☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 464: Trở về nông thôn nói chuyện yêu đương! 【12】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Ngón tay Bạc Sủng Nhi dị thường non mềm, nắm anh chặt, cố ý dùng sức, anh đau liền cau mày, vươn tay vừa muốn mở tay cô ra, cô liền bất chợt v**t v* từ trên xuống dưới, anh buồn bực hừ một tiếng, bàn tay to thoáng cái liền che trùm lên tay nhỏ bé của cô, cô giống như là cố ý, cố ý tăng nhanh tốc độ, tay nhỏ bé thỉnh thoảng run run một chút, làm thân thể của anh cũng theo đó run run.Cô chậm rãi giơ đầu lên, đụng lên môi của anh, anh liền nhanh chóng mở to miệng, thoáng cái cắn môi của cô, mảnh cắn chậm gặm.Mới vừa rồi c** s*ch kiều diễm, trong nháy mắt càng thêm nhanh chóng thiêu đốt.Tịch Giản Cận tiếng th* d*c càng lúc càng lớn, cổ tay Bạc Sủng Nhi cũng đã mỏi, chẳng qua là cảm giác được thân thể của anh càng lúc càng lớn, nhưng không có nửa điểm muốn kết thúc, cô nhiều lần muốn ngưng, lại bị anh nắm tay, ngăn trở, thậm chí anh mang theo cô tốc độ càng thêm nhanh.Nơi đó rất nóng, lòng bàn tay của cô cũng bị nóng rát, cô cắn cánh môi, gắt gao nhịn xuống.Đến cuối cùng, cô cảm giác cổ tay mình cũng muốn đứt, anh mới ngưng lại, có dịch thể trắng trắng cực nóng phun trên lòng bàn tay của cô.Cổ tay cô mệt mỏi, nhất thời cũng không có động, như cũ nắm nửa người dưới của anh, phát hiện vật kia mềm nhũn không ít.Cô đợi một chút, mới chậm rãi rút tay ra, trong lòng bàn tay đều thứ anh phun ra.Cô ghét bỏ cau lông mày, anh khẽ mỉm cười, vươn ra cái tay hoàn hảo kia, kéo khăn giấy, tỉ mỉ lau cho cô.Anh lau chân thành, chẳng qua là cái trán nhíu lại.Bạc Sủng Nhi nhìn có chút đau lòng, có chút tức giận. Đợi đến khi anh lau xong, vẫn không quên tinh tế xoa cổ tay cho cô, làm cho cô thoải mái hơn rất nhiều.Bạc Sủng Nhi nhắm mắt lại, hưởng thụ.Tịch Giản Cận nhìn chằm chằm dung nhan cô, giãy dụa một mảnh.Hi vọng nhiều liền như thế, thời gian dừng lại, vĩnh viễn không tiến vào, vĩnh viễn không lui về phía sau.Hi vọng nhiều liền như thế, anh và cô, đơn giản, sợ rằng chẳng qua chỉ là lên giường!Nhưng là hiện thực chung quy là tàn khốc, giác mộng đẹp đẽ, vẫn phải tỉnh lại.Anh không nhịn được thở dài một hơi!Tiếng thở dài, nhẹ đến khó có thể nghe thấy.
Ngón tay Bạc Sủng Nhi dị thường non mềm, nắm anh chặt, cố ý dùng sức, anh đau liền cau mày, vươn tay vừa muốn mở tay cô ra, cô liền bất chợt v**t v* từ trên xuống dưới, anh buồn bực hừ một tiếng, bàn tay to thoáng cái liền che trùm lên tay nhỏ bé của cô, cô giống như là cố ý, cố ý tăng nhanh tốc độ, tay nhỏ bé thỉnh thoảng run run một chút, làm thân thể của anh cũng theo đó run run.
Cô chậm rãi giơ đầu lên, đụng lên môi của anh, anh liền nhanh chóng mở to miệng, thoáng cái cắn môi của cô, mảnh cắn chậm gặm.
Mới vừa rồi c** s*ch kiều diễm, trong nháy mắt càng thêm nhanh chóng thiêu đốt.
Tịch Giản Cận tiếng th* d*c càng lúc càng lớn, cổ tay Bạc Sủng Nhi cũng đã mỏi, chẳng qua là cảm giác được thân thể của anh càng lúc càng lớn, nhưng không có nửa điểm muốn kết thúc, cô nhiều lần muốn ngưng, lại bị anh nắm tay, ngăn trở, thậm chí anh mang theo cô tốc độ càng thêm nhanh.
Nơi đó rất nóng, lòng bàn tay của cô cũng bị nóng rát, cô cắn cánh môi, gắt gao nhịn xuống.
