☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 372: Tôi sẽ không bao giờ cho cô cơ hội! (22)
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận gọi điện thoại, thật lâu mới nghe, bên trong truyền đến đều là giọng điệu quen thuộc mà khách khi: "Tịch công tử, ngài tìm tôi có chuyện gì?""Tại đường XX cao ốc XX phát sinh án ăn cướp, hiện tại tôi có chuyện bận, không về cục được, chờ tôi có thời gian sẽ qua được chứ? Ngài thấy có được hay không?"Tịch Giản Cận dùng giọng thương lượng nói chuyện, thế nhưng rơi vào trong tai đối phương, nhất thời đều trở thành thánh chỉ, lập tức không chút do dự nói ra: "Đương nhiên được, ngài không đến ghi chép cũng được, chỉ một ít chuyện, Tịch thái tử quá khách khí!"Tịch Giản Cận nghe điện thoại, cũng khách khí cười, nói ra: "Chủ yếu là không muốn ra tay đả thương người."Nói xong câu đó, Tịch Giản Cận liền nhướng mày, hỏi tới cảnh sát: "Mấy người ai cấp cao?""Tôi!"Tịch Giản Cận đưa điện thoại ra, sau khi người kia nhận nghe, liền nhất thời bị mắng te tát: "Tiểu tử cậu không kiên nhẫn được à, ở trên đường dây dưa với Tịch thái tử cái gì, ngài cậu có biết ông nội anh ta là ai không, năm đó uy chấn khắp nơi, hiện tại là thủ trưởng, cha anh ta cũng là yếu lĩnh chính trị, cậu có phải chê mệnh mình ngắn hay không!"Người nghe điện bị chửi chóng mặt, thật lâu mới phản ứng được người gọi chính là cục trưởng, lập tức cúi đầu khom lưng nhận sai.Sau khi cúp điện thoại, liền điện thoại di động đưa cho Tịch Giản Cận, vội vàng nhận lỗi.Tịch Giản Cận tất nhiên là không có thời gian cùn họ đi lấy khai, tiếp điện thoại di động, liền đi đến xe của mình, vừa đi hai bước, liền nghe được có người gọi mìnhsau lưng, quay đầu lại là cô gái bị thương, nhất thời nhíu mày, hỏi thăm.Cô gái kia đưa một cái điện thoại di động, "Đây là điện thoại của cô gái vừa rồi tìm anh, tôi nói với cô ấy, những người kia mang theo dao, cô ấy nghe xong lời này, mặt đều trắng bệch, tôi không cho cô ấy đuổi theo, thế nhưng bất ngờ không giữ được."Tịch Giản Cận biểu lộ hơi cứng ngắc lại một chút, tất nhiên là anh anh biết người trong miệng cô gái kia là chỉ Bạc Sủng Nhi, cánh môi khẽ động, gạt ra nụ cười lịch sự, vươn tay, nhận lấy điện thoại di động.
Tịch Giản Cận gọi điện thoại, thật lâu mới nghe, bên trong truyền đến đều là giọng điệu quen thuộc mà khách khi: "Tịch công tử, ngài tìm tôi có chuyện gì?"
"Tại đường XX cao ốc XX phát sinh án ăn cướp, hiện tại tôi có chuyện bận, không về cục được, chờ tôi có thời gian sẽ qua được chứ? Ngài thấy có được hay không?"
Tịch Giản Cận dùng giọng thương lượng nói chuyện, thế nhưng rơi vào trong tai đối phương, nhất thời đều trở thành thánh chỉ, lập tức không chút do dự nói ra: "Đương nhiên được, ngài không đến ghi chép cũng được, chỉ một ít chuyện, Tịch thái tử quá khách khí!"
Tịch Giản Cận nghe điện thoại, cũng khách khí cười, nói ra: "Chủ yếu là không muốn ra tay đả thương người."
Nói xong câu đó, Tịch Giản Cận liền nhướng mày, hỏi tới cảnh sát: "Mấy người ai cấp cao?"
"Tôi!"
Tịch Giản Cận đưa điện thoại ra, sau khi người kia nhận nghe, liền nhất thời bị mắng te tát: "Tiểu tử cậu không kiên nhẫn được à, ở trên đường dây dưa với Tịch thái tử cái gì, ngài cậu có biết ông nội anh ta là ai không, năm đó uy chấn khắp nơi, hiện tại là thủ trưởng, cha anh ta cũng là yếu lĩnh chính trị, cậu có phải chê mệnh mình ngắn hay không!"
