Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 455: Trở về nông thôn nói chuyện yêu đương! (3)

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… "Tịch, anh biết không? Em thật rất sợ anh kết hôn......" Bạc Sủng Nhi nói tiếp lời này, ngữ khí của cô nghe giống như là tự giễu: "Anh không kết hôn em luôn cảm thấy anh còn là em, nếu như anh kết hôn, em cảm thấy...... Em không có cái gì rồi...... Tất cả nỗ lực, đều uổng phí rồi.""Kỳ thật em không phải sợ nỗ lực của mình uổng phí, em chẳng qua là cảm thấy rất sợ hãi, anh nói cho em biết anh có vị hôn thê, mỗi ngày em đều sợ, sợ hãi anh đột nhiên nói cho em biết, anh muốn kết hôn, quan hệ giữa chúng ta hời hợt như vậy, hời hợt tùy thời tùy khắc anh đều có thể rời em đi, mà em, chẳng phải là gì của anh, đến lý do muốn giữ anh lại đều không có.""Em quấn lấy anh, chỉ vì để chính mình có cảm giác an toàn, thế nhưng...... Em phát hiện anh nói em làm như vậy rất mệt mỏi, sẽ cảm thấy em rất phiền, khi anh không có trong cuộc sống của em, em bỗng thấy hốt hoảng, khi đó, kỳ thật em đã có loại cảm giác, anh muốn rời khỏi em rồi......"Trong giọng cô mang theo vài phần bàng hoàng, mang theo vài phần bất lực, còn có nhàn nhạt ưu thương.Đổi lại là lúc trước, cô tuyệt đối sẽ không nói ra như vậy!Thế nhưng hiện tại, cô lại phát hiện, nếu như mình không cúi đầu, có lẽ anh liền sẽ thật xa cách chính mình mà đi.Cô đã thử qua việc anh rời khỏi cô, khắc cốt ghi tâm, quá mức đau, cô tuyệt đối sẽ không nhìn thử lần hai.Nếu như, lâu như vậy, anh vẫn luôn chờ em lấy lòng anh, như vậy, Tịch, em như anh mong muốn, dịu dàng cho anh xem.Chỉ cần anh không rời khỏi em.Em thật không nghĩ tới, em sẽ có một ngày, yêu anh yêu đến tình trạng như thế.Yêu, bỏ tự tôn.Tịch Giản Cận đưa lưng về phía cô, không có nhúc nhích.Lời cô nói, từng chữ tình thâm.Không có một câu mềm lời, thế nhưng anh lại nghe được bên trong cảm giác dịu dàng.Cô là cúi đầu xuống với anh sao?Buông xuống tất cả cao ngạo cùng tự tôn, cúi đầu chịu anh sao?Bảy năm, trọn vẹn bảy năm, anh không phải là không có ảo tưởng qua, dáng vẻ cô cúi đầu với anh.Thậm chí trước đó anh rất tức giận, cũng muốn xem cô cúi đầu với anh, lúc anh ở trên giường, để cho cô cầu xin anh cho cô, chỉ là vì để lộ cái màn kiêu căng kia.

"Tịch, anh biết không? Em thật rất sợ anh kết hôn......" Bạc Sủng Nhi 

nói tiếp lời này, ngữ khí của cô nghe giống như là tự giễu: "Anh không kết hôn em luôn cảm thấy anh còn là em, nếu như anh kết hôn, em cảm thấy...... Em không có cái gì rồi...... Tất cả nỗ lực, đều uổng phí rồi."

"Kỳ thật em không phải sợ nỗ lực của mình uổng phí, em chẳng qua là cảm thấy rất sợ hãi, anh nói cho em biết anh có vị hôn thê, mỗi ngày em đều sợ, sợ hãi anh đột nhiên nói cho em biết, anh muốn kết hôn, quan hệ giữa chúng ta hời hợt như vậy, hời hợt tùy thời tùy khắc anh đều có thể rời em đi, mà em, chẳng phải là gì của anh, đến lý do muốn giữ anh lại đều không có."

"Em quấn lấy anh, chỉ vì để chính mình có cảm giác an toàn, thế nhưng...... Em phát hiện anh nói em làm như vậy rất mệt mỏi, sẽ cảm thấy em rất phiền, khi anh không có trong cuộc sống của em, em bỗng thấy hốt hoảng, khi đó, kỳ thật em đã có loại cảm giác, anh muốn rời khỏi em rồi......"

Trong giọng cô mang theo vài phần bàng hoàng, mang theo vài phần bất lực, còn có nhàn nhạt ưu thương.

Đổi lại là lúc trước, cô tuyệt đối sẽ không nói ra như vậy!

