Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 395: Tập đoàn Bạc Đế hỗn loạn nhất (15)

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Thế nhưng Tịch Giản Cận đã cất bước, đi đến nơi xa.Lưng của anh vẫn thẳng tắp như cũ.Tốc độ anh vẫn nhìn có khí thế.Anh nhìn nhìn qua trầm ổn thong dong như cũ, cùng bình thường không có bất kỳ khác biệt gì.Cho thấy bình tĩnh như vậy.**********************Bạc Sủng Nhi ở trong phòng bệnh, Bạc Tình Thất Thất đều ở bên, một tấc cũng không rời.Cô gái trên giường bệnh, an tĩnh nằm ở nơi đó, chung quanh cô trắng một mảnh, có chuyền dịch chảy vào tay cô, cô mang theo chụp dưỡng khí, nhìn qua thương yếu ớt như vậy.Tịch Giản Cận đứng ở trong hành lang, cách cửa kính, nhìn chằm chằm cô gái hồi lâu, mọi người trong phòng đều chú ý lên Bạc Sủng Nhi, không có người chú ý tới anh.Có y tá không ngừng đi qua, thế nhưng ngại vì mọi người trong phòng, các cô thấu hiểu rất rõ, mỗi người không dám thất lễ, tất nhiên là đều chú ý không đến Tịch Giản Cận.Tịch Giản Cận một mình, cứ đứng đấy như vậy, đứng bao lâu, chính anh cũng không biết, trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại, trôi giạt đến lời Bạc Tình nói —— ——Cô ấy là thiên chi kiều nữ, cả đời đều phải hoàn mỹ...... Không thể có nửa điểm thiếu hụt, cô sẽ hạnh phúc, hôn nhân mỹ mãn, con gái khỏe mạnh, cả đời khoái lạc......Đúng vậy, cô, Bạc Sủng Nhi hoàn mỹ như vậy, sẽ không có một người đàn ông tên Tịch Giản Cận, cho cô khuyết điểm......Số mạng hài hước, để yêu người trở nên lặng lẽ.Vốn cho là chẳng qua ngắn ngủi bảy năm, một con số, tràn ngập tưởng niệm, lần nữa trùng phùng, hoàn toàn yêu nhau như trước.Hiện tại mới biết, cái bảy năm này, không vẻn vẹn chỉ là một chênh lệch, mà chính là dường như đã có mấy đời.Giữa cô và anh, đã...... Cách nhiều bất lực như vậy.Tịch Giản Cận cảm giác được vô cùng khổ sở, ngăn ở ngực mình không cách nào thông thuận, canh đến toàn thân anh sinh đau lấy.Anh cường ngạnh buộc chính mình xoay người, cường ngạnh buộc chính mình cất bước, từng bước một đi xa.Đi thôi, đừng quay đầu.Anh đi xuống lầu dưới, đứng dưới ánh mặt trời, móc điện thoại di động ra, chậm rãi cười cười, lại mang theo vài phần rã rời, gọi một cuộc điện thoại: "Như Y...... Chúng ta lấy nhau đi...... Càng nhanh càng tốt!"

Thế nhưng Tịch Giản Cận đã cất bước, đi đến nơi xa.

Lưng của anh vẫn thẳng tắp như cũ.

Tốc độ anh vẫn nhìn có khí thế.

Anh nhìn nhìn qua trầm ổn thong dong như cũ, cùng bình thường không có bất kỳ khác biệt gì.

Cho thấy bình tĩnh như vậy.

**********************

Bạc Sủng Nhi ở trong phòng bệnh, Bạc Tình Thất Thất đều ở bên, một tấc cũng không rời.

Cô gái trên giường bệnh, an tĩnh nằm ở nơi đó, chung quanh cô trắng một mảnh, có chuyền dịch chảy vào tay cô, cô mang theo chụp dưỡng khí, nhìn qua thương yếu ớt như vậy.

Tịch Giản Cận đứng ở trong hành lang, cách cửa kính, nhìn chằm chằm cô gái hồi lâu, mọi người trong phòng đều chú ý lên Bạc Sủng Nhi, không có người chú ý tới anh.

Có y tá không ngừng đi qua, thế nhưng ngại vì mọi người trong phòng, các cô thấu hiểu rất rõ, mỗi người không dám thất lễ, tất nhiên là đều chú ý không đến Tịch Giản Cận.

Tịch Giản Cận một mình, cứ đứng đấy như vậy, đứng bao lâu, chính anh cũng không biết, trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại, trôi giạt đến lời Bạc Tình nói —— ——

Cô ấy là thiên chi kiều nữ, cả đời đều phải hoàn mỹ...... Không thể có nửa điểm thiếu hụt, cô sẽ hạnh phúc, hôn nhân mỹ mãn, con gái khỏe mạnh, cả đời khoái lạc......