Đến cuối cùng, cô cảm giác cổ tay mình cũng muốn đứt, anh mới ngưng lại, có dịch thể trắng trắng cực nóng phun trên lòng bàn tay của cô.
Cổ tay cô mệt mỏi, nhất thời cũng không có động, như cũ nắm nửa người dưới của anh, phát hiện vật kia mềm nhũn không ít.
Cô đợi một chút, mới chậm rãi rút tay ra, trong lòng bàn tay đều thứ anh phun ra.
Cô ghét bỏ cau lông mày, anh khẽ mỉm cười, vươn ra cái tay hoàn hảo kia, kéo khăn giấy, tỉ mỉ lau cho cô.
Anh lau chân thành, chẳng qua là cái trán nhíu lại.
Bạc Sủng Nhi nhìn có chút đau lòng, có chút tức giận.
Đợi đến khi anh lau xong, vẫn không quên tinh tế xoa cổ tay cho cô, làm cho cô thoải mái hơn rất nhiều.
Bạc Sủng Nhi nhắm mắt lại, hưởng thụ.
Tịch Giản Cận nhìn chằm chằm dung nhan cô, giãy dụa một mảnh.
Hi vọng nhiều liền như thế, thời gian dừng lại, vĩnh viễn không tiến vào, vĩnh viễn không lui về phía sau.
Hi vọng nhiều liền như thế, anh và cô, đơn giản, sợ rằng chẳng qua chỉ là lên giường!
Nhưng là hiện thực chung quy là tàn khốc, giác mộng đẹp đẽ, vẫn phải tỉnh lại.
Anh không nhịn được thở dài một hơi!
Tiếng thở dài, nhẹ đến khó có thể nghe thấy.
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Ngón tay Bạc Sủng Nhi dị thường non mềm, nắm anh chặt, cố ý dùng sức, anh đau liền cau mày, vươn tay vừa muốn mở tay cô ra, cô liền bất chợt v**t v* từ trên xuống dưới, anh buồn bực hừ một tiếng, bàn tay to thoáng cái liền che trùm lên tay nhỏ bé của cô, cô giống như là cố ý, cố ý tăng nhanh tốc độ, tay nhỏ bé thỉnh thoảng run run một chút, làm thân thể của anh cũng theo đó run run.Cô chậm rãi giơ đầu lên, đụng lên môi của anh, anh liền nhanh chóng mở to miệng, thoáng cái cắn môi của cô, mảnh cắn chậm gặm.Mới vừa rồi c** s*ch kiều diễm, trong nháy mắt càng thêm nhanh chóng thiêu đốt.Tịch Giản Cận tiếng th* d*c càng lúc càng lớn, cổ tay Bạc Sủng Nhi cũng đã mỏi, chẳng qua là cảm giác được thân thể của anh càng lúc càng lớn, nhưng không có nửa điểm muốn kết thúc, cô nhiều lần muốn ngưng, lại bị anh nắm tay, ngăn trở, thậm chí anh mang theo cô tốc độ càng thêm nhanh.Nơi đó rất nóng, lòng bàn tay của cô cũng bị nóng rát, cô cắn cánh môi, gắt gao nhịn xuống.Đến cuối cùng, cô cảm giác cổ tay mình cũng muốn đứt, anh mới ngưng lại, có dịch thể trắng trắng cực nóng phun trên lòng bàn tay của cô.Cổ tay cô mệt mỏi, nhất thời cũng không có động, như cũ nắm nửa người dưới của anh, phát hiện vật kia mềm nhũn không ít.Cô đợi một chút, mới chậm rãi rút tay ra, trong lòng bàn tay đều thứ anh phun ra.Cô ghét bỏ cau lông mày, anh khẽ mỉm cười, vươn ra cái tay hoàn hảo kia, kéo khăn giấy, tỉ mỉ lau cho cô.Anh lau chân thành, chẳng qua là cái trán nhíu lại.Bạc Sủng Nhi nhìn có chút đau lòng, có chút tức giận. Đợi đến khi anh lau xong, vẫn không quên tinh tế xoa cổ tay cho cô, làm cho cô thoải mái hơn rất nhiều.Bạc Sủng Nhi nhắm mắt lại, hưởng thụ.Tịch Giản Cận nhìn chằm chằm dung nhan cô, giãy dụa một mảnh.Hi vọng nhiều liền như thế, thời gian dừng lại, vĩnh viễn không tiến vào, vĩnh viễn không lui về phía sau.Hi vọng nhiều liền như thế, anh và cô, đơn giản, sợ rằng chẳng qua chỉ là lên giường!Nhưng là hiện thực chung quy là tàn khốc, giác mộng đẹp đẽ, vẫn phải tỉnh lại.Anh không nhịn được thở dài một hơi!Tiếng thở dài, nhẹ đến khó có thể nghe thấy.