Người nghe điện bị chửi chóng mặt, thật lâu mới phản ứng được người gọi chính là cục trưởng, lập tức cúi đầu khom lưng nhận sai.
Sau khi cúp điện thoại, liền điện thoại di động đưa cho Tịch Giản Cận, vội vàng nhận lỗi.
Tịch Giản Cận tất nhiên là không có thời gian cùn họ đi lấy khai, tiếp điện thoại di động, liền đi đến xe của mình, vừa đi hai bước, liền nghe được có người gọi mìnhsau lưng, quay đầu lại là cô gái bị thương, nhất thời nhíu mày, hỏi thăm.
Cô gái kia đưa một cái điện thoại di động, "Đây là điện thoại của cô gái vừa rồi tìm anh, tôi nói với cô ấy, những người kia mang theo dao, cô ấy nghe xong lời này, mặt đều trắng bệch, tôi không cho cô ấy đuổi theo, thế nhưng bất ngờ không giữ được."
Tịch Giản Cận biểu lộ hơi cứng ngắc lại một chút, tất nhiên là anh anh biết người trong miệng cô gái kia là chỉ Bạc Sủng Nhi, cánh môi khẽ động, gạt ra nụ cười lịch sự, vươn tay, nhận lấy điện thoại di động.
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận gọi điện thoại, thật lâu mới nghe, bên trong truyền đến đều là giọng điệu quen thuộc mà khách khi: "Tịch công tử, ngài tìm tôi có chuyện gì?""Tại đường XX cao ốc XX phát sinh án ăn cướp, hiện tại tôi có chuyện bận, không về cục được, chờ tôi có thời gian sẽ qua được chứ? Ngài thấy có được hay không?"Tịch Giản Cận dùng giọng thương lượng nói chuyện, thế nhưng rơi vào trong tai đối phương, nhất thời đều trở thành thánh chỉ, lập tức không chút do dự nói ra: "Đương nhiên được, ngài không đến ghi chép cũng được, chỉ một ít chuyện, Tịch thái tử quá khách khí!"Tịch Giản Cận nghe điện thoại, cũng khách khí cười, nói ra: "Chủ yếu là không muốn ra tay đả thương người."Nói xong câu đó, Tịch Giản Cận liền nhướng mày, hỏi tới cảnh sát: "Mấy người ai cấp cao?""Tôi!"Tịch Giản Cận đưa điện thoại ra, sau khi người kia nhận nghe, liền nhất thời bị mắng te tát: "Tiểu tử cậu không kiên nhẫn được à, ở trên đường dây dưa với Tịch thái tử cái gì, ngài cậu có biết ông nội anh ta là ai không, năm đó uy chấn khắp nơi, hiện tại là thủ trưởng, cha anh ta cũng là yếu lĩnh chính trị, cậu có phải chê mệnh mình ngắn hay không!"Người nghe điện bị chửi chóng mặt, thật lâu mới phản ứng được người gọi chính là cục trưởng, lập tức cúi đầu khom lưng nhận sai.Sau khi cúp điện thoại, liền điện thoại di động đưa cho Tịch Giản Cận, vội vàng nhận lỗi.Tịch Giản Cận tất nhiên là không có thời gian cùn họ đi lấy khai, tiếp điện thoại di động, liền đi đến xe của mình, vừa đi hai bước, liền nghe được có người gọi mìnhsau lưng, quay đầu lại là cô gái bị thương, nhất thời nhíu mày, hỏi thăm.Cô gái kia đưa một cái điện thoại di động, "Đây là điện thoại của cô gái vừa rồi tìm anh, tôi nói với cô ấy, những người kia mang theo dao, cô ấy nghe xong lời này, mặt đều trắng bệch, tôi không cho cô ấy đuổi theo, thế nhưng bất ngờ không giữ được."Tịch Giản Cận biểu lộ hơi cứng ngắc lại một chút, tất nhiên là anh anh biết người trong miệng cô gái kia là chỉ Bạc Sủng Nhi, cánh môi khẽ động, gạt ra nụ cười lịch sự, vươn tay, nhận lấy điện thoại di động.