☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 229: Tôi bại bởi cô ấy, không phải anh! (10)
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… “Các anh thật đúng là có khả năng, lớn bao nhiêu, đánh cái gì? Hơn nửa đêm, một không trở về nhà ngủ, một không đi của gái, chạy ra ngoài đường đánh nhau cái gì, còn bị Paparazi vừa vặn chụp được, hai người đánh thì đánh, còn đánh kín đáo như thế, đúng hay không?“Làm sao không có đánh mặt đối phương? Sợ ảnh hưởng không tốt, nhìn không tốt saoBạc Sủng Nhi dứt khoát mắng chửi hai người.Sau đó cất bước, đi tới bên người hai người, duỗi ngón tay ra, không chút lưu tình chọc lên trên mặt hai người: “Muốn em nhìn, hai người nên đánh lên mặt, đánh mặt mũi bầm dập mới tốt!”Bạc Sủng Nhi đâm đâm Tần Thánh, Tần Thánh chỉ chép miệng, một bộ ủy khuất nhìn Bạc Sủng Nhi.Bạc Sủng Nhi xoay người, qua đâm Tịch Giản Cận, Tịch Giản Cận chỉ là lạnh nhạt nằm ở nơi đó, ánh mắt nhìn chằm chằm Bạc Sủng Nhi, đáy lòng hiện ra một chút ấm ápTrải qua nhiều năm như vậy...... Khi anh một lần nữa đối mặt với bộ dạng quen thuộc mạnh mẽ này của cô, mới phát hiện, chính mình vậy mà đáng xấu hổ thế.Có lẽ là ánh mắt của anh, mang theo một tia ấm áp, khiến tay cô dùng sức, đâmlên trên hai gò má của anh, sức lưc chậm lại.Ngón tay của cô, chạm lên da thịt anh, nhẹ nhàng run rẩy một chút, không khỏi có một dòng điện, ở nơi nào chạy ra.Vẻ mặt Bạc Sủng Nhi, hơi hơi cũng chậm lại, vừa rồi khí thế ngông cuồng ngang ngạnh, đều tiêu tan tản mất rồi.Bạc Sủng Nhi hơi cúi đầu xuống, vừa lúc đối mặt với mắt Tịch Giản Cận.Nét mặt của cô, hơi hơi cứng đờ, nghĩ tới một đêm kia, ánh mắt hơi ảm đạm chút.Nhất định là anh rất chán ghét mình...... Đêm hôm ấy, nói đều là lời nói thật đi!Nếu như cô không có tập đoàn Bạc Đế, cô chẳng phải là cái gì!Giống như bảy năm trước, cô và anh chỉ vì một lần cãi lộn, anh chỉ trích cô làm không đúng!Kỳ thật khi đó, trong lòng của anh đã chán ghét cô rồi chứ...... Cho nên, anh mới có thể ở ngày thứ hai, làm chuyện như vậy......Nghĩ tới đây, Bạc Sủng Nhi nhanh chóng rút tay về, hừ lạnh một tiếng, xoay người, liền đi đến giường Tần Thánh.
“Các anh thật đúng là có khả năng, lớn bao nhiêu, đánh cái gì? Hơn nửa đêm, một không trở về nhà ngủ, một không đi của gái, chạy ra ngoài đường đánh nhau cái gì, còn bị Paparazi vừa vặn chụp được, hai người đánh thì đánh, còn đánh kín đáo như thế, đúng hay không?
“Làm sao không có đánh mặt đối phương? Sợ ảnh hưởng không tốt, nhìn không tốt sao
Bạc Sủng Nhi dứt khoát mắng chửi hai người.
Sau đó cất bước, đi tới bên người hai người, duỗi ngón tay ra, không chút lưu tình chọc lên trên mặt hai người: “Muốn em nhìn, hai người nên đánh lên mặt, đánh mặt mũi bầm dập mới tốt!”
Bạc Sủng Nhi đâm đâm Tần Thánh, Tần Thánh chỉ chép miệng, một bộ ủy khuất nhìn Bạc Sủng Nhi.
Bạc Sủng Nhi xoay người, qua đâm Tịch Giản Cận, Tịch Giản Cận chỉ là lạnh nhạt nằm ở nơi đó, ánh mắt nhìn chằm chằm Bạc Sủng Nhi, đáy lòng hiện ra một chút ấm áp
Trải qua nhiều năm như vậy...... Khi anh một lần nữa đối mặt với bộ dạng quen thuộc mạnh mẽ này của cô, mới phát hiện, chính mình vậy mà đáng xấu hổ thế.