Thế nhưng hiện tại, cô lại phát hiện, nếu như mình không cúi đầu, có lẽ anh liền sẽ thật xa cách chính mình mà đi.

Cô đã thử qua việc anh rời khỏi cô, khắc cốt ghi tâm, quá mức đau, cô tuyệt đối sẽ không nhìn thử lần hai.

Nếu như, lâu như vậy, anh vẫn luôn chờ em lấy lòng anh, như vậy, Tịch, em như anh mong muốn, dịu dàng cho anh xem.

Chỉ cần anh không rời khỏi em.

Em thật không nghĩ tới, em sẽ có một ngày, yêu anh yêu đến tình trạng như thế.

Yêu, bỏ tự tôn.

Tịch Giản Cận đưa lưng về phía cô, không có nhúc nhích.

Lời cô nói, từng chữ tình thâm.

Không có một câu mềm lời, thế nhưng anh lại nghe được bên trong cảm giác dịu dàng.

Cô là cúi đầu xuống với anh sao?

Buông xuống tất cả cao ngạo cùng tự tôn, cúi đầu chịu anh sao?

Bảy năm, trọn vẹn bảy năm, anh không phải là không có ảo tưởng qua, dáng vẻ cô cúi đầu với anh.

Thậm chí trước đó anh rất tức giận, cũng muốn xem cô cúi đầu với anh, lúc anh ở trên giường, để cho cô cầu xin anh cho cô, chỉ là vì để lộ cái màn kiêu căng kia.

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… "Tịch, anh biết không? Em thật rất sợ anh kết hôn......" Bạc Sủng Nhi nói tiếp lời này, ngữ khí của cô nghe giống như là tự giễu: "Anh không kết hôn em luôn cảm thấy anh còn là em, nếu như anh kết hôn, em cảm thấy...... Em không có cái gì rồi...... Tất cả nỗ lực, đều uổng phí rồi.""Kỳ thật em không phải sợ nỗ lực của mình uổng phí, em chẳng qua là cảm thấy rất sợ hãi, anh nói cho em biết anh có vị hôn thê, mỗi ngày em đều sợ, sợ hãi anh đột nhiên nói cho em biết, anh muốn kết hôn, quan hệ giữa chúng ta hời hợt như vậy, hời hợt tùy thời tùy khắc anh đều có thể rời em đi, mà em, chẳng phải là gì của anh, đến lý do muốn giữ anh lại đều không có.""Em quấn lấy anh, chỉ vì để chính mình có cảm giác an toàn, thế nhưng...... Em phát hiện anh nói em làm như vậy rất mệt mỏi, sẽ cảm thấy em rất phiền, khi anh không có trong cuộc sống của em, em bỗng thấy hốt hoảng, khi đó, kỳ thật em đã có loại cảm giác, anh muốn rời khỏi em rồi......"Trong giọng cô mang theo vài phần bàng hoàng, mang theo vài phần bất lực, còn có nhàn nhạt ưu thương.Đổi lại là lúc trước, cô tuyệt đối sẽ không nói ra như vậy!Thế nhưng hiện tại, cô lại phát hiện, nếu như mình không cúi đầu, có lẽ anh liền sẽ thật xa cách chính mình mà đi.Cô đã thử qua việc anh rời khỏi cô, khắc cốt ghi tâm, quá mức đau, cô tuyệt đối sẽ không nhìn thử lần hai.Nếu như, lâu như vậy, anh vẫn luôn chờ em lấy lòng anh, như vậy, Tịch, em như anh mong muốn, dịu dàng cho anh xem.Chỉ cần anh không rời khỏi em.Em thật không nghĩ tới, em sẽ có một ngày, yêu anh yêu đến tình trạng như thế.Yêu, bỏ tự tôn.Tịch Giản Cận đưa lưng về phía cô, không có nhúc nhích.Lời cô nói, từng chữ tình thâm.Không có một câu mềm lời, thế nhưng anh lại nghe được bên trong cảm giác dịu dàng.Cô là cúi đầu xuống với anh sao?Buông xuống tất cả cao ngạo cùng tự tôn, cúi đầu chịu anh sao?Bảy năm, trọn vẹn bảy năm, anh không phải là không có ảo tưởng qua, dáng vẻ cô cúi đầu với anh.Thậm chí trước đó anh rất tức giận, cũng muốn xem cô cúi đầu với anh, lúc anh ở trên giường, để cho cô cầu xin anh cho cô, chỉ là vì để lộ cái màn kiêu căng kia.

Chương 455: Trở về nông thôn nói chuyện yêu đương! (3)