Đúng vậy, cô, Bạc Sủng Nhi hoàn mỹ như vậy, sẽ không có một người đàn ông tên Tịch Giản Cận, cho cô khuyết điểm......

Số mạng hài hước, để yêu người trở nên lặng lẽ.

Vốn cho là chẳng qua ngắn ngủi bảy năm, một con số, tràn ngập tưởng niệm, lần nữa trùng phùng, hoàn toàn yêu nhau như trước.

Hiện tại mới biết, cái bảy năm này, không vẻn vẹn chỉ là một chênh lệch, mà chính là dường như đã có mấy đời.

Giữa cô và anh, đã...... Cách nhiều bất lực như vậy.

Tịch Giản Cận cảm giác được vô cùng khổ sở, ngăn ở ngực mình không cách nào thông thuận, canh đến toàn thân anh sinh đau lấy.

Anh cường ngạnh buộc chính mình xoay người, cường ngạnh buộc chính mình cất bước, từng bước một đi xa.

Đi thôi, đừng quay đầu.

Anh đi xuống lầu dưới, đứng dưới ánh mặt trời, móc điện thoại di động ra, chậm rãi cười cười, lại mang theo vài phần rã rời, gọi một cuộc điện thoại: "Như Y...... Chúng ta lấy nhau đi...... Càng nhanh càng tốt!"

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Thế nhưng Tịch Giản Cận đã cất bước, đi đến nơi xa.Lưng của anh vẫn thẳng tắp như cũ.Tốc độ anh vẫn nhìn có khí thế.Anh nhìn nhìn qua trầm ổn thong dong như cũ, cùng bình thường không có bất kỳ khác biệt gì.Cho thấy bình tĩnh như vậy.**********************Bạc Sủng Nhi ở trong phòng bệnh, Bạc Tình Thất Thất đều ở bên, một tấc cũng không rời.Cô gái trên giường bệnh, an tĩnh nằm ở nơi đó, chung quanh cô trắng một mảnh, có chuyền dịch chảy vào tay cô, cô mang theo chụp dưỡng khí, nhìn qua thương yếu ớt như vậy.Tịch Giản Cận đứng ở trong hành lang, cách cửa kính, nhìn chằm chằm cô gái hồi lâu, mọi người trong phòng đều chú ý lên Bạc Sủng Nhi, không có người chú ý tới anh.Có y tá không ngừng đi qua, thế nhưng ngại vì mọi người trong phòng, các cô thấu hiểu rất rõ, mỗi người không dám thất lễ, tất nhiên là đều chú ý không đến Tịch Giản Cận.Tịch Giản Cận một mình, cứ đứng đấy như vậy, đứng bao lâu, chính anh cũng không biết, trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại, trôi giạt đến lời Bạc Tình nói —— ——Cô ấy là thiên chi kiều nữ, cả đời đều phải hoàn mỹ...... Không thể có nửa điểm thiếu hụt, cô sẽ hạnh phúc, hôn nhân mỹ mãn, con gái khỏe mạnh, cả đời khoái lạc......Đúng vậy, cô, Bạc Sủng Nhi hoàn mỹ như vậy, sẽ không có một người đàn ông tên Tịch Giản Cận, cho cô khuyết điểm......Số mạng hài hước, để yêu người trở nên lặng lẽ.Vốn cho là chẳng qua ngắn ngủi bảy năm, một con số, tràn ngập tưởng niệm, lần nữa trùng phùng, hoàn toàn yêu nhau như trước.Hiện tại mới biết, cái bảy năm này, không vẻn vẹn chỉ là một chênh lệch, mà chính là dường như đã có mấy đời.Giữa cô và anh, đã...... Cách nhiều bất lực như vậy.Tịch Giản Cận cảm giác được vô cùng khổ sở, ngăn ở ngực mình không cách nào thông thuận, canh đến toàn thân anh sinh đau lấy.Anh cường ngạnh buộc chính mình xoay người, cường ngạnh buộc chính mình cất bước, từng bước một đi xa.Đi thôi, đừng quay đầu.Anh đi xuống lầu dưới, đứng dưới ánh mặt trời, móc điện thoại di động ra, chậm rãi cười cười, lại mang theo vài phần rã rời, gọi một cuộc điện thoại: "Như Y...... Chúng ta lấy nhau đi...... Càng nhanh càng tốt!"

Chương 395: Tập đoàn Bạc Đế hỗn loạn nhất (15)