Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 184: Máy rút tiền hay là máy gửi ngân hàng? (5)

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Vừa mới đụng vào, cô còn chưa kịp vươn u lưỡi ra đùa anh, liền cảm giác được là Tịch Giản Cận đ ngăn chặn bờ môi cô, khóa lại bờ môi của cô, gặm loạn một trận.Sức lực của anh cũng không nhẹ, làm cho cô có chút au, không nhịn được ấp úng, vươn tay đẩy ngực anh, khóa kéo đồ thể thao, vẫn mở ra, một mảnh xuân quang của cô, tất nhiên là đã rơi vào đáy mắt của anh.Ánh mắt anh nhìn phát nhiệt, cúi đầu xuống, đặt cô ở trên bàn, liền ăn như hổ đói.Tay của cô tất nhiên cũng không nhàn rỗi, nắm lấy áo anh, bắt đầu liều mạng cởi loạn.Một bên nắm lấy, trong miệng của cô còn la hét ái muội: "Tiểu Tịch, làm sao anh có hai mặt vậy? Nơi này một cái, nơi này một cái......"Cô giơ ngón tay lên, đâm về phía trước, lại đâm không tới.Hiển nhiên cô đã ngấm rượu, cả người mơ hồ.Ngón tay của cô mềm nhũn rủ xuống, cảm giác anh ép chính mình có chút khó chịu, nặng trĩu, liền la hét muốn lên, Tịch Giản Cận trở mình, nằm ở trên bàn, để cho cô ở bên trên mình, vẫn chụp đầu cô như cũ, dắt môi cô triền miên.Tay của anh, đã đẩy quần áo của cô lên.Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ hồng, mắt say lờ đờ mê mang, càng yêu mị, cô bị anh hôn khiến toàn thân khẽ run, không nhịn được thân thể khẽ động, liền động đến nửa người dưới đã sớm đứng lên của anh.Cô cảm thấy cứng rắn, không nhịn được vươn tay, sờ lên, sau đó bóp một cái, liền ngây ngốc cười.Cô chớp mắt, nhìn anh, thật lâu, mới nuốt nước miếng ừng ực một cái, nói ra: "Tiểu Tịch...... Em muốn ăn anh......"Sau khi nói xong, tay nhỏ liền bắt đầu cởi quàn áo Tịch Giản Cận.Tịch Giản Cận đã sớm hoàn toàn không có lý trí, chẳng qua là cảm thấy thân thể trong ngực quen thuộc mà mềm mại, nghe được cô ở bên tai anh, một tiếng một tiếng nói qua những lời dây dưa, không nhịn được thú tính đại phát, hướng về ngực cô, liền liều g*m c*n.Cô r*n r*, không có né tránh, tay nhỏ cởi nửa ngày, cuối cùng tháo thắt lưng của anh ra, sau đó liền mạng cởi cái quần tây, kéo lấy hai cái, liền kéo cả quần trong anh ra ngoài.

Vừa mới đụng vào, cô còn chưa kịp vươn u lưỡi ra đùa anh, liền cảm giác được là Tịch Giản Cận đ ngăn chặn bờ môi cô, khóa lại bờ môi của cô, gặm loạn một trận.

Sức lực của anh cũng không nhẹ, làm cho cô có chút au, không nhịn được ấp úng, vươn tay đẩy ngực anh, khóa kéo đồ thể thao, vẫn mở ra, một mảnh xuân quang của cô, tất nhiên là đã rơi vào đáy mắt của anh.

Ánh mắt anh nhìn phát nhiệt, cúi đầu xuống, đặt cô ở trên bàn, liền ăn như hổ đói.

Tay của cô tất nhiên cũng không nhàn rỗi, nắm lấy áo anh, bắt đầu liều mạng cởi loạn.

Một bên nắm lấy, trong miệng của cô còn la hét ái muội: "Tiểu Tịch, làm sao anh có hai mặt vậy? Nơi này một cái, nơi này một cái......"

Cô giơ ngón tay lên, đâm về phía trước, lại đâm không tới.

Hiển nhiên cô đã ngấm rượu, cả người mơ hồ.

Ngón tay của cô mềm nhũn rủ xuống, cảm giác anh ép chính mình có chút khó chịu, nặng trĩu, liền la hét muốn lên, Tịch Giản Cận trở mình, nằm ở trên bàn, để cho cô ở bên trên mình, vẫn chụp đầu cô như cũ, dắt môi cô triền miên.

