☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 375: Tôi Sẽ không bao giờ cho cô cơ hội!【25】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Sau khi nói xong, vẫn không quên chép miệng, muốn bao nhiêu ủy khuất có bấy nhêu ủy khuất, muốn bao nhiêu khả ái có bấy nhiêu khả ái.Anh duỗi tay, nhận lấy điện thoại di động, loay hoay một chút, liền dễ dàng thay cô qua cửa, cô liền trừng tròng mắt, vẻ mặt ngạc nhiên.Thật không dám đấu diếm, thấy vẻ mặt lúc ấy của cô, anh rất là hưởng thụ.Cách bảy năm, không biết cô đã đổi bao nhiêu điện thoại di động, trong mỗi một chiếc điện thoại di động, luôn bảo lưu lấy những trò chơi kia, như thường là bị cô chơi cho hoàn toàn thay đổi bộ dạng như năm đó, một số bàn, vẫn đậu ở chỗ này, không qua được, cũng không biết phía dưới là cảnh tượng như thế nào.Giống như là anh và cô, sau bảy năm, cô đi vào thế giới của anh, căn bản không biết kia là phong cảnh như thế nào.Tịch Giản Cận mở ra album ảnh của cô, mới phát hiện bên trong cũng không có bao nhiêu, nhưng là mỗi một bức cũng làm cho đáy lòng của anh phát run.Đều là hình anh và cô.Nụ cười rực rỡ như vậy, trẻ tuổi và tốt đẹp.Có cô mặt dày mày dạn một tay ôm cổ anh hôn ở trên đường cái, một tay giơ điện thoại di động theo hình, anh vẻ mặt bất đắc dĩ, mà cô vẻ mặt đắc ý.Anh nhìn chằm chằm tỉ mỉ từng bức hình, mỗi một bức, là một cái chuyện xưa, một cái tốt đẹp.Hồi lâu, anh mới mở ra bluetooth, đem hình của cô, một tấm lại một tấm bắn sang điện thoại di động của mình.Đợi đến khi chấm dứt, anh chọn một búc hình cô cười đẹp nhất làm hình nền, anh nhìn chằm chằm nụ cười chói mắt của cô, đáy mắt đều là ánh sáng lập lòe, anh nhìn không nhịn được trong nháy mắt thất thần, đáy lòng theo đó ấm áp lên.Anh vốn là muốn muốn từ trong điện thoại di động của cô tìm xem ca khúc, lại phát hiện, chỉ có một bài.Tịch Giản Cận « Dọc đường đi có em ».Chất lỏng ấm áp, theo cổ họng của anh chậm rãi nuốt xuống, cảm xúc nồng đậm lăn lộn, anh chậm rãi vuốt vuốt điện thoại di động của cô, một hồi lâu, nhắm hai mắt lại, trong ngực chua chát.Anh trong nháy mắt, gần như tin cô thật sự thật rất thương anh.Anh thậm chí không thể tin được, bảy năm này, nếu như cô thật rất thương anh, mỗi ngày đối mặt với những thứ hình ảnh quen thuộc này, hồi tưởng đến chuyện cũ, mỗi ngày nghe một bài hát, đáy lòng của cô rốt cuộc là cảm giác như thế nào?
Sau khi nói xong, vẫn không quên chép miệng, muốn bao nhiêu ủy khuất có bấy nhêu ủy khuất, muốn bao nhiêu khả ái có bấy nhiêu khả ái.
Anh duỗi tay, nhận lấy điện thoại di động, loay hoay một chút, liền dễ dàng thay cô qua cửa, cô liền trừng tròng mắt, vẻ mặt ngạc nhiên.
Thật không dám đấu diếm, thấy vẻ mặt lúc ấy của cô, anh rất là hưởng thụ.
Cách bảy năm, không biết cô đã đổi bao nhiêu điện thoại di động, trong mỗi một chiếc điện thoại di động, luôn bảo lưu lấy những trò chơi kia, như thường là bị cô chơi cho hoàn toàn thay đổi bộ dạng như năm đó, một số bàn, vẫn đậu ở chỗ này, không qua được, cũng không biết phía dưới là cảnh tượng như thế nào.
Giống như là anh và cô, sau bảy năm, cô đi vào thế giới của anh, căn bản không biết kia là phong cảnh như thế nào.
Tịch Giản Cận mở ra album ảnh của cô, mới phát hiện bên trong cũng không có bao nhiêu, nhưng là mỗi một bức cũng làm cho đáy lòng của anh phát run.
Đều là hình anh và cô.
Nụ cười rực rỡ như vậy, trẻ tuổi và tốt đẹp.
Có cô mặt dày mày dạn một tay ôm cổ anh hôn ở trên đường cái, một tay giơ điện thoại di động theo hình, anh vẻ mặt bất đắc dĩ, mà cô vẻ mặt đắc ý.
