☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 326: Tịch, em muốn anh! (16)
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận biết rõ chính mình đang làm cái gì, cũng biết rõ, mình lúc này lo lắng thế nào.Lo âu, là vì người phụ nữ này......Anh biết, Anh kẻ cả đời, bại tướng dưới tay cô...... Mỗi lần tâm ngoan muốn thuần phục cô, lại mỗi lần mềm lòng thua trận!*****************************Tịch Giản Cận đột nhiên phanh lại, dừng xe ở dưới lầu bệnh viện, nhanh chóng nhảy xuống xe, ôm Bạc Sủng Nhi vào trong ngực, vội vội vàng vàng đi vào trong bệnh viện.Bời vì Tịch Giản Cận lúc trên đường tới, đã gọi điện thoại, cho nên viện trưởng đặc biệt phái bác sĩ đợi rồi.Kỳ thật chỉ là mắc xương cá, mà tuổi tác đã hơn hai mươi, cũng không xuất hiện nguy hiểm tính mạng, nhưng thái tử Tịch gia đã hung thần gào thét muốn bác sĩ tốt nhất như vậy nên mấy bác sĩ đều chờ, bọn họ không ai dám không theo.Phòng bệnh đã có người chuẩn bị xong, Tịch Giản Cận nghe địa chỉ trong phòng, liền ôm Bạc Sủng Nhi vội vội vàng vàng đi tới, đằng sai đi theo một đám bác sĩ y tá, đội hình cực kỳ lớn.Đến tới cửa bệnh phòng, Tịch Giản Cận giơ chân lên, đạp cửa ra, nhẹ nhàng đặt Bạc Sủng Nhi lên giường, nắm tay của cô, lo nghĩ nói: "Đến rồi, hiện tại sẽ lập tức lấy xương cá ra cho em, lập tức sẽ tốt thôi......"Bạc Sủng Nhi nghiêng đầu, liền rơi vào trong mắt ân cần của Tịch Giản Cận, ấm áp, giống như biển rộng, để cho lòng cô bây giờ lập tức yên tĩnh trở lại, cô yên lặng gật đầu, cực kỳ nhu thuận.Tịch Giản Cận mới tránh người, để bác sĩ xung quanh đi xem.Lúc này Tịch Giản Cận, mới phát hiện, toàn thân mình thế mà đầy mồ hôi, đem áo sơ mi đều ướt đẫm, cúi đầu xuống, mới phát hiện, anh chỉ mang dép lê.Lại nhìn Bạc Sủng Nhi, phát hiện cô mặc mỗi sơ mi, cũng may vóc dáng cô nhỏ nhắn xinh xắn, áo sơ mi đến chân cô, che giấu kín kẽ, chỉ là hai chân của cô, lộ ở bên ngoài, vô cùng chói mắt.Con ngươi Tịch Giản Cận hơi trầm xuống, đột nhiên lại đi lên trước, dọa các bác sĩ tránh ra, một giây sau liền nhìn thấy trên thân Bạc Sủng Nhi đã đắp chăn!Các bác sĩ đều loáng thoáng cảm giác được từ trên người Tịch Giản Cận tán phát ra khí thế cường đại, làm cho bọn họ kinh hồn bạt vía, không dám coi thường cô gái này chút nào, vô cùng cẩn thận bắt đầu chuẩn đồ để kiểm tra cho Bạc Sủng Nhi.
Tịch Giản Cận biết rõ chính mình đang làm cái gì, cũng biết rõ, mình lúc này lo lắng thế nào.
Lo âu, là vì người phụ nữ này......
Anh biết, Anh kẻ cả đời, bại tướng dưới tay cô...... Mỗi lần tâm ngoan muốn thuần phục cô, lại mỗi lần mềm lòng thua trận!
*****************************
Tịch Giản Cận đột nhiên phanh lại, dừng xe ở dưới lầu bệnh viện, nhanh chóng nhảy xuống xe, ôm Bạc Sủng Nhi vào trong ngực, vội vội vàng vàng đi vào trong bệnh viện.
Bời vì Tịch Giản Cận lúc trên đường tới, đã gọi điện thoại, cho nên viện trưởng đặc biệt phái bác sĩ đợi rồi.
Kỳ thật chỉ là mắc xương cá, mà tuổi tác đã hơn hai mươi, cũng không xuất hiện nguy hiểm tính mạng, nhưng thái tử Tịch gia đã hung thần gào thét muốn bác sĩ tốt nhất như vậy nên mấy bác sĩ đều chờ, bọn họ không ai dám không theo.
Phòng bệnh đã có người chuẩn bị xong, Tịch Giản Cận nghe địa chỉ trong phòng, liền ôm Bạc Sủng Nhi vội vội vàng vàng đi tới, đằng sai đi theo một đám bác sĩ y tá, đội hình cực kỳ lớn.
Đến tới cửa bệnh phòng, Tịch Giản Cận giơ chân lên, đạp cửa ra, nhẹ nhàng đặt Bạc Sủng Nhi lên giường, nắm tay của cô, lo nghĩ nói: "Đến rồi, hiện tại sẽ lập tức lấy xương cá ra cho em, lập tức sẽ tốt thôi......"
