☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 416: Sủng Nhi, anh chuẩn bị kết hôn! (21)
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tất cả mọi người trầm mặc một hồi, từng người từng người quay người rời đi.Đích thật là muốn cho cô thời gian, để cho cô cẩn thận suy nghĩ một chút.********************【 Em vĩnh viễn là người anh yêu sâu đậm nhất, bất kể về sau gặp phải người nào, em cũng là người không thể thay thế tồn tại và yêu)Khóa cửa nhẹ nhàng bị mở ra, trong đêm khuya yên tĩnh, nghe vô cùng rõ ràng.Tịch Giản Cận ban đầu đã ngủ rồi, thế nhưng thân là lính đặc chủng, liền xem như trong lúc ngủ mơ cũng có thể duy trì cảnh giác cực tốt.Cho nên khi cửa phòng mở ra, anh liền nhanh chóng mở mắt, sau đó nghe được tiếng bước chân tới gần phòng ngủ.Không cần nghĩ, anh cũng biết là ai.Anh cảm giác được tiếng bước chân dừng lại tại cửa, thân thể anh đột nhiên kéo căng, hô hấp cũng đình trệ theo.Anh chậm rãi ngồi dậy, đúng vào lúc này, cửa phòng ngủ, cũng bị cô nhẹ nhàng đẩy ra.Ánh mắt của anh, bắn về phía cửa, mà ánh mắt của cô, bắn về phía giường trong phòng ngủ.Hai người bốn mắt giao tiếp.Đối mặt cùng nhau.Cô chỉ là đứng ở cửa, không nói gì.Anh chỉ liếc cô một chút, rồi nhanh chóng mở rộng tầm mắt, ánh mắt nhìn ra cửa sổ sát đất, ngữ khí lãnh đạm mà khách khí: "Có việc gì?"Bạc Sủng Nhi cất bước, đi từng bước tới bên Tịch Giản Cận.Trong lòng lại bời vì thái độ anh lạnh lùng mà đau nhói.Cô đứng ở cạnh giường, nhìn chằm chằm gương mặt quen thuộc, cô mấp máy môi, hồi lâu, mới mở miệng, hỏi: "Anh muốn kết hôn saoTịch Giản Cận nhìn cũng không có nhìn cô một chút, chậm rãi tựa vào gối đầu trên giường, "Ừm.""Vì cái gì?""Sớm muộn phải kết hôn." Tịch Giản Cận tùy ý trả lời một câu, trên mặt rõ ràng mang theo vài phần không kiên nhẫn."Anh yêu cô ấy sao?" Bạc Sủng Nhi hung hăng trừng mắt Tịch Giản Cận, một chữ một câu hỏi."Chuyện không liên quan tới em!" Nghiêng đầu, nhìn Bạc Sủng Nhi, qua loa trả lời."Vì cái gì không liên quan tới em?" Bạc Sủng Nhi để chính mình tận lực duy trì bình tĩnh, thế nhưng ánh mắt lại hơi có chút lửa giận."Vì cái gì là chuyện của em?" Tịch Giản Cận đứng lên, ở trước mặt cô, chậm rãi bắt đầu mặc quần áo, anh liền quần áo chỉnh tề, đi ra ngoài của
Tất cả mọi người trầm mặc một hồi, từng người từng người quay người rời đi.
Đích thật là muốn cho cô thời gian, để cho cô cẩn thận suy nghĩ một chút.
********************
【 Em vĩnh viễn là người anh yêu sâu đậm nhất, bất kể về sau gặp phải người nào, em cũng là người không thể thay thế tồn tại và yêu)
Khóa cửa nhẹ nhàng bị mở ra, trong đêm khuya yên tĩnh, nghe vô cùng rõ ràng.
Tịch Giản Cận ban đầu đã ngủ rồi, thế nhưng thân là lính đặc chủng, liền xem như trong lúc ngủ mơ cũng có thể duy trì cảnh giác cực tốt.
Cho nên khi cửa phòng mở ra, anh liền nhanh chóng mở mắt, sau đó nghe được tiếng bước chân tới gần phòng ngủ.
Không cần nghĩ, anh cũng biết là ai.
Anh cảm giác được tiếng bước chân dừng lại tại cửa, thân thể anh đột nhiên kéo căng, hô hấp cũng đình trệ theo.
Anh chậm rãi ngồi dậy, đúng vào lúc này, cửa phòng ngủ, cũng bị cô nhẹ nhàng đẩy ra.
Ánh mắt của anh, bắn về phía cửa, mà ánh mắt của cô, bắn về phía giường trong phòng ngủ.
Hai người bốn mắt giao tiếp.
Đối mặt cùng nhau.
Cô chỉ là đứng ở cửa, không nói gì.
