☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 428: Minh tinh thiếu gia, người đàn ông xa xỉ! 【3】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Huống chi, ông nội Tịch Giản Cận cũng là một người tâm cao khí ngạo, cháu của ông coi như là không thể sinh con, vậy cũng không thể so với con nhà người ta kém cỏi đi tí nào!Cho nên, không thể ủy khuất như vậy!Nhưng là, ai có thể nghĩ đến, Bạc Sủng Nhi xông đến mạnh mẽ đứng thẳng ở trên sân khấu, giơ súng lên đối mặt Tịch Giản Cận.......thời điểm Tịch Giản Cận nhìn Bạc Sủng Nhi trong lúc bất chợt lái xe xông vào Tịch gia, đáy lòng không phải là không rung động.Một chiều kia, cô từ trong căn hộ của anh rời đi, sau lưng là một mảnh vết máu, tay anh cầm thành quyền, móng tay ngắn ngủn đâm vào trong lòng bàn tay, chặt đến chảy máu.Trên người của anh còn lưu lại mùi của cô, để cho anh quen thuộc như vậy, để cho anh mê muội như vậy.Nhưng là, đáy lòng của anh lại biết anh và cô đã hoàn toàn kết thúc.Thật ra thì... Cô từng làm anh đau, không phải là anh không hận, nhưng nếu thật sự bắt đầu một lần nữa, không phải là anh không do dự, nhưng mà, hôm nay anh lại có thể đem những thứ dây dưa kia một đao lưỡng đoạn rồi, anh chân chân chính chính cảm thấy bị đè nén.Tình cảm giữa gười với người, là như thế, càng khôn cùng, càng yếu ớt không chịu nổi, càng dễ dàng cắt đứt quan hệ!Một chiều kia, khi anh nhìn bóng lưng của cô, từng điểm từng điểm biến mất ở tầm mắt của mình, nhìn bóng lưng cô để lộ tư thái quyết tuyệt, anh đứng ở trước cửa sổ sát đất, thật lâu không cách nào nhúc nhích, gần như đá người!Cô nói, cái chìa khóa này em để lại cho anh, sau này em cũng sẽ không tới nữa.Cô nói, Tịch Giản Cận, như anh mong muốn, từ nay về sau, em không bao giờ... quấn lấy anh nữa!Khi đó, phảng phất có thứ gì từ quả tim chậm rãi mất hết, máu toàn thân cũng theo đó mất đi nhiệt độ.Ở mùa hè nóng bức, anh đứng ở nơi đó, để lộ sau lưng lạnh như băng.Hôn lễ, một ngày lại một ngày tới gần, cô như anh mong muốn, thật không xuất hiện ở trước mặt anh nữa.Cô giống như hoàn toàn biết mất khỏi cuộc đời anh.Ngày anh rốt cuộc kết hôn, mà cô nhưng không phải là cô, đáy lòng của anh, có chẳng qua là bi ai trầm trọng.Lúc người điều khiển chương trình mở miệng, hỏi ra một câu kia, người ở chỗ này, có ai phản đối đây đối hôn lễ này không?
Huống chi, ông nội Tịch Giản Cận cũng là một người tâm cao khí ngạo, cháu của ông coi như là không thể sinh con, vậy cũng không thể so với con nhà người ta kém cỏi đi tí nào!
Cho nên, không thể ủy khuất như vậy!
Nhưng là, ai có thể nghĩ đến, Bạc Sủng Nhi xông đến mạnh mẽ đứng thẳng ở trên sân khấu, giơ súng lên đối mặt Tịch Giản Cận.
......
thời điểm Tịch Giản Cận nhìn Bạc Sủng Nhi trong lúc bất chợt lái xe xông vào Tịch gia, đáy lòng không phải là không rung động.
Một chiều kia, cô từ trong căn hộ của anh rời đi, sau lưng là một mảnh vết máu, tay anh cầm thành quyền, móng tay ngắn ngủn đâm vào trong lòng bàn tay, chặt đến chảy máu.
Trên người của anh còn lưu lại mùi của cô, để cho anh quen thuộc như vậy, để cho anh mê muội như vậy.
Nhưng là, đáy lòng của anh lại biết anh và cô đã hoàn toàn kết thúc.
Thật ra thì... Cô từng làm anh đau, không phải là anh không hận, nhưng nếu thật sự bắt đầu một lần nữa, không phải là anh không do dự, nhưng mà, hôm nay anh lại có thể đem những thứ dây dưa kia một đao lưỡng đoạn rồi, anh chân chân chính chính cảm thấy bị đè nén.
