☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 231: Tôi đã thua bởi cô ấy, chứ không phải là anh! 【12】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tần Thánh há miệng, theo bản năng muốn bật thốt lên, tuy nhiên trong lúc bất chợt lại ngậm miệng, sau đó để sát vào bên tai Bạc Sủng Nhi, thấp giọng nói: “Anh lừa em...”“A ———— đồ đàn bà chanh chua ———— mưu sát a ———— “Một giây sau, Tần Thánh liền khàn giọng rách phổi kêu lên.“Đó là vết thương, kháo, xương gãy, em cấu xuống chỗ đó, anh sẽ chết!”Tần Thánh liều mạng hô, nhưng Bạc Sủng Nhi vô pháp vô thiên tiếp tục cấu một chút, mắt thấy Tần Thánh đau đến hốc mắt cũng hiện hồng, lúc này cô mới dừng tay, đưa cho Tần Thánh một cái ánh mắt khiêu khích!Lại dám can đảm lừa cô!Xem ra là chán sống rồi!Tần Thánh che ngực, ở trên giường bệnh co lại thành một đoàn, cô còn hạ thủ thật ác độc, anh âm thầm mà cắn hàm răng, nhịn đau, đáy lòng nghĩ, mới vừa rồi thật là thiếu chút nữa thì nói ra.Nhưng nếu nói ra, làm cho cô biết, thời điểm bảy năm trước, căn bản không phải Tịch Giản Cận làm, cô sẽ thế nào?Hối hận? Ảo não?Sợ là... Hận chết chính mình, oán chết mình đi!Cuối cùng, vẫn nói không nên lời... Không nỡ để cô khổ sở.Bạc Sủng Nhi cùng Tần Thánh như có thói quen náo loạn như vậy, sau khi cấu xong, cô phát hiện Tần Thánh rụt thân thể, bất động hồi lâu, lúc này mới không yên lòng duỗi ra ngón tay, chọc bả vai Tần Thánh.Tần Thánh giả chết, căn bản không để ý tới Bạc Sủng Nhi.Bạc Sủng Nhi cho là Tần Thánh tức giận, liền tiếp tục chọc chọc bả vai Tần Thánh, còn kèm theo một câu: “A Thánh?”Tần Thánh như cũ không để ý tới cô, Bạc Sủng Nhi lúc này mới túm bờ vai của an, hung hăng mà cấu một cái: “A Thánh, có phải anh muốn cả đời này em đều không để ý đến anh hay không!”Tần Thánh lúc này mới cười ra tiếng, vươn ra tay phải hoàn hảo, vòng lấy hông của cô, đem cô kéo vào trong ngực của mình, xoa tóc của cô, một bộ sủng nịch: “Em bỏ được sao?”Bạc Sủng Nhi theo bản năng muốn giãy dụa, hơi động một chút, lại phát hiện ánh mắt Tịch Giản Cận nhìn bọn họ chằm chằm, tim của cô đập đập chậm một nhịp, bỗng nhiên, dị thường thuận theo tựa vào trong ngực Tần Thánh, cười ngọt ngào: “A Thánh, em dĩ nhiên là, không nỡ không để ý tới anh!”Thanh âm Bạc Sủng Nhi, thẹn thùng thanh thúy, đều rơi vào trong tai Tịch Giản Cận.Người đàn ông vốn là nhìn chằm chằm bọn họ ở đây không coi ai ra gì thân mật, ánh mắt đã sớm phiếm lạnh.Lúc này nghe được cô nói những lời này, anh liền nhanh chóng thu hồi ánh mắt, tay ở dưới chăn siết thành quyền, nghiêng đầu, nhìn ngoài cửa sổ, dị thường im lặng.
Tần Thánh há miệng, theo bản năng muốn bật thốt lên, tuy nhiên trong lúc bất chợt lại ngậm miệng, sau đó để sát vào bên tai Bạc Sủng Nhi, thấp giọng nói: “Anh lừa em...”
“A ———— đồ đàn bà chanh chua ———— mưu sát a ———— “
Một giây sau, Tần Thánh liền khàn giọng rách phổi kêu lên.
“Đó là vết thương, kháo, xương gãy, em cấu xuống chỗ đó, anh sẽ chết!”
Tần Thánh liều mạng hô, nhưng Bạc Sủng Nhi vô pháp vô thiên tiếp tục cấu một chút, mắt thấy Tần Thánh đau đến hốc mắt cũng hiện hồng, lúc này cô mới dừng tay, đưa cho Tần Thánh một cái ánh mắt khiêu khích!
Lại dám can đảm lừa cô!
Xem ra là chán sống rồi!
Tần Thánh che ngực, ở trên giường bệnh co lại thành một đoàn, cô còn hạ thủ thật ác độc, anh âm thầm mà cắn hàm răng, nhịn đau, đáy lòng nghĩ, mới vừa rồi thật là thiếu chút nữa thì nói ra.
Nhưng nếu nói ra, làm cho cô biết, thời điểm bảy năm trước, căn bản không phải Tịch Giản Cận làm, cô sẽ thế nào?
Hối hận? Ảo não?
Sợ là... Hận chết chính mình, oán chết mình đi!
Cuối cùng, vẫn nói không nên lời... Không nỡ để cô khổ sở.
Bạc Sủng Nhi cùng Tần Thánh như có thói quen náo loạn như vậy, sau khi cấu xong, cô phát hiện Tần Thánh rụt thân thể, bất động hồi lâu, lúc này mới không yên lòng duỗi ra ngón tay, chọc bả vai Tần Thánh.
