Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 238: Khách quan, đem chim tới đây đi! 【1】

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận lực đạo cũng không nhỏ, mang theo vài phần tức giận, bị anh kéo tới, thân thể nho nhỏ của Bạc Sủng Nhi, thoáng cái hoàn toàn lao vào trong lồng ngực Tịch Giản Cận.Khuôn mặt nhỏ của cô, đụng vào lồng ngực của anh, mất thăng bằng, đụng phải khuôn mặt nhỏ của cô, có mấy phần đau đớn.Cô đột nhiên hồi thần, lúc này mới ý thức tới, cửa phòng vệ sinh đã bị đóng lại, ngoài cửa còn truyền đến tiếng tiểu hộ sĩ thấp giọng la lên.Cô nhất thời không có đứng vững, anh còn ôm hông của cô.Phòng vệ sinh trong phòng bệnh cũng không nhỏ, nhưng mà hai người đứng, giờ khắc này, cũng đặc biệt chật chội.Bạc Sủng Nhi đáy lòng có thêm mấy phần khẩn trương, hô hấp của cô, cũng theo đó có chút dồn dập, hơi thở vờn quanh cũng là mùi vị của anh, để cho đầu óc của cô, hỗn loạn, không cách nào suy tư.Cô vươn tay, nghĩ muốn đẩy Tịch Giản Cận ra, nhưng lại khoát tay, đụng phải cực nóng của anh, tay cô run lên, đã cảm thấy anh vốn là ôm cánh tay của cô, khẽ dùng sức, giống như là muốn chặt đứt eo nhỏ của cô.mặt Bạc Sủng Nhi, không tự chủ được đỏ lên, tay vội vàng dịch khỏi, chống đỡ lồng ngực của anh, muốn dùng sức đẩy ra, nhưng vẫn không nhúc nhích được.Tịch Giản Cận ngưng mắt nhìn Bạc Sủng Nhi, tầm mắt có chút hoảng hốt, hô hấp của anh, từ từ dồn dập, cảm thấy trong ngực, thân thể của cô, mềm mại hương phức, làm anh có chút hít thở không thông.Hít thở không thông như vậy, mang theo vẻ quyến luyến quen thuộc.Bạc Sủng Nhi nghe hô hấp của anh, cũng đã biết đáy lòng của anh giờ khắc này ý gì, hơn nữa cũng cảm giác được thân thể của anh, rõ ràng đã bắt đầu có biến hóa, cô há miệng, giương mắt đi xem anh.Tịch Giản Cận cũng đã chậm rãi vươn tay, đẩy cô ra, cô cũng không có giống như là ngày thường, hướng trên người của anh quấn lấy, phía ngoài có A Thánh, cô đâu dám làm chuyện này.Tịch Giản Cận nhanh chóng chà lau nửa người dưới của mình, sửa sang lại quần áo, đi rửa tay.Từ đầu đến cuối, Bạc Sủng Nhi cũng đang ngó chừng nhìn anh.Tiếng nước chảy róc rách, anh làm việc, từ trước đến giờ chăm chú, lúc này rửa tay, cũng mang theo vài phần chuyên chú.

Tịch Giản Cận lực đạo cũng không nhỏ, mang theo vài phần tức giận, bị anh kéo tới, thân thể nho nhỏ của Bạc Sủng Nhi, thoáng cái hoàn toàn lao vào trong lồng ngực Tịch Giản Cận.

Khuôn mặt nhỏ của cô, đụng vào lồng ngực của anh, mất thăng bằng, đụng phải khuôn mặt nhỏ của cô, có mấy phần đau đớn.

Cô đột nhiên hồi thần, lúc này mới ý thức tới, cửa phòng vệ sinh đã bị đóng lại, ngoài cửa còn truyền đến tiếng tiểu hộ sĩ thấp giọng la lên.

Cô nhất thời không có đứng vững, anh còn ôm hông của cô.

Phòng vệ sinh trong phòng bệnh cũng không nhỏ, nhưng mà hai người đứng, giờ khắc này, cũng đặc biệt chật chội.

Bạc Sủng Nhi đáy lòng có thêm mấy phần khẩn trương, hô hấp của cô, cũng theo đó có chút dồn dập, hơi thở vờn quanh cũng là mùi vị của anh, để cho đầu óc của cô, hỗn loạn, không cách nào suy tư.

Cô vươn tay, nghĩ muốn đẩy Tịch Giản Cận ra, nhưng lại khoát tay, đụng phải cực nóng của anh, tay cô run lên, đã cảm thấy anh vốn là ôm cánh tay của cô, khẽ dùng sức, giống như là muốn chặt đứt eo nhỏ của cô.

mặt Bạc Sủng Nhi, không tự chủ được đỏ lên, tay vội vàng dịch khỏi, chống đỡ lồng ngực của anh, muốn dùng sức đẩy ra, nhưng vẫn không nhúc nhích được.