Anh chỉ liếc cô một chút, rồi nhanh chóng mở rộng tầm mắt, ánh mắt nhìn ra cửa sổ sát đất, ngữ khí lãnh đạm mà khách khí: "Có việc gì?"
Bạc Sủng Nhi cất bước, đi từng bước tới bên Tịch Giản Cận.
Trong lòng lại bời vì thái độ anh lạnh lùng mà đau nhói.
Cô đứng ở cạnh giường, nhìn chằm chằm gương mặt quen thuộc, cô mấp máy môi, hồi lâu, mới mở miệng, hỏi: "Anh muốn kết hôn sao
Tịch Giản Cận nhìn cũng không có nhìn cô một chút, chậm rãi tựa vào gối đầu trên giường, "Ừm."
"Vì cái gì?"
"Sớm muộn phải kết hôn." Tịch Giản Cận tùy ý trả lời một câu, trên mặt rõ ràng mang theo vài phần không kiên nhẫn.
"Anh yêu cô ấy sao?" Bạc Sủng Nhi hung hăng trừng mắt Tịch Giản Cận, một chữ một câu hỏi.
"Chuyện không liên quan tới em!" Nghiêng đầu, nhìn Bạc Sủng Nhi, qua loa trả lời.
"Vì cái gì không liên quan tới em?" Bạc Sủng Nhi để chính mình tận lực duy trì bình tĩnh, thế nhưng ánh mắt lại hơi có chút lửa giận.
"Vì cái gì là chuyện của em?" Tịch Giản Cận đứng lên, ở trước mặt cô, chậm rãi bắt đầu mặc quần áo, anh liền quần áo chỉnh tề, đi ra ngoài của
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tất cả mọi người trầm mặc một hồi, từng người từng người quay người rời đi.Đích thật là muốn cho cô thời gian, để cho cô cẩn thận suy nghĩ một chút.********************【 Em vĩnh viễn là người anh yêu sâu đậm nhất, bất kể về sau gặp phải người nào, em cũng là người không thể thay thế tồn tại và yêu)Khóa cửa nhẹ nhàng bị mở ra, trong đêm khuya yên tĩnh, nghe vô cùng rõ ràng.Tịch Giản Cận ban đầu đã ngủ rồi, thế nhưng thân là lính đặc chủng, liền xem như trong lúc ngủ mơ cũng có thể duy trì cảnh giác cực tốt.Cho nên khi cửa phòng mở ra, anh liền nhanh chóng mở mắt, sau đó nghe được tiếng bước chân tới gần phòng ngủ.Không cần nghĩ, anh cũng biết là ai.Anh cảm giác được tiếng bước chân dừng lại tại cửa, thân thể anh đột nhiên kéo căng, hô hấp cũng đình trệ theo.Anh chậm rãi ngồi dậy, đúng vào lúc này, cửa phòng ngủ, cũng bị cô nhẹ nhàng đẩy ra.Ánh mắt của anh, bắn về phía cửa, mà ánh mắt của cô, bắn về phía giường trong phòng ngủ.Hai người bốn mắt giao tiếp.Đối mặt cùng nhau.Cô chỉ là đứng ở cửa, không nói gì.Anh chỉ liếc cô một chút, rồi nhanh chóng mở rộng tầm mắt, ánh mắt nhìn ra cửa sổ sát đất, ngữ khí lãnh đạm mà khách khí: "Có việc gì?"Bạc Sủng Nhi cất bước, đi từng bước tới bên Tịch Giản Cận.Trong lòng lại bời vì thái độ anh lạnh lùng mà đau nhói.Cô đứng ở cạnh giường, nhìn chằm chằm gương mặt quen thuộc, cô mấp máy môi, hồi lâu, mới mở miệng, hỏi: "Anh muốn kết hôn saoTịch Giản Cận nhìn cũng không có nhìn cô một chút, chậm rãi tựa vào gối đầu trên giường, "Ừm.""Vì cái gì?""Sớm muộn phải kết hôn." Tịch Giản Cận tùy ý trả lời một câu, trên mặt rõ ràng mang theo vài phần không kiên nhẫn."Anh yêu cô ấy sao?" Bạc Sủng Nhi hung hăng trừng mắt Tịch Giản Cận, một chữ một câu hỏi."Chuyện không liên quan tới em!" Nghiêng đầu, nhìn Bạc Sủng Nhi, qua loa trả lời."Vì cái gì không liên quan tới em?" Bạc Sủng Nhi để chính mình tận lực duy trì bình tĩnh, thế nhưng ánh mắt lại hơi có chút lửa giận."Vì cái gì là chuyện của em?" Tịch Giản Cận đứng lên, ở trước mặt cô, chậm rãi bắt đầu mặc quần áo, anh liền quần áo chỉnh tề, đi ra ngoài của