☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 334: Tịch, em muốn gả cho anh! 【4】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Anh bỗng dừng lại, cô không có mở miệng, hai im lặng hồi lâu, anh mới lại nói: "Cuối cùng...... Cô vẫn không thật sự yêu tôi...... Bạc Cẩm, không có ai thích một người, mà lại coi như món đồ chơi trong lòng đi chiếm lấy, cô làm hết thảy với tôi, ở trong mắt của tôi, tôi giống như là một cái món đồ chơi của cô, muốn liền phải có, không muốn liền vứt đi!""Bạc Cẩm, cô có biết hay không, cô phá hủy cuộc đời của tôi, cũng thay đổi cuộc đời của tôi...... Nếu như thấy cô, như vậy còn chưa đủ thảm, như vậy...... Cô nói cô muốn tôi làm sao bây giờ?""Cô biết...... Tôi hận cô bao nhiêu không? Bảy năm này, tôi hận cô vô cùng...... Nếu không thể theo tôi đi tới cuối cùng, cần gì tới trêu chọc tôi?"Bạc Sủng Nhi im lặng không biết đáp lại như thế nào.Cô cho tới bây giờ mới hiểu được, thì ra là, khoảng cách giữa cô cùng anh ở, cũng không phải là bảy năm trống không, xa xôi như vậy.Cô vẫn biết là Tịch Giản Cận hận cô, hận từ đáy lòng đến tận xương tủy, nhưng khi anh đứng ở trước mặt cô, bình thản như thế nói cho cô biết, anh hận cô một, cô không cách nào thừa nhận......Cô cao ngạo mím môi, không biết mở miệng như thế nào, hướng về phía anh nói chuyện.Thật ra thì cô thật rất muốn ôm anh, khóc lên, van xin anh, nói cô sai lầm rồi, cô không nên hồ nháo, cô thật không có lừa gạt anh, cô thật sự bị hóc xương cá.Nhưng là cô không làm được.Nhưng nếu cô làm ra chuyện như vậy, vậy cô liền không phải là Bạc Sủng Nhi rồi.Cô cắn răng, nghĩ tới nghĩ lui, suy nghĩ một hồi lâu, cô mới ngẩng đầu, nhìn Tịch Giản Cận, nghênh đón tầm mắt của anh, cảm giác được tầm mắt của anh là lạnh như băng như vậy, giống như là muốn đem cô đông lại.Cô nuốt nuốt nước miếng, nói: "Tịch, em không muốn bắt anh làm gi, em chỉ muốn nói, Tịch, bảy năm trước, là chúng ta còn trẻ, đều không hiểu chuyện, làm việc tổn thương đối phương, cảm thấy rất nghiêm trọng, cả hai đều liền liều mạng đánh trả, hại người hại mình, bị thương cho tới bây giờ.""Bảy năm sau, chúng ta trưởng thành, anh yêu em, em yêu anh, chúng ta liền ở chung một chỗ đi, đem những thứ không vui kia quên mất, nhìn về phía trước, có được hay không?"Bạc Sủng Nhi nói dứt khoát lưu loát.Mang theo một bộ tư thái nữ vương.Tịch Giản Cận lại âm thầm nở nụ cười lạnh, cô thời thời khắc khắc cũng là tự tin như thế.Cho tới bây giờ, cô một câu dễ dàng, đã muốn để cho bọn họ một lần nữa bắt đầu lại?
Anh bỗng dừng lại, cô không có mở miệng, hai im lặng hồi lâu, anh mới lại nói: "Cuối cùng...... Cô vẫn không thật sự yêu tôi...... Bạc Cẩm, không có ai thích một người, mà lại coi như món đồ chơi trong lòng đi chiếm lấy, cô làm hết thảy với tôi, ở trong mắt của tôi, tôi giống như là một cái món đồ chơi của cô, muốn liền phải có, không muốn liền vứt đi!"
"Bạc Cẩm, cô có biết hay không, cô phá hủy cuộc đời của tôi, cũng thay đổi cuộc đời của tôi...... Nếu như thấy cô, như vậy còn chưa đủ thảm, như vậy...... Cô nói cô muốn tôi làm sao bây giờ?"
"Cô biết...... Tôi hận cô bao nhiêu không? Bảy năm này, tôi hận cô vô cùng...... Nếu không thể theo tôi đi tới cuối cùng, cần gì tới trêu chọc tôi?"
Bạc Sủng Nhi im lặng không biết đáp lại như thế nào.
Cô cho tới bây giờ mới hiểu được, thì ra là, khoảng cách giữa cô cùng anh ở, cũng không phải là bảy năm trống không, xa xôi như vậy.
Cô vẫn biết là Tịch Giản Cận hận cô, hận từ đáy lòng đến tận xương tủy, nhưng khi anh đứng ở trước mặt cô, bình thản như thế nói cho cô biết, anh hận cô một, cô không cách nào thừa nhận......
Cô cao ngạo mím môi, không biết mở miệng như thế nào, hướng về phía anh nói chuyện.
