☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 539: Suối nước nóng thiên nhiên, cái gọi là tắm kỳ! 【2】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Bạc Sủng Nhi vốn đang nhắm mắt lại thầm nghĩ xong đời!Rõ ràng là bực tức anh, đánh xong rồi, liền có thể thật cao ngạo, bộ dáng cực kỳ nữ vương rời đi!Nhưng là hết lần này tới lần khác lại làm ra trò cười cho thiên hạ!Nhưng là ai biết, thoáng cái cô đã ngồi ở trên mặt của anh.Sauk hi ngồi lên, cô không đau đớn như đã dự đoán, chẳng qua là cảm thấy có chút cứng rắn, còn ngồi ở đó ngẩn ngơ một hồi lâu.Mặt Tịch Giản Cận ở dưới bị cái mông nhỏ của cô ngồi ngay vào lỗ mũi, vốn không cách nào hô hấp, liền vươn tay, túm hông của cô, đem cô kéo ra.Bạc Sủng Nhi lúc này mới hét lên một tiếng, cô lập tức đứng lên, nhất thời tìm không được điểm dừng chân, liền đem chân dậm ở trên ngực Tịch Giản Cận.Ngực Tịch Giản Cận cùng sàn nhà cũng không có gì khác biệt, Bạc Sủng Nhi vững vàng giẫm lên, đáng tiếc người đàn ông phía dưới bị làm đệm đã sớm đau đến hút khí.Bạc Sủng Nhi vươn ra cái tay nhỏ bé, vuốt vuốt cái mông của mình, sau đó đi xuống mặt đất nhướng mày nhìn người đàn ông.Khuôn mặt cũng bóp méo.Mặt của anh mới vừa bị cô đặt mông lên làm cho hơi trắng bệch, lỗ mũi lộ ra vết máu chảy ra, Tịch Giản Cận vươn tay, vẫn xoa sống mũi chính mình.Tâm Bạc Sủng Nhi không nhịn được mềm nhũn ra, sau đó nghẹn một hồi lâu, mới giơ chân lên đạp đạp thắt lưng Tịch Giản Cận, lạnh giọng hỏi: "Có đau không?"Tịch Giản Cận lần này là đau thật.Đánh anh nơi khác, anh cũng không sợ, anh đã luyên ra một thân cứng như sắt!Nhưng là lỗ mũi, là phần xương mềm nhất, mặc dù cô không nặng, nhưng là cũng hơn bốn mươi cân, thoáng cái ngồi ở trên mặt anh, lỗ mũi cũng là điểm chống đỡ duy nhất, anh đau đến nỗi chảy cả máu mũi.Tịch Giản Cận nằm ở nơi đó, thấy trong lòng bàn tay dinh máu, cuối cùng đáy lòng rầu rĩ nhìn thoáng qua Bạc Sủng Nhi, đáy mắt muốn bao nhiêu ủy khuất có bấy nhiêu ủy khuất, từ trên mặt đất miễn miễn cường cường bò dậy, còn che cái mũi của mình.Bạc Sủng Nhi thấy bộ dạng này của anh, không nhịn được bật cười, Tiểu Tịch nhà cô, thì ra là còn có thể khả ái như vậy!Nét mặt của cô không nhịn được hòa hoãn rất nhiều, mặc dù tư thái thoạt nhìn vẫn vênh váo hung hăng,nhưng rõ ràng, ngữ điệu đã mềm đi phần, mang theo ôn nhu hiếm có.
Bạc Sủng Nhi vốn đang nhắm mắt lại thầm nghĩ xong đời!
Rõ ràng là bực tức anh, đánh xong rồi, liền có thể thật cao ngạo, bộ dáng cực kỳ nữ vương rời đi!
Nhưng là hết lần này tới lần khác lại làm ra trò cười cho thiên hạ!
Nhưng là ai biết, thoáng cái cô đã ngồi ở trên mặt của anh.
Sauk hi ngồi lên, cô không đau đớn như đã dự đoán, chẳng qua là cảm thấy có chút cứng rắn, còn ngồi ở đó ngẩn ngơ một hồi lâu.
Mặt Tịch Giản Cận ở dưới bị cái mông nhỏ của cô ngồi ngay vào lỗ mũi, vốn không cách nào hô hấp, liền vươn tay, túm hông của cô, đem cô kéo ra.
Bạc Sủng Nhi lúc này mới hét lên một tiếng, cô lập tức đứng lên, nhất thời tìm không được điểm dừng chân, liền đem chân dậm ở trên ngực Tịch Giản Cận.
Ngực Tịch Giản Cận cùng sàn nhà cũng không có gì khác biệt, Bạc Sủng Nhi vững vàng giẫm lên, đáng tiếc người đàn ông phía dưới bị làm đệm đã sớm đau đến hút khí.
Bạc Sủng Nhi vươn ra cái tay nhỏ bé, vuốt vuốt cái mông của mình, sau đó đi xuống mặt đất nhướng mày nhìn người đàn ông.
Khuôn mặt cũng bóp méo.
