☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 315: Tịch, em muốn anh! 【4】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Thanh âm như vậy truyền ra, khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, thoáng cái đỏ lên, cực kỳ lúng túng thả vạt áo Tịch Giản Cận, mất tự nhiên đứng ở một bên.Thật là mất mặt! Cô chưa từng bất nhã như vậy!Tịch Giản Cận tất nhiên nghe rõ ràng được tiếng cô bụng kêu, nghĩ đến buổi tối hôm qua đến bây giờ, gần hai mươi bốn giờ, cô cũng không có ăn cái gì, liền thở dài một hơi, nhìn lướt qua Bạc Sủng Nhi nói: "Tôi làm cho em ăn!"Sau đó, không nói thêm gì nữa, xoay người tránh ra.Bạc Sủng Nhi nhìn bóng lưng Tịch Giản Cận biến mất trong phòng ngủ, không nhịn được cong môi, từng điểm từng điểm nở nụ cười.Như vậy, thoạt nhìn bọn họ chung đụng hình như không ng ngắcgiống như lúc trước...... Có phải đại biểu, Tiểu Tịch đối với cô, cũng theo đó từng điểm từng điểm tốt hơn rồi sao?Bạc Sủng Nhi nhảy lên, lại nhảy lên giường, ôm chăn, lăn qua lăn lại, không tiếng động cười toe toét.Tịch Giản Cận rất nhanh đã làm xong cơm thời điểm, lúc ban đầu hai người yêu thương, cũng sẽ không nấu cơm, mà Bạc Sủng Nhi từ trước đến giờ ăn cái gì cũng rất soi mói, đêm hôm khuya khoắc hô đói bụng, làm Tịch Giản Cận không cách nào ngủ, chỉ có thể đứng dậy vì cô nấu ăn.Rõ ràng là không dễ ăn, nhưng cô ăn vô cùng ngon miệng.Khi đó, hạnh phúc cỡ nào.Thời gian lưu chuyển, trong vòng một năm, trù nghệ của anh cũng khá lên không ít.Sau lại chia tay, anh không còn làm cơm, hôm nay lại làm, phong cảnh như cũ, nhân vật như cũ, chẳng qua là cảm giác, lại chênh lệch hàng vạn hàng nghìn lần.Tịch Giản Cận làm bốn món ăn một chén canh, anh bày đồ ăn trên bàn xong, mới vào phòng ngủ gọi Bạc Sủng Nhi đi ra ngoài.Lúc này Bạc Sủng Nhi đang tắm rửa, mặc áo sơ mi của anh, vừa vặn rũ xuống ở trên đùi, lộ ra hai cái chân dài nhỏ duyên dáng.Tịch Giản Cận khẽ dời ánh mắt đi, Bạc Sủng Nhi thấy anh đi vào, lập tức hai mắt tỏa sáng, đầu tóc cũng không lau hướng ngoài cửa chạy đi.Tịch Giản Cận chỉ có thể đi vào phòng tắm, lấy một cái khăn lông, bất đắc dĩ đuổi theo.Cô đã ngồi ở trên bàn ăn, cầm lấy chiếc đũa, hăng hái bừng bừng gắp thức ăn bắt đầu ăn, mỗi một cái, cô cũng ăn cực kỳ chăm chú."Lau khô rồi ăn!"Tịch Giản Cận cầm lấy khăn lông, ném vào trên đầu của cô, cắt ngang hành động ăn cơm của cô.Bạc Sủng Nhi đem khăn lông kéo xuống, trừng mắt liếc Tịch Giản Cận, căn bản không để ý tới Tịch Giản Cận, lại cúi đầu gắp thức ăn.
Thanh âm như vậy truyền ra, khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, thoáng cái đỏ lên, cực kỳ lúng túng thả vạt áo Tịch Giản Cận, mất tự nhiên đứng ở một bên.
Thật là mất mặt! Cô chưa từng bất nhã như vậy!
Tịch Giản Cận tất nhiên nghe rõ ràng được tiếng cô bụng kêu, nghĩ đến buổi tối hôm qua đến bây giờ, gần hai mươi bốn giờ, cô cũng không có ăn cái gì, liền thở dài một hơi, nhìn lướt qua Bạc Sủng Nhi nói: "Tôi làm cho em ăn!"
Sau đó, không nói thêm gì nữa, xoay người tránh ra.
Bạc Sủng Nhi nhìn bóng lưng Tịch Giản Cận biến mất trong phòng ngủ, không nhịn được cong môi, từng điểm từng điểm nở nụ cười.
Như vậy, thoạt nhìn bọn họ chung đụng hình như không ng ngắcgiống như lúc trước...... Có phải đại biểu, Tiểu Tịch đối với cô, cũng theo đó từng điểm từng điểm tốt hơn rồi sao?
Bạc Sủng Nhi nhảy lên, lại nhảy lên giường, ôm chăn, lăn qua lăn lại, không tiếng động cười toe toét.
Tịch Giản Cận rất nhanh đã làm xong cơm thời điểm, lúc ban đầu hai người yêu thương, cũng sẽ không nấu cơm, mà Bạc Sủng Nhi từ trước đến giờ ăn cái gì cũng rất soi mói, đêm hôm khuya khoắc hô đói bụng, làm Tịch Giản Cận không cách nào ngủ, chỉ có thể đứng dậy vì cô nấu ăn.
Rõ ràng là không dễ ăn, nhưng cô ăn vô cùng ngon miệng.