Tần Thánh giả chết, căn bản không để ý tới Bạc Sủng Nhi.
Bạc Sủng Nhi cho là Tần Thánh tức giận, liền tiếp tục chọc chọc bả vai Tần Thánh, còn kèm theo một câu: “A Thánh?”
Tần Thánh như cũ không để ý tới cô, Bạc Sủng Nhi lúc này mới túm bờ vai của an, hung hăng mà cấu một cái: “A Thánh, có phải anh muốn cả đời này em đều không để ý đến anh hay không!”
Tần Thánh lúc này mới cười ra tiếng, vươn ra tay phải hoàn hảo, vòng lấy hông của cô, đem cô kéo vào trong ngực của mình, xoa tóc của cô, một bộ sủng nịch: “Em bỏ được sao?”
Bạc Sủng Nhi theo bản năng muốn giãy dụa, hơi động một chút, lại phát hiện ánh mắt Tịch Giản Cận nhìn bọn họ chằm chằm, tim của cô đập đập chậm một nhịp, bỗng nhiên, dị thường thuận theo tựa vào trong ngực Tần Thánh, cười ngọt ngào: “A Thánh, em dĩ nhiên là, không nỡ không để ý tới anh!”
Thanh âm Bạc Sủng Nhi, thẹn thùng thanh thúy, đều rơi vào trong tai Tịch Giản Cận.
Người đàn ông vốn là nhìn chằm chằm bọn họ ở đây không coi ai ra gì thân mật, ánh mắt đã sớm phiếm lạnh.
Lúc này nghe được cô nói những lời này, anh liền nhanh chóng thu hồi ánh mắt, tay ở dưới chăn siết thành quyền, nghiêng đầu, nhìn ngoài cửa sổ, dị thường im lặng.
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tần Thánh há miệng, theo bản năng muốn bật thốt lên, tuy nhiên trong lúc bất chợt lại ngậm miệng, sau đó để sát vào bên tai Bạc Sủng Nhi, thấp giọng nói: “Anh lừa em...”“A ———— đồ đàn bà chanh chua ———— mưu sát a ———— “Một giây sau, Tần Thánh liền khàn giọng rách phổi kêu lên.“Đó là vết thương, kháo, xương gãy, em cấu xuống chỗ đó, anh sẽ chết!”Tần Thánh liều mạng hô, nhưng Bạc Sủng Nhi vô pháp vô thiên tiếp tục cấu một chút, mắt thấy Tần Thánh đau đến hốc mắt cũng hiện hồng, lúc này cô mới dừng tay, đưa cho Tần Thánh một cái ánh mắt khiêu khích!Lại dám can đảm lừa cô!Xem ra là chán sống rồi!Tần Thánh che ngực, ở trên giường bệnh co lại thành một đoàn, cô còn hạ thủ thật ác độc, anh âm thầm mà cắn hàm răng, nhịn đau, đáy lòng nghĩ, mới vừa rồi thật là thiếu chút nữa thì nói ra.Nhưng nếu nói ra, làm cho cô biết, thời điểm bảy năm trước, căn bản không phải Tịch Giản Cận làm, cô sẽ thế nào?Hối hận? Ảo não?Sợ là... Hận chết chính mình, oán chết mình đi!Cuối cùng, vẫn nói không nên lời... Không nỡ để cô khổ sở.Bạc Sủng Nhi cùng Tần Thánh như có thói quen náo loạn như vậy, sau khi cấu xong, cô phát hiện Tần Thánh rụt thân thể, bất động hồi lâu, lúc này mới không yên lòng duỗi ra ngón tay, chọc bả vai Tần Thánh.Tần Thánh giả chết, căn bản không để ý tới Bạc Sủng Nhi.Bạc Sủng Nhi cho là Tần Thánh tức giận, liền tiếp tục chọc chọc bả vai Tần Thánh, còn kèm theo một câu: “A Thánh?”Tần Thánh như cũ không để ý tới cô, Bạc Sủng Nhi lúc này mới túm bờ vai của an, hung hăng mà cấu một cái: “A Thánh, có phải anh muốn cả đời này em đều không để ý đến anh hay không!”Tần Thánh lúc này mới cười ra tiếng, vươn ra tay phải hoàn hảo, vòng lấy hông của cô, đem cô kéo vào trong ngực của mình, xoa tóc của cô, một bộ sủng nịch: “Em bỏ được sao?”Bạc Sủng Nhi theo bản năng muốn giãy dụa, hơi động một chút, lại phát hiện ánh mắt Tịch Giản Cận nhìn bọn họ chằm chằm, tim của cô đập đập chậm một nhịp, bỗng nhiên, dị thường thuận theo tựa vào trong ngực Tần Thánh, cười ngọt ngào: “A Thánh, em dĩ nhiên là, không nỡ không để ý tới anh!”Thanh âm Bạc Sủng Nhi, thẹn thùng thanh thúy, đều rơi vào trong tai Tịch Giản Cận.Người đàn ông vốn là nhìn chằm chằm bọn họ ở đây không coi ai ra gì thân mật, ánh mắt đã sớm phiếm lạnh.Lúc này nghe được cô nói những lời này, anh liền nhanh chóng thu hồi ánh mắt, tay ở dưới chăn siết thành quyền, nghiêng đầu, nhìn ngoài cửa sổ, dị thường im lặng.