Mặt của anh mới vừa bị cô đặt mông lên làm cho hơi trắng bệch, lỗ mũi lộ ra vết máu chảy ra, Tịch Giản Cận vươn tay, vẫn xoa sống mũi chính mình.
Tâm Bạc Sủng Nhi không nhịn được mềm nhũn ra, sau đó nghẹn một hồi lâu, mới giơ chân lên đạp đạp thắt lưng Tịch Giản Cận, lạnh giọng hỏi: "Có đau không?"
Tịch Giản Cận lần này là đau thật.
Đánh anh nơi khác, anh cũng không sợ, anh đã luyên ra một thân cứng như sắt!
Nhưng là lỗ mũi, là phần xương mềm nhất, mặc dù cô không nặng, nhưng là cũng hơn bốn mươi cân, thoáng cái ngồi ở trên mặt anh, lỗ mũi cũng là điểm chống đỡ duy nhất, anh đau đến nỗi chảy cả máu mũi.
Tịch Giản Cận nằm ở nơi đó, thấy trong lòng bàn tay dinh máu, cuối cùng đáy lòng rầu rĩ nhìn thoáng qua Bạc Sủng Nhi, đáy mắt muốn bao nhiêu ủy khuất có bấy nhiêu ủy khuất, từ trên mặt đất miễn miễn cường cường bò dậy, còn che cái mũi của mình.
Bạc Sủng Nhi thấy bộ dạng này của anh, không nhịn được bật cười, Tiểu Tịch nhà cô, thì ra là còn có thể khả ái như vậy!
Nét mặt của cô không nhịn được hòa hoãn rất nhiều, mặc dù tư thái thoạt nhìn vẫn vênh váo hung hăng,nhưng rõ ràng, ngữ điệu đã mềm đi phần, mang theo ôn nhu hiếm có.
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Bạc Sủng Nhi vốn đang nhắm mắt lại thầm nghĩ xong đời!Rõ ràng là bực tức anh, đánh xong rồi, liền có thể thật cao ngạo, bộ dáng cực kỳ nữ vương rời đi!Nhưng là hết lần này tới lần khác lại làm ra trò cười cho thiên hạ!Nhưng là ai biết, thoáng cái cô đã ngồi ở trên mặt của anh.Sauk hi ngồi lên, cô không đau đớn như đã dự đoán, chẳng qua là cảm thấy có chút cứng rắn, còn ngồi ở đó ngẩn ngơ một hồi lâu.Mặt Tịch Giản Cận ở dưới bị cái mông nhỏ của cô ngồi ngay vào lỗ mũi, vốn không cách nào hô hấp, liền vươn tay, túm hông của cô, đem cô kéo ra.Bạc Sủng Nhi lúc này mới hét lên một tiếng, cô lập tức đứng lên, nhất thời tìm không được điểm dừng chân, liền đem chân dậm ở trên ngực Tịch Giản Cận.Ngực Tịch Giản Cận cùng sàn nhà cũng không có gì khác biệt, Bạc Sủng Nhi vững vàng giẫm lên, đáng tiếc người đàn ông phía dưới bị làm đệm đã sớm đau đến hút khí.Bạc Sủng Nhi vươn ra cái tay nhỏ bé, vuốt vuốt cái mông của mình, sau đó đi xuống mặt đất nhướng mày nhìn người đàn ông.Khuôn mặt cũng bóp méo.Mặt của anh mới vừa bị cô đặt mông lên làm cho hơi trắng bệch, lỗ mũi lộ ra vết máu chảy ra, Tịch Giản Cận vươn tay, vẫn xoa sống mũi chính mình.Tâm Bạc Sủng Nhi không nhịn được mềm nhũn ra, sau đó nghẹn một hồi lâu, mới giơ chân lên đạp đạp thắt lưng Tịch Giản Cận, lạnh giọng hỏi: "Có đau không?"Tịch Giản Cận lần này là đau thật.Đánh anh nơi khác, anh cũng không sợ, anh đã luyên ra một thân cứng như sắt!Nhưng là lỗ mũi, là phần xương mềm nhất, mặc dù cô không nặng, nhưng là cũng hơn bốn mươi cân, thoáng cái ngồi ở trên mặt anh, lỗ mũi cũng là điểm chống đỡ duy nhất, anh đau đến nỗi chảy cả máu mũi.Tịch Giản Cận nằm ở nơi đó, thấy trong lòng bàn tay dinh máu, cuối cùng đáy lòng rầu rĩ nhìn thoáng qua Bạc Sủng Nhi, đáy mắt muốn bao nhiêu ủy khuất có bấy nhiêu ủy khuất, từ trên mặt đất miễn miễn cường cường bò dậy, còn che cái mũi của mình.Bạc Sủng Nhi thấy bộ dạng này của anh, không nhịn được bật cười, Tiểu Tịch nhà cô, thì ra là còn có thể khả ái như vậy!Nét mặt của cô không nhịn được hòa hoãn rất nhiều, mặc dù tư thái thoạt nhìn vẫn vênh váo hung hăng,nhưng rõ ràng, ngữ điệu đã mềm đi phần, mang theo ôn nhu hiếm có.