Thật ra thì cô thật rất muốn ôm anh, khóc lên, van xin anh, nói cô sai lầm rồi, cô không nên hồ nháo, cô thật không có lừa gạt anh, cô thật sự bị hóc xương cá.
Nhưng là cô không làm được.
Nhưng nếu cô làm ra chuyện như vậy, vậy cô liền không phải là Bạc Sủng Nhi rồi.
Cô cắn răng, nghĩ tới nghĩ lui, suy nghĩ một hồi lâu, cô mới ngẩng đầu, nhìn Tịch Giản Cận, nghênh đón tầm mắt của anh, cảm giác được tầm mắt của anh là lạnh như băng như vậy, giống như là muốn đem cô đông lại.
Cô nuốt nuốt nước miếng, nói: "Tịch, em không muốn bắt anh làm gi, em chỉ muốn nói, Tịch, bảy năm trước, là chúng ta còn trẻ, đều không hiểu chuyện, làm việc tổn thương đối phương, cảm thấy rất nghiêm trọng, cả hai đều liền liều mạng đánh trả, hại người hại mình, bị thương cho tới bây giờ."
"Bảy năm sau, chúng ta trưởng thành, anh yêu em, em yêu anh, chúng ta liền ở chung một chỗ đi, đem những thứ không vui kia quên mất, nhìn về phía trước, có được hay không?"
Bạc Sủng Nhi nói dứt khoát lưu loát.
Mang theo một bộ tư thái nữ vương.
Tịch Giản Cận lại âm thầm nở nụ cười lạnh, cô thời thời khắc khắc cũng là tự tin như thế.
Cho tới bây giờ, cô một câu dễ dàng, đã muốn để cho bọn họ một lần nữa bắt đầu lại?
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Anh bỗng dừng lại, cô không có mở miệng, hai im lặng hồi lâu, anh mới lại nói: "Cuối cùng...... Cô vẫn không thật sự yêu tôi...... Bạc Cẩm, không có ai thích một người, mà lại coi như món đồ chơi trong lòng đi chiếm lấy, cô làm hết thảy với tôi, ở trong mắt của tôi, tôi giống như là một cái món đồ chơi của cô, muốn liền phải có, không muốn liền vứt đi!""Bạc Cẩm, cô có biết hay không, cô phá hủy cuộc đời của tôi, cũng thay đổi cuộc đời của tôi...... Nếu như thấy cô, như vậy còn chưa đủ thảm, như vậy...... Cô nói cô muốn tôi làm sao bây giờ?""Cô biết...... Tôi hận cô bao nhiêu không? Bảy năm này, tôi hận cô vô cùng...... Nếu không thể theo tôi đi tới cuối cùng, cần gì tới trêu chọc tôi?"Bạc Sủng Nhi im lặng không biết đáp lại như thế nào.Cô cho tới bây giờ mới hiểu được, thì ra là, khoảng cách giữa cô cùng anh ở, cũng không phải là bảy năm trống không, xa xôi như vậy.Cô vẫn biết là Tịch Giản Cận hận cô, hận từ đáy lòng đến tận xương tủy, nhưng khi anh đứng ở trước mặt cô, bình thản như thế nói cho cô biết, anh hận cô một, cô không cách nào thừa nhận......Cô cao ngạo mím môi, không biết mở miệng như thế nào, hướng về phía anh nói chuyện.Thật ra thì cô thật rất muốn ôm anh, khóc lên, van xin anh, nói cô sai lầm rồi, cô không nên hồ nháo, cô thật không có lừa gạt anh, cô thật sự bị hóc xương cá.Nhưng là cô không làm được.Nhưng nếu cô làm ra chuyện như vậy, vậy cô liền không phải là Bạc Sủng Nhi rồi.Cô cắn răng, nghĩ tới nghĩ lui, suy nghĩ một hồi lâu, cô mới ngẩng đầu, nhìn Tịch Giản Cận, nghênh đón tầm mắt của anh, cảm giác được tầm mắt của anh là lạnh như băng như vậy, giống như là muốn đem cô đông lại.Cô nuốt nuốt nước miếng, nói: "Tịch, em không muốn bắt anh làm gi, em chỉ muốn nói, Tịch, bảy năm trước, là chúng ta còn trẻ, đều không hiểu chuyện, làm việc tổn thương đối phương, cảm thấy rất nghiêm trọng, cả hai đều liền liều mạng đánh trả, hại người hại mình, bị thương cho tới bây giờ.""Bảy năm sau, chúng ta trưởng thành, anh yêu em, em yêu anh, chúng ta liền ở chung một chỗ đi, đem những thứ không vui kia quên mất, nhìn về phía trước, có được hay không?"Bạc Sủng Nhi nói dứt khoát lưu loát.Mang theo một bộ tư thái nữ vương.Tịch Giản Cận lại âm thầm nở nụ cười lạnh, cô thời thời khắc khắc cũng là tự tin như thế.Cho tới bây giờ, cô một câu dễ dàng, đã muốn để cho bọn họ một lần nữa bắt đầu lại?