Tình cảm giữa gười với người, là như thế, càng khôn cùng, càng yếu ớt không chịu nổi, càng dễ dàng cắt đứt quan hệ!
Một chiều kia, khi anh nhìn bóng lưng của cô, từng điểm từng điểm biến mất ở tầm mắt của mình, nhìn bóng lưng cô để lộ tư thái quyết tuyệt, anh đứng ở trước cửa sổ sát đất, thật lâu không cách nào nhúc nhích, gần như đá người!
Cô nói, cái chìa khóa này em để lại cho anh, sau này em cũng sẽ không tới nữa.
Cô nói, Tịch Giản Cận, như anh mong muốn, từ nay về sau, em không bao giờ... quấn lấy anh nữa!
Khi đó, phảng phất có thứ gì từ quả tim chậm rãi mất hết, máu toàn thân cũng theo đó mất đi nhiệt độ.
Ở mùa hè nóng bức, anh đứng ở nơi đó, để lộ sau lưng lạnh như băng.
Hôn lễ, một ngày lại một ngày tới gần, cô như anh mong muốn, thật không xuất hiện ở trước mặt anh nữa.
Cô giống như hoàn toàn biết mất khỏi cuộc đời anh.
Ngày anh rốt cuộc kết hôn, mà cô nhưng không phải là cô, đáy lòng của anh, có chẳng qua là bi ai trầm trọng.
Lúc người điều khiển chương trình mở miệng, hỏi ra một câu kia, người ở chỗ này, có ai phản đối đây đối hôn lễ này không?
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Huống chi, ông nội Tịch Giản Cận cũng là một người tâm cao khí ngạo, cháu của ông coi như là không thể sinh con, vậy cũng không thể so với con nhà người ta kém cỏi đi tí nào!Cho nên, không thể ủy khuất như vậy!Nhưng là, ai có thể nghĩ đến, Bạc Sủng Nhi xông đến mạnh mẽ đứng thẳng ở trên sân khấu, giơ súng lên đối mặt Tịch Giản Cận.......thời điểm Tịch Giản Cận nhìn Bạc Sủng Nhi trong lúc bất chợt lái xe xông vào Tịch gia, đáy lòng không phải là không rung động.Một chiều kia, cô từ trong căn hộ của anh rời đi, sau lưng là một mảnh vết máu, tay anh cầm thành quyền, móng tay ngắn ngủn đâm vào trong lòng bàn tay, chặt đến chảy máu.Trên người của anh còn lưu lại mùi của cô, để cho anh quen thuộc như vậy, để cho anh mê muội như vậy.Nhưng là, đáy lòng của anh lại biết anh và cô đã hoàn toàn kết thúc.Thật ra thì... Cô từng làm anh đau, không phải là anh không hận, nhưng nếu thật sự bắt đầu một lần nữa, không phải là anh không do dự, nhưng mà, hôm nay anh lại có thể đem những thứ dây dưa kia một đao lưỡng đoạn rồi, anh chân chân chính chính cảm thấy bị đè nén.Tình cảm giữa gười với người, là như thế, càng khôn cùng, càng yếu ớt không chịu nổi, càng dễ dàng cắt đứt quan hệ!Một chiều kia, khi anh nhìn bóng lưng của cô, từng điểm từng điểm biến mất ở tầm mắt của mình, nhìn bóng lưng cô để lộ tư thái quyết tuyệt, anh đứng ở trước cửa sổ sát đất, thật lâu không cách nào nhúc nhích, gần như đá người!Cô nói, cái chìa khóa này em để lại cho anh, sau này em cũng sẽ không tới nữa.Cô nói, Tịch Giản Cận, như anh mong muốn, từ nay về sau, em không bao giờ... quấn lấy anh nữa!Khi đó, phảng phất có thứ gì từ quả tim chậm rãi mất hết, máu toàn thân cũng theo đó mất đi nhiệt độ.Ở mùa hè nóng bức, anh đứng ở nơi đó, để lộ sau lưng lạnh như băng.Hôn lễ, một ngày lại một ngày tới gần, cô như anh mong muốn, thật không xuất hiện ở trước mặt anh nữa.Cô giống như hoàn toàn biết mất khỏi cuộc đời anh.Ngày anh rốt cuộc kết hôn, mà cô nhưng không phải là cô, đáy lòng của anh, có chẳng qua là bi ai trầm trọng.Lúc người điều khiển chương trình mở miệng, hỏi ra một câu kia, người ở chỗ này, có ai phản đối đây đối hôn lễ này không?