Có lẽ là ánh mắt của anh, mang theo một tia ấm áp, khiến tay cô dùng sức, đâmlên trên hai gò má của anh, sức lưc chậm lại.
Ngón tay của cô, chạm lên da thịt anh, nhẹ nhàng run rẩy một chút, không khỏi có một dòng điện, ở nơi nào chạy ra.
Vẻ mặt Bạc Sủng Nhi, hơi hơi cũng chậm lại, vừa rồi khí thế ngông cuồng ngang ngạnh, đều tiêu tan tản mất rồi.
Bạc Sủng Nhi hơi cúi đầu xuống, vừa lúc đối mặt với mắt Tịch Giản Cận.
Nét mặt của cô, hơi hơi cứng đờ, nghĩ tới một đêm kia, ánh mắt hơi ảm đạm chút.
Nhất định là anh rất chán ghét mình...... Đêm hôm ấy, nói đều là lời nói thật đi!
Nếu như cô không có tập đoàn Bạc Đế, cô chẳng phải là cái gì!
Giống như bảy năm trước, cô và anh chỉ vì một lần cãi lộn, anh chỉ trích cô làm không đúng!
Kỳ thật khi đó, trong lòng của anh đã chán ghét cô rồi chứ...... Cho nên, anh mới có thể ở ngày thứ hai, làm chuyện như vậy......
Nghĩ tới đây, Bạc Sủng Nhi nhanh chóng rút tay về, hừ lạnh một tiếng, xoay người, liền đi đến giường Tần Thánh.
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… “Các anh thật đúng là có khả năng, lớn bao nhiêu, đánh cái gì? Hơn nửa đêm, một không trở về nhà ngủ, một không đi của gái, chạy ra ngoài đường đánh nhau cái gì, còn bị Paparazi vừa vặn chụp được, hai người đánh thì đánh, còn đánh kín đáo như thế, đúng hay không?“Làm sao không có đánh mặt đối phương? Sợ ảnh hưởng không tốt, nhìn không tốt saoBạc Sủng Nhi dứt khoát mắng chửi hai người.Sau đó cất bước, đi tới bên người hai người, duỗi ngón tay ra, không chút lưu tình chọc lên trên mặt hai người: “Muốn em nhìn, hai người nên đánh lên mặt, đánh mặt mũi bầm dập mới tốt!”Bạc Sủng Nhi đâm đâm Tần Thánh, Tần Thánh chỉ chép miệng, một bộ ủy khuất nhìn Bạc Sủng Nhi.Bạc Sủng Nhi xoay người, qua đâm Tịch Giản Cận, Tịch Giản Cận chỉ là lạnh nhạt nằm ở nơi đó, ánh mắt nhìn chằm chằm Bạc Sủng Nhi, đáy lòng hiện ra một chút ấm ápTrải qua nhiều năm như vậy...... Khi anh một lần nữa đối mặt với bộ dạng quen thuộc mạnh mẽ này của cô, mới phát hiện, chính mình vậy mà đáng xấu hổ thế.Có lẽ là ánh mắt của anh, mang theo một tia ấm áp, khiến tay cô dùng sức, đâmlên trên hai gò má của anh, sức lưc chậm lại.Ngón tay của cô, chạm lên da thịt anh, nhẹ nhàng run rẩy một chút, không khỏi có một dòng điện, ở nơi nào chạy ra.Vẻ mặt Bạc Sủng Nhi, hơi hơi cũng chậm lại, vừa rồi khí thế ngông cuồng ngang ngạnh, đều tiêu tan tản mất rồi.Bạc Sủng Nhi hơi cúi đầu xuống, vừa lúc đối mặt với mắt Tịch Giản Cận.Nét mặt của cô, hơi hơi cứng đờ, nghĩ tới một đêm kia, ánh mắt hơi ảm đạm chút.Nhất định là anh rất chán ghét mình...... Đêm hôm ấy, nói đều là lời nói thật đi!Nếu như cô không có tập đoàn Bạc Đế, cô chẳng phải là cái gì!Giống như bảy năm trước, cô và anh chỉ vì một lần cãi lộn, anh chỉ trích cô làm không đúng!Kỳ thật khi đó, trong lòng của anh đã chán ghét cô rồi chứ...... Cho nên, anh mới có thể ở ngày thứ hai, làm chuyện như vậy......Nghĩ tới đây, Bạc Sủng Nhi nhanh chóng rút tay về, hừ lạnh một tiếng, xoay người, liền đi đến giường Tần Thánh.