☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 214: Bạc Cẩm, tìm bạn trai đi! 【15】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Cô giãy dụa muốn ngồi dậy, lại bị anh bất chợt trong nháy mắt đặt ở phía dưới.Anh cực kỳ chán ghét bộ dạng cao ngạo của cô.Ở trước mặt anh, giống như là một công chúa!Muốn như thế nào liền như thế đấy!Tùy tâm sở dục!Khiến cho thế giới của anh lộn xộn một đoàn, khi anh có ý tốt thay cô suy nghĩ, xoay người, hướng về phía cô nói, muốn chịu trách nhiệm với cô, nhưng cô châm chọc anh như vậy, không chơi nổi một trò chơi người lớn!Cô có biết hay không, rốt cuộc anh ép buộc chính mình bao nhiêu, mới làm cho mình thử mở miệng nói chịu trách nhiệm với cô!Cô có biết hay không, rốt cuộc mỗi một lần anh đối mặt cô, đều phải chăm chú phòng bị cỡ nào!Anh cho phép cô xông vào thế giới của anh, nhưng mà cũng không có nghĩa là, anh thật sự cho phép cô ở thế giới của nơi, ra ra vào vào, hồ nháo một mảnh!Anh hướng bên trong chen chúc, sau đó vươn tay, đem cửa xe đóng lại, bên trong xe, chỉ có hai người bọn họ.Cô cảm thấy thân thể cô và anh, rất gần.Gần đến mức đáy lòng cô phát run.Cô há miệng, vừa muốn nói chuyện, anh đã cúi đầu, hung hăng mà chặn môi của cô, giống như cuồng phong bạo vũ hôn cô.Mang theo lửa giận, mang theo phát tiết.Đem hàm răng của cô, cũng hôn đến mơ hồ đau!Anh càng hôn cô, hình như tức giận càng dày đặ, vết thương cùng hận ý ngày xưa, đều ở trong nháy mắt nổ tung.Ánh mắt của anh có chút tối tăm, đè ép thân thể của cô, vươn tay, lung tung c** đ* của cô.Bạc Sủng Nhi không nghĩ tới Tịch Giản Cận có thể cuồng bạo như vậy, thân thể cô co rúm lại một chút, muốn né tránh, nhưng phát hiện mình căn bản không có đường để trốn!Nhìn!Lúc này đã là lúc nào rồi!Cô vẫn cuồng vọng như vậy!Hướng về phía anh dùng giọng nói ra lệnh nói chuyện như vậy!Tịch Giản Cận cười lạnh, căn bản không có ngừng lại!Anh nắm chặt cổ tay hồ nháo của cô, khẽ dùng sức, cầm đau cô, ánh mắt của cô, phiếm lệ, nhưng thủy chung không có rơi xuống!Anh dù một đường sống cũng không chịu cho cô, giống như là muốn đem cả người cô đều nuốt xuống, thậm chí nay cả hô hốp cũng không chừa cho cô!Cô mặc váy, anh dễ liền vén lên, đè ép thân thể của cô, rất nhanh chóng liền c** đ* của mình.Cánh tay anh vòng qua hông của cô, không để cho cô giãy dụa, liền làm cho th* c*ng r*n của mình xông vào trong thân thể của cô.
Cô giãy dụa muốn ngồi dậy, lại bị anh bất chợt trong nháy mắt đặt ở phía dưới.
Anh cực kỳ chán ghét bộ dạng cao ngạo của cô.
Ở trước mặt anh, giống như là một công chúa!
Muốn như thế nào liền như thế đấy!
Tùy tâm sở dục!
Khiến cho thế giới của anh lộn xộn một đoàn, khi anh có ý tốt thay cô suy nghĩ, xoay người, hướng về phía cô nói, muốn chịu trách nhiệm với cô, nhưng cô châm chọc anh như vậy, không chơi nổi một trò chơi người lớn!
Cô có biết hay không, rốt cuộc anh ép buộc chính mình bao nhiêu, mới làm cho mình thử mở miệng nói chịu trách nhiệm với cô!
Cô có biết hay không, rốt cuộc mỗi một lần anh đối mặt cô, đều phải chăm chú phòng bị cỡ nào!
Anh cho phép cô xông vào thế giới của anh, nhưng mà cũng không có nghĩa là, anh thật sự cho phép cô ở thế giới của nơi, ra ra vào vào, hồ nháo một mảnh!
Anh hướng bên trong chen chúc, sau đó vươn tay, đem cửa xe đóng lại, bên trong xe, chỉ có hai người bọn họ.
Cô cảm thấy thân thể cô và anh, rất gần.
Gần đến mức đáy lòng cô phát run.
Cô há miệng, vừa muốn nói chuyện, anh đã cúi đầu, hung hăng mà chặn môi của cô, giống như cuồng phong bạo vũ hôn cô.