Khi đó, hạnh phúc cỡ nào.
Thời gian lưu chuyển, trong vòng một năm, trù nghệ của anh cũng khá lên không ít.
Sau lại chia tay, anh không còn làm cơm, hôm nay lại làm, phong cảnh như cũ, nhân vật như cũ, chẳng qua là cảm giác, lại chênh lệch hàng vạn hàng nghìn lần.
Tịch Giản Cận làm bốn món ăn một chén canh, anh bày đồ ăn trên bàn xong, mới vào phòng ngủ gọi Bạc Sủng Nhi đi ra ngoài.
Lúc này Bạc Sủng Nhi đang tắm rửa, mặc áo sơ mi của anh, vừa vặn rũ xuống ở trên đùi, lộ ra hai cái chân dài nhỏ duyên dáng.
Tịch Giản Cận khẽ dời ánh mắt đi, Bạc Sủng Nhi thấy anh đi vào, lập tức hai mắt tỏa sáng, đầu tóc cũng không lau hướng ngoài cửa chạy đi.
Tịch Giản Cận chỉ có thể đi vào phòng tắm, lấy một cái khăn lông, bất đắc dĩ đuổi theo.
Cô đã ngồi ở trên bàn ăn, cầm lấy chiếc đũa, hăng hái bừng bừng gắp thức ăn bắt đầu ăn, mỗi một cái, cô cũng ăn cực kỳ chăm chú.
"Lau khô rồi ăn!"
Tịch Giản Cận cầm lấy khăn lông, ném vào trên đầu của cô, cắt ngang hành động ăn cơm của cô.
Bạc Sủng Nhi đem khăn lông kéo xuống, trừng mắt liếc Tịch Giản Cận, căn bản không để ý tới Tịch Giản Cận, lại cúi đầu gắp thức ăn.
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Thanh âm như vậy truyền ra, khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, thoáng cái đỏ lên, cực kỳ lúng túng thả vạt áo Tịch Giản Cận, mất tự nhiên đứng ở một bên.Thật là mất mặt! Cô chưa từng bất nhã như vậy!Tịch Giản Cận tất nhiên nghe rõ ràng được tiếng cô bụng kêu, nghĩ đến buổi tối hôm qua đến bây giờ, gần hai mươi bốn giờ, cô cũng không có ăn cái gì, liền thở dài một hơi, nhìn lướt qua Bạc Sủng Nhi nói: "Tôi làm cho em ăn!"Sau đó, không nói thêm gì nữa, xoay người tránh ra.Bạc Sủng Nhi nhìn bóng lưng Tịch Giản Cận biến mất trong phòng ngủ, không nhịn được cong môi, từng điểm từng điểm nở nụ cười.Như vậy, thoạt nhìn bọn họ chung đụng hình như không ng ngắcgiống như lúc trước...... Có phải đại biểu, Tiểu Tịch đối với cô, cũng theo đó từng điểm từng điểm tốt hơn rồi sao?Bạc Sủng Nhi nhảy lên, lại nhảy lên giường, ôm chăn, lăn qua lăn lại, không tiếng động cười toe toét.Tịch Giản Cận rất nhanh đã làm xong cơm thời điểm, lúc ban đầu hai người yêu thương, cũng sẽ không nấu cơm, mà Bạc Sủng Nhi từ trước đến giờ ăn cái gì cũng rất soi mói, đêm hôm khuya khoắc hô đói bụng, làm Tịch Giản Cận không cách nào ngủ, chỉ có thể đứng dậy vì cô nấu ăn.Rõ ràng là không dễ ăn, nhưng cô ăn vô cùng ngon miệng.Khi đó, hạnh phúc cỡ nào.Thời gian lưu chuyển, trong vòng một năm, trù nghệ của anh cũng khá lên không ít.Sau lại chia tay, anh không còn làm cơm, hôm nay lại làm, phong cảnh như cũ, nhân vật như cũ, chẳng qua là cảm giác, lại chênh lệch hàng vạn hàng nghìn lần.Tịch Giản Cận làm bốn món ăn một chén canh, anh bày đồ ăn trên bàn xong, mới vào phòng ngủ gọi Bạc Sủng Nhi đi ra ngoài.Lúc này Bạc Sủng Nhi đang tắm rửa, mặc áo sơ mi của anh, vừa vặn rũ xuống ở trên đùi, lộ ra hai cái chân dài nhỏ duyên dáng.Tịch Giản Cận khẽ dời ánh mắt đi, Bạc Sủng Nhi thấy anh đi vào, lập tức hai mắt tỏa sáng, đầu tóc cũng không lau hướng ngoài cửa chạy đi.Tịch Giản Cận chỉ có thể đi vào phòng tắm, lấy một cái khăn lông, bất đắc dĩ đuổi theo.Cô đã ngồi ở trên bàn ăn, cầm lấy chiếc đũa, hăng hái bừng bừng gắp thức ăn bắt đầu ăn, mỗi một cái, cô cũng ăn cực kỳ chăm chú."Lau khô rồi ăn!"Tịch Giản Cận cầm lấy khăn lông, ném vào trên đầu của cô, cắt ngang hành động ăn cơm của cô.Bạc Sủng Nhi đem khăn lông kéo xuống, trừng mắt liếc Tịch Giản Cận, căn bản không để ý tới Tịch Giản Cận, lại cúi đầu gắp thức ăn.