Bạc Sủng Nhi nghiêng đầu, liền rơi vào trong mắt ân cần của Tịch Giản Cận, ấm áp, giống như biển rộng, để cho lòng cô bây giờ lập tức yên tĩnh trở lại, cô yên lặng gật đầu, cực kỳ nhu thuận.
Tịch Giản Cận mới tránh người, để bác sĩ xung quanh đi xem.
Lúc này Tịch Giản Cận, mới phát hiện, toàn thân mình thế mà đầy mồ hôi, đem áo sơ mi đều ướt đẫm, cúi đầu xuống, mới phát hiện, anh chỉ mang dép lê.
Lại nhìn Bạc Sủng Nhi, phát hiện cô mặc mỗi sơ mi, cũng may vóc dáng cô nhỏ nhắn xinh xắn, áo sơ mi đến chân cô, che giấu kín kẽ, chỉ là hai chân của cô, lộ ở bên ngoài, vô cùng chói mắt.
Con ngươi Tịch Giản Cận hơi trầm xuống, đột nhiên lại đi lên trước, dọa các bác sĩ tránh ra, một giây sau liền nhìn thấy trên thân Bạc Sủng Nhi đã đắp chăn!
Các bác sĩ đều loáng thoáng cảm giác được từ trên người Tịch Giản Cận tán phát ra khí thế cường đại, làm cho bọn họ kinh hồn bạt vía, không dám coi thường cô gái này chút nào, vô cùng cẩn thận bắt đầu chuẩn đồ để kiểm tra cho Bạc Sủng Nhi.
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận biết rõ chính mình đang làm cái gì, cũng biết rõ, mình lúc này lo lắng thế nào.Lo âu, là vì người phụ nữ này......Anh biết, Anh kẻ cả đời, bại tướng dưới tay cô...... Mỗi lần tâm ngoan muốn thuần phục cô, lại mỗi lần mềm lòng thua trận!*****************************Tịch Giản Cận đột nhiên phanh lại, dừng xe ở dưới lầu bệnh viện, nhanh chóng nhảy xuống xe, ôm Bạc Sủng Nhi vào trong ngực, vội vội vàng vàng đi vào trong bệnh viện.Bời vì Tịch Giản Cận lúc trên đường tới, đã gọi điện thoại, cho nên viện trưởng đặc biệt phái bác sĩ đợi rồi.Kỳ thật chỉ là mắc xương cá, mà tuổi tác đã hơn hai mươi, cũng không xuất hiện nguy hiểm tính mạng, nhưng thái tử Tịch gia đã hung thần gào thét muốn bác sĩ tốt nhất như vậy nên mấy bác sĩ đều chờ, bọn họ không ai dám không theo.Phòng bệnh đã có người chuẩn bị xong, Tịch Giản Cận nghe địa chỉ trong phòng, liền ôm Bạc Sủng Nhi vội vội vàng vàng đi tới, đằng sai đi theo một đám bác sĩ y tá, đội hình cực kỳ lớn.Đến tới cửa bệnh phòng, Tịch Giản Cận giơ chân lên, đạp cửa ra, nhẹ nhàng đặt Bạc Sủng Nhi lên giường, nắm tay của cô, lo nghĩ nói: "Đến rồi, hiện tại sẽ lập tức lấy xương cá ra cho em, lập tức sẽ tốt thôi......"Bạc Sủng Nhi nghiêng đầu, liền rơi vào trong mắt ân cần của Tịch Giản Cận, ấm áp, giống như biển rộng, để cho lòng cô bây giờ lập tức yên tĩnh trở lại, cô yên lặng gật đầu, cực kỳ nhu thuận.Tịch Giản Cận mới tránh người, để bác sĩ xung quanh đi xem.Lúc này Tịch Giản Cận, mới phát hiện, toàn thân mình thế mà đầy mồ hôi, đem áo sơ mi đều ướt đẫm, cúi đầu xuống, mới phát hiện, anh chỉ mang dép lê.Lại nhìn Bạc Sủng Nhi, phát hiện cô mặc mỗi sơ mi, cũng may vóc dáng cô nhỏ nhắn xinh xắn, áo sơ mi đến chân cô, che giấu kín kẽ, chỉ là hai chân của cô, lộ ở bên ngoài, vô cùng chói mắt.Con ngươi Tịch Giản Cận hơi trầm xuống, đột nhiên lại đi lên trước, dọa các bác sĩ tránh ra, một giây sau liền nhìn thấy trên thân Bạc Sủng Nhi đã đắp chăn!Các bác sĩ đều loáng thoáng cảm giác được từ trên người Tịch Giản Cận tán phát ra khí thế cường đại, làm cho bọn họ kinh hồn bạt vía, không dám coi thường cô gái này chút nào, vô cùng cẩn thận bắt đầu chuẩn đồ để kiểm tra cho Bạc Sủng Nhi.