Tay của anh, đã đẩy quần áo của cô lên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ hồng, mắt say lờ đờ mê mang, càng yêu mị, cô bị anh hôn khiến toàn thân khẽ run, không nhịn được thân thể khẽ động, liền động đến nửa người dưới đã sớm đứng lên của anh.

Cô cảm thấy cứng rắn, không nhịn được vươn tay, sờ lên, sau đó bóp một cái, liền ngây ngốc cười.

Cô chớp mắt, nhìn anh, thật lâu, mới nuốt nước miếng ừng ực một cái, nói ra: "Tiểu Tịch...... Em muốn ăn anh......"

Sau khi nói xong, tay nhỏ liền bắt đầu cởi quàn áo Tịch Giản Cận.

Tịch Giản Cận đã sớm hoàn toàn không có lý trí, chẳng qua là cảm thấy thân thể trong ngực quen thuộc mà mềm mại, nghe được cô ở bên tai anh, một tiếng một tiếng nói qua những lời dây dưa, không nhịn được thú tính đại phát, hướng về ngực cô, liền liều g*m c*n.

Cô r*n r*, không có né tránh, tay nhỏ cởi nửa ngày, cuối cùng tháo thắt lưng của anh ra, sau đó liền mạng cởi cái quần tây, kéo lấy hai cái, liền kéo cả quần trong anh ra ngoài.

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Vừa mới đụng vào, cô còn chưa kịp vươn u lưỡi ra đùa anh, liền cảm giác được là Tịch Giản Cận đ ngăn chặn bờ môi cô, khóa lại bờ môi của cô, gặm loạn một trận.Sức lực của anh cũng không nhẹ, làm cho cô có chút au, không nhịn được ấp úng, vươn tay đẩy ngực anh, khóa kéo đồ thể thao, vẫn mở ra, một mảnh xuân quang của cô, tất nhiên là đã rơi vào đáy mắt của anh.Ánh mắt anh nhìn phát nhiệt, cúi đầu xuống, đặt cô ở trên bàn, liền ăn như hổ đói.Tay của cô tất nhiên cũng không nhàn rỗi, nắm lấy áo anh, bắt đầu liều mạng cởi loạn.Một bên nắm lấy, trong miệng của cô còn la hét ái muội: "Tiểu Tịch, làm sao anh có hai mặt vậy? Nơi này một cái, nơi này một cái......"Cô giơ ngón tay lên, đâm về phía trước, lại đâm không tới.Hiển nhiên cô đã ngấm rượu, cả người mơ hồ.Ngón tay của cô mềm nhũn rủ xuống, cảm giác anh ép chính mình có chút khó chịu, nặng trĩu, liền la hét muốn lên, Tịch Giản Cận trở mình, nằm ở trên bàn, để cho cô ở bên trên mình, vẫn chụp đầu cô như cũ, dắt môi cô triền miên.Tay của anh, đã đẩy quần áo của cô lên.Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ hồng, mắt say lờ đờ mê mang, càng yêu mị, cô bị anh hôn khiến toàn thân khẽ run, không nhịn được thân thể khẽ động, liền động đến nửa người dưới đã sớm đứng lên của anh.Cô cảm thấy cứng rắn, không nhịn được vươn tay, sờ lên, sau đó bóp một cái, liền ngây ngốc cười.Cô chớp mắt, nhìn anh, thật lâu, mới nuốt nước miếng ừng ực một cái, nói ra: "Tiểu Tịch...... Em muốn ăn anh......"Sau khi nói xong, tay nhỏ liền bắt đầu cởi quàn áo Tịch Giản Cận.Tịch Giản Cận đã sớm hoàn toàn không có lý trí, chẳng qua là cảm thấy thân thể trong ngực quen thuộc mà mềm mại, nghe được cô ở bên tai anh, một tiếng một tiếng nói qua những lời dây dưa, không nhịn được thú tính đại phát, hướng về ngực cô, liền liều g*m c*n.Cô r*n r*, không có né tránh, tay nhỏ cởi nửa ngày, cuối cùng tháo thắt lưng của anh ra, sau đó liền mạng cởi cái quần tây, kéo lấy hai cái, liền kéo cả quần trong anh ra ngoài.

Chương 184: Máy rút tiền hay là máy gửi ngân hàng? (5)