Mang theo lửa giận, mang theo phát tiết.
Đem hàm răng của cô, cũng hôn đến mơ hồ đau!
Anh càng hôn cô, hình như tức giận càng dày đặ, vết thương cùng hận ý ngày xưa, đều ở trong nháy mắt nổ tung.
Ánh mắt của anh có chút tối tăm, đè ép thân thể của cô, vươn tay, lung tung c** đ* của cô.
Bạc Sủng Nhi không nghĩ tới Tịch Giản Cận có thể cuồng bạo như vậy, thân thể cô co rúm lại một chút, muốn né tránh, nhưng phát hiện mình căn bản không có đường để trốn!
Nhìn!
Lúc này đã là lúc nào rồi!
Cô vẫn cuồng vọng như vậy!
Hướng về phía anh dùng giọng nói ra lệnh nói chuyện như vậy!
Tịch Giản Cận cười lạnh, căn bản không có ngừng lại!
Anh nắm chặt cổ tay hồ nháo của cô, khẽ dùng sức, cầm đau cô, ánh mắt của cô, phiếm lệ, nhưng thủy chung không có rơi xuống!
Anh dù một đường sống cũng không chịu cho cô, giống như là muốn đem cả người cô đều nuốt xuống, thậm chí nay cả hô hốp cũng không chừa cho cô!
Cô mặc váy, anh dễ liền vén lên, đè ép thân thể của cô, rất nhanh chóng liền c** đ* của mình.
Cánh tay anh vòng qua hông của cô, không để cho cô giãy dụa, liền làm cho th* c*ng r*n của mình xông vào trong thân thể của cô.
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Cô giãy dụa muốn ngồi dậy, lại bị anh bất chợt trong nháy mắt đặt ở phía dưới.Anh cực kỳ chán ghét bộ dạng cao ngạo của cô.Ở trước mặt anh, giống như là một công chúa!Muốn như thế nào liền như thế đấy!Tùy tâm sở dục!Khiến cho thế giới của anh lộn xộn một đoàn, khi anh có ý tốt thay cô suy nghĩ, xoay người, hướng về phía cô nói, muốn chịu trách nhiệm với cô, nhưng cô châm chọc anh như vậy, không chơi nổi một trò chơi người lớn!Cô có biết hay không, rốt cuộc anh ép buộc chính mình bao nhiêu, mới làm cho mình thử mở miệng nói chịu trách nhiệm với cô!Cô có biết hay không, rốt cuộc mỗi một lần anh đối mặt cô, đều phải chăm chú phòng bị cỡ nào!Anh cho phép cô xông vào thế giới của anh, nhưng mà cũng không có nghĩa là, anh thật sự cho phép cô ở thế giới của nơi, ra ra vào vào, hồ nháo một mảnh!Anh hướng bên trong chen chúc, sau đó vươn tay, đem cửa xe đóng lại, bên trong xe, chỉ có hai người bọn họ.Cô cảm thấy thân thể cô và anh, rất gần.Gần đến mức đáy lòng cô phát run.Cô há miệng, vừa muốn nói chuyện, anh đã cúi đầu, hung hăng mà chặn môi của cô, giống như cuồng phong bạo vũ hôn cô.Mang theo lửa giận, mang theo phát tiết.Đem hàm răng của cô, cũng hôn đến mơ hồ đau!Anh càng hôn cô, hình như tức giận càng dày đặ, vết thương cùng hận ý ngày xưa, đều ở trong nháy mắt nổ tung.Ánh mắt của anh có chút tối tăm, đè ép thân thể của cô, vươn tay, lung tung c** đ* của cô.Bạc Sủng Nhi không nghĩ tới Tịch Giản Cận có thể cuồng bạo như vậy, thân thể cô co rúm lại một chút, muốn né tránh, nhưng phát hiện mình căn bản không có đường để trốn!Nhìn!Lúc này đã là lúc nào rồi!Cô vẫn cuồng vọng như vậy!Hướng về phía anh dùng giọng nói ra lệnh nói chuyện như vậy!Tịch Giản Cận cười lạnh, căn bản không có ngừng lại!Anh nắm chặt cổ tay hồ nháo của cô, khẽ dùng sức, cầm đau cô, ánh mắt của cô, phiếm lệ, nhưng thủy chung không có rơi xuống!Anh dù một đường sống cũng không chịu cho cô, giống như là muốn đem cả người cô đều nuốt xuống, thậm chí nay cả hô hốp cũng không chừa cho cô!Cô mặc váy, anh dễ liền vén lên, đè ép thân thể của cô, rất nhanh chóng liền c** đ* của mình.Cánh tay anh vòng qua hông của cô, không để cho cô giãy dụa, liền làm cho th* c*ng r*n của mình xông vào trong thân thể của cô.