Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 243: Khách quan, thả chim đến đây đi! (6)

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Bạc Sủng Nhi chỉ là uốn ở trong ngực Tần Thánh, cười ngọt ngào, cười dịu dàng.Ngón tay Tịch Giản Cận, nắm chén rượu, hơi dùng sức, lập tức, liền giữ im lặng ngồi xuống.Một bữa cơm ăn vào, đều trở thành thiên hạ bọn nhỏ.Cũng không biết là ai mở nhạc, có người cầm míc hát, đứng ở đó, gào thét một bài bi thương tê tâm liệt phế!Tần Thánh hoàn toàn là uống hơi nhiều, ngồi ở trong góc, Bạc Sủng Nhi ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, giơ tay cầm khắn, thỉnh thoảng lau trán cho anh một chút, còn chỉ bảo người ta đưa sữa và hoa quả tới.Cô cầm đến, đút cho Tần Thánh.Tần Thánh híp mắt, vẫn luôn cười.Chờ đến Tần Thánh nếm qua, Bạc Sủng Nhi còn nhẹ nhàng hỏi một câu: "Khá hơn chút nào không?"Tần Thánh ôm cô, phun khí nóng ở bên tai cô, gật đầu, hữu khí vô lực nói: "Sủng Nhi...... Em làm như thế, liền không sợ hoàn toàn ngược lại? Anh ta thật sự cho là em đi cùng với anh, cũng không để ý tới em nữa sao?""Anh ấy không để ý tới em, em có thể để ý đến anh ấy!" Bạc Sủng Nhi cười rất quyến rũ, sau đó nhìn Tần Thánh, câu môi, đẹp kinh tâm động phách, hàm răng nhỏ, cắn c*n m** d***, mười phần mị hoặc!Tần Thánh nhìn đến miệng đắng lưỡi khô, không nhịn được nghiêng đầu, buồn bực hừ một tiếng.Bạc Sủng Nhi không nhịn được càng cao hứng, nụ cười trên mặt, càng xinh đẹp lên, ngoan ngoãn dựa vào bả vai Tần Thánh, nói ra: "A Thánh, anh biết không? Em chỉ có làm như thế, mới cảm thấy trong lòng anh ấy có em!"Rõ ràng là cô cười, mà lại cười vô cùng kinh tâm động phách, mang theo tự nhiên mà kiều mị, mặc cho bất kỳ đàn ông nào nhìn thấy, đều sẽ toán loạn d*c v*ng trong lòng.

Bạc Sủng Nhi chỉ là uốn ở trong ngực Tần Thánh, cười ngọt ngào, cười dịu dàng.

Ngón tay Tịch Giản Cận, nắm chén rượu, hơi dùng sức, lập tức, liền giữ im lặng ngồi xuống.

Một bữa cơm ăn vào, đều trở thành thiên hạ bọn nhỏ.

Cũng không biết là ai mở nhạc, có người cầm míc hát, đứng ở đó, gào thét một bài bi thương tê tâm liệt phế!

Tần Thánh hoàn toàn là uống hơi nhiều, ngồi ở trong góc, Bạc Sủng Nhi ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, giơ tay cầm khắn, thỉnh thoảng lau trán cho anh một chút, còn chỉ bảo người ta đưa sữa và hoa quả tới.

Cô cầm đến, đút cho Tần Thánh.

Tần Thánh híp mắt, vẫn luôn cười.

Chờ đến Tần Thánh nếm qua, Bạc Sủng Nhi còn nhẹ nhàng hỏi một câu: "Khá hơn chút nào không?"

Tần Thánh ôm cô, phun khí nóng ở bên tai cô, gật đầu, hữu khí vô lực nói: "Sủng Nhi...... Em làm như thế, liền không sợ hoàn toàn ngược lại? Anh ta thật sự cho là em đi cùng với anh, cũng không để ý tới em nữa sao?"

"Anh ấy không để ý tới em, em có thể để ý đến anh ấy!" Bạc Sủng Nhi cười rất quyến rũ, sau đó nhìn Tần Thánh, câu môi, đẹp kinh tâm động phách, hàm răng nhỏ, cắn c*n m** d***, mười phần mị hoặc!

Tần Thánh nhìn đến miệng đắng lưỡi khô, không nhịn được nghiêng đầu, buồn bực hừ một tiếng.

Bạc Sủng Nhi không nhịn được càng cao hứng, nụ cười trên mặt, càng xinh đẹp lên, ngoan ngoãn dựa vào bả vai Tần Thánh, nói ra: "A Thánh, anh biết không? Em chỉ có làm như thế, mới cảm thấy trong lòng anh ấy có em!"

Rõ ràng là cô cười, mà lại cười vô cùng kinh tâm động phách, mang theo tự nhiên mà kiều mị, mặc cho bất kỳ đàn ông nào nhìn thấy, đều sẽ toán loạn d*c v*ng trong lòng.

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Bạc Sủng Nhi chỉ là uốn ở trong ngực Tần Thánh, cười ngọt ngào, cười dịu dàng.Ngón tay Tịch Giản Cận, nắm chén rượu, hơi dùng sức, lập tức, liền giữ im lặng ngồi xuống.Một bữa cơm ăn vào, đều trở thành thiên hạ bọn nhỏ.Cũng không biết là ai mở nhạc, có người cầm míc hát, đứng ở đó, gào thét một bài bi thương tê tâm liệt phế!Tần Thánh hoàn toàn là uống hơi nhiều, ngồi ở trong góc, Bạc Sủng Nhi ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, giơ tay cầm khắn, thỉnh thoảng lau trán cho anh một chút, còn chỉ bảo người ta đưa sữa và hoa quả tới.Cô cầm đến, đút cho Tần Thánh.Tần Thánh híp mắt, vẫn luôn cười.Chờ đến Tần Thánh nếm qua, Bạc Sủng Nhi còn nhẹ nhàng hỏi một câu: "Khá hơn chút nào không?"Tần Thánh ôm cô, phun khí nóng ở bên tai cô, gật đầu, hữu khí vô lực nói: "Sủng Nhi...... Em làm như thế, liền không sợ hoàn toàn ngược lại? Anh ta thật sự cho là em đi cùng với anh, cũng không để ý tới em nữa sao?""Anh ấy không để ý tới em, em có thể để ý đến anh ấy!" Bạc Sủng Nhi cười rất quyến rũ, sau đó nhìn Tần Thánh, câu môi, đẹp kinh tâm động phách, hàm răng nhỏ, cắn c*n m** d***, mười phần mị hoặc!Tần Thánh nhìn đến miệng đắng lưỡi khô, không nhịn được nghiêng đầu, buồn bực hừ một tiếng.Bạc Sủng Nhi không nhịn được càng cao hứng, nụ cười trên mặt, càng xinh đẹp lên, ngoan ngoãn dựa vào bả vai Tần Thánh, nói ra: "A Thánh, anh biết không? Em chỉ có làm như thế, mới cảm thấy trong lòng anh ấy có em!"Rõ ràng là cô cười, mà lại cười vô cùng kinh tâm động phách, mang theo tự nhiên mà kiều mị, mặc cho bất kỳ đàn ông nào nhìn thấy, đều sẽ toán loạn d*c v*ng trong lòng.

Chương 243: Khách quan, thả chim đến đây đi! (6)