Anh nhìn chằm chằm tỉ mỉ từng bức hình, mỗi một bức, là một cái chuyện xưa, một cái tốt đẹp.
Hồi lâu, anh mới mở ra bluetooth, đem hình của cô, một tấm lại một tấm bắn sang điện thoại di động của mình.
Đợi đến khi chấm dứt, anh chọn một búc hình cô cười đẹp nhất làm hình nền, anh nhìn chằm chằm nụ cười chói mắt của cô, đáy mắt đều là ánh sáng lập lòe, anh nhìn không nhịn được trong nháy mắt thất thần, đáy lòng theo đó ấm áp lên.
Anh vốn là muốn muốn từ trong điện thoại di động của cô tìm xem ca khúc, lại phát hiện, chỉ có một bài.
Tịch Giản Cận « Dọc đường đi có em ».
Chất lỏng ấm áp, theo cổ họng của anh chậm rãi nuốt xuống, cảm xúc nồng đậm lăn lộn, anh chậm rãi vuốt vuốt điện thoại di động của cô, một hồi lâu, nhắm hai mắt lại, trong ngực chua chát.
Anh trong nháy mắt, gần như tin cô thật sự thật rất thương anh.
Anh thậm chí không thể tin được, bảy năm này, nếu như cô thật rất thương anh, mỗi ngày đối mặt với những thứ hình ảnh quen thuộc này, hồi tưởng đến chuyện cũ, mỗi ngày nghe một bài hát, đáy lòng của cô rốt cuộc là cảm giác như thế nào?
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Sau khi nói xong, vẫn không quên chép miệng, muốn bao nhiêu ủy khuất có bấy nhêu ủy khuất, muốn bao nhiêu khả ái có bấy nhiêu khả ái.Anh duỗi tay, nhận lấy điện thoại di động, loay hoay một chút, liền dễ dàng thay cô qua cửa, cô liền trừng tròng mắt, vẻ mặt ngạc nhiên.Thật không dám đấu diếm, thấy vẻ mặt lúc ấy của cô, anh rất là hưởng thụ.Cách bảy năm, không biết cô đã đổi bao nhiêu điện thoại di động, trong mỗi một chiếc điện thoại di động, luôn bảo lưu lấy những trò chơi kia, như thường là bị cô chơi cho hoàn toàn thay đổi bộ dạng như năm đó, một số bàn, vẫn đậu ở chỗ này, không qua được, cũng không biết phía dưới là cảnh tượng như thế nào.Giống như là anh và cô, sau bảy năm, cô đi vào thế giới của anh, căn bản không biết kia là phong cảnh như thế nào.Tịch Giản Cận mở ra album ảnh của cô, mới phát hiện bên trong cũng không có bao nhiêu, nhưng là mỗi một bức cũng làm cho đáy lòng của anh phát run.Đều là hình anh và cô.Nụ cười rực rỡ như vậy, trẻ tuổi và tốt đẹp.Có cô mặt dày mày dạn một tay ôm cổ anh hôn ở trên đường cái, một tay giơ điện thoại di động theo hình, anh vẻ mặt bất đắc dĩ, mà cô vẻ mặt đắc ý.Anh nhìn chằm chằm tỉ mỉ từng bức hình, mỗi một bức, là một cái chuyện xưa, một cái tốt đẹp.Hồi lâu, anh mới mở ra bluetooth, đem hình của cô, một tấm lại một tấm bắn sang điện thoại di động của mình.Đợi đến khi chấm dứt, anh chọn một búc hình cô cười đẹp nhất làm hình nền, anh nhìn chằm chằm nụ cười chói mắt của cô, đáy mắt đều là ánh sáng lập lòe, anh nhìn không nhịn được trong nháy mắt thất thần, đáy lòng theo đó ấm áp lên.Anh vốn là muốn muốn từ trong điện thoại di động của cô tìm xem ca khúc, lại phát hiện, chỉ có một bài.Tịch Giản Cận « Dọc đường đi có em ».Chất lỏng ấm áp, theo cổ họng của anh chậm rãi nuốt xuống, cảm xúc nồng đậm lăn lộn, anh chậm rãi vuốt vuốt điện thoại di động của cô, một hồi lâu, nhắm hai mắt lại, trong ngực chua chát.Anh trong nháy mắt, gần như tin cô thật sự thật rất thương anh.Anh thậm chí không thể tin được, bảy năm này, nếu như cô thật rất thương anh, mỗi ngày đối mặt với những thứ hình ảnh quen thuộc này, hồi tưởng đến chuyện cũ, mỗi ngày nghe một bài hát, đáy lòng của cô rốt cuộc là cảm giác như thế nào?