Tịch Giản Cận ngưng mắt nhìn Bạc Sủng Nhi, tầm mắt có chút hoảng hốt, hô hấp của anh, từ từ dồn dập, cảm thấy trong ngực, thân thể của cô, mềm mại hương phức, làm anh có chút hít thở không thông.

Hít thở không thông như vậy, mang theo vẻ quyến luyến quen thuộc.

Bạc Sủng Nhi nghe hô hấp của anh, cũng đã biết đáy lòng của anh giờ khắc này ý gì, hơn nữa cũng cảm giác được thân thể của anh, rõ ràng đã bắt đầu có biến hóa, cô há miệng, giương mắt đi xem anh.

Tịch Giản Cận cũng đã chậm rãi vươn tay, đẩy cô ra, cô cũng không có giống như là ngày thường, hướng trên người của anh quấn lấy, phía ngoài có A Thánh, cô đâu dám làm chuyện này.

Tịch Giản Cận nhanh chóng chà lau nửa người dưới của mình, sửa sang lại quần áo, đi rửa tay.

Từ đầu đến cuối, Bạc Sủng Nhi cũng đang ngó chừng nhìn anh.

Tiếng nước chảy róc rách, anh làm việc, từ trước đến giờ chăm chú, lúc này rửa tay, cũng mang theo vài phần chuyên chú.

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận lực đạo cũng không nhỏ, mang theo vài phần tức giận, bị anh kéo tới, thân thể nho nhỏ của Bạc Sủng Nhi, thoáng cái hoàn toàn lao vào trong lồng ngực Tịch Giản Cận.Khuôn mặt nhỏ của cô, đụng vào lồng ngực của anh, mất thăng bằng, đụng phải khuôn mặt nhỏ của cô, có mấy phần đau đớn.Cô đột nhiên hồi thần, lúc này mới ý thức tới, cửa phòng vệ sinh đã bị đóng lại, ngoài cửa còn truyền đến tiếng tiểu hộ sĩ thấp giọng la lên.Cô nhất thời không có đứng vững, anh còn ôm hông của cô.Phòng vệ sinh trong phòng bệnh cũng không nhỏ, nhưng mà hai người đứng, giờ khắc này, cũng đặc biệt chật chội.Bạc Sủng Nhi đáy lòng có thêm mấy phần khẩn trương, hô hấp của cô, cũng theo đó có chút dồn dập, hơi thở vờn quanh cũng là mùi vị của anh, để cho đầu óc của cô, hỗn loạn, không cách nào suy tư.Cô vươn tay, nghĩ muốn đẩy Tịch Giản Cận ra, nhưng lại khoát tay, đụng phải cực nóng của anh, tay cô run lên, đã cảm thấy anh vốn là ôm cánh tay của cô, khẽ dùng sức, giống như là muốn chặt đứt eo nhỏ của cô.mặt Bạc Sủng Nhi, không tự chủ được đỏ lên, tay vội vàng dịch khỏi, chống đỡ lồng ngực của anh, muốn dùng sức đẩy ra, nhưng vẫn không nhúc nhích được.Tịch Giản Cận ngưng mắt nhìn Bạc Sủng Nhi, tầm mắt có chút hoảng hốt, hô hấp của anh, từ từ dồn dập, cảm thấy trong ngực, thân thể của cô, mềm mại hương phức, làm anh có chút hít thở không thông.Hít thở không thông như vậy, mang theo vẻ quyến luyến quen thuộc.Bạc Sủng Nhi nghe hô hấp của anh, cũng đã biết đáy lòng của anh giờ khắc này ý gì, hơn nữa cũng cảm giác được thân thể của anh, rõ ràng đã bắt đầu có biến hóa, cô há miệng, giương mắt đi xem anh.Tịch Giản Cận cũng đã chậm rãi vươn tay, đẩy cô ra, cô cũng không có giống như là ngày thường, hướng trên người của anh quấn lấy, phía ngoài có A Thánh, cô đâu dám làm chuyện này.Tịch Giản Cận nhanh chóng chà lau nửa người dưới của mình, sửa sang lại quần áo, đi rửa tay.Từ đầu đến cuối, Bạc Sủng Nhi cũng đang ngó chừng nhìn anh.Tiếng nước chảy róc rách, anh làm việc, từ trước đến giờ chăm chú, lúc này rửa tay, cũng mang theo vài phần chuyên chú.

Chương 238: Khách quan, đem chim tới đây đi! 【1】