, anh dị thường quý trọng hôn cô.

Cô giống như là một đứa bé, phấn khắc ngọc mài, toàn thân buông lỏng, toàn tâm tựa vào trong ngực của anh, tùy ý cái người đàn ông cao lớn này, đem mình hôn hoàn toàn

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận không nghĩ tới cô lại đột nhiên xuất lực, thoáng cái bị cô xoay người, sau đó cô bổ nhào về phía trước, đầu liền cúi trong lồng ngực của anh.Anh buồn bực hừ một tiềm, cô thì ôm đầu, hít ngược một hơi.Anh vội vàng cúi đầu, đi xem cái trán của cô, đã khẽ hồng lên, Tịch Giản Cận không nhịn được nhíu nhíu mày.Bạc Sủng Nhi thì chậm rãi cười cười, trong lúc bất chợt kiễng chân, cái trán liền đụng phải cánh môi mềm mại của Tịch Giản Cận.Đáy lòng Tịch Giản Cận không nhịn được có chút chán ghét, nhíu lông mày, vừa muốn châm chọc cô hai câu, nhưng thấy cô đỏ mặt, giống như là cô bé, khả ái đơn thuần, mặt mày cũng mang theo vài phần e lệ.Trong trí nhớ chính là cái tiểu Sủng Nhi kia, trở lại trong đầu.Lời muốn nói, toàn bộ ngẹn ở trong cổ họng, lòng, cũng theo đó giật mình.Giờ khắc này, cô như là năm đó, tiểu Sủng Nhi...... anh yêu sâu đậm nhất......Bạc Sủng Nhi vốn là làm chuyện xấu, sau, lại cảm thấy có chút ngại ngùng, liền nhanh chóng muốn tránh ra.Ai ngờ anh lại vươn tay, giữ hông của cô, bắt buộc cái trán của cô, chống đỡ cánh môi của anh như cũ.Bạc Sủng Nhi trong lúc mơ hồ, giống như là cảm thấy không khí khác thường, cô không nhịn được khẽ há miệng, tim đập rộn lên.Cô không nhịn được nuốt nuốt nước bọt, ánh mắt, không tự chủ được dính lên anh.Cánh môi của anh khẽ mình, có cảm giác tê dại nhè nhẹ, theo đầu của cô, truyền khắp toàn thân của cô.Nhưng ngay sau đó, môi anh mềm mại cực nóng, liền theo cái trán của cô, từng điểm từng điểm tuột xuống, rơi vào giữa lông mày, lông mi, chóp mũi, hai gò má, cuối cùng, khẽ rời đi, dừng ở cánh môi của cô thật lâu, anh mới chậm rãi hôn sâu.Sau khi chia tay, lần đầu tiên bọn họ, hôn môi như vậy.Lòng của cô, đầu tiên là hơi đau, ngay sau đó liền bị cảm giác kỳ diệu khiến toàn thân bủn rủn.Anh chậm rãi cạy mở rồi môi của cô, quấn lấy đầu lưỡi của cô, lực đạo động tác, dị thường nhu hòa, giống như là cảnh tượng bảy năm trước, bọn họ cũng lén lén lút lút núp ở trong góc sân trường, anh dị thường quý trọng hôn cô.Cô giống như là một đứa bé, phấn khắc ngọc mài, toàn thân buông lỏng, toàn tâm tựa vào trong ngực của anh, tùy ý cái người đàn ông cao lớn này, đem mình hôn hoàn toàn

Chương 171: Ai so với ai khác càng mặt dày hơn? 【12】