☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 567: Cùng nhau xuống Địa ngục, có được hay không? (14)
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Vẫn chưa được sao?Còn muốn thử một lần?Vì cái gì không phải trả lời khẳng định?Bạc Sủng Nhi chép miệng, có chút mất mác, không cách nào che giấu lỗ máu tràn ngập toàn thân.Cô chậm rãi buông cổ anh ra.Đáy lòng cô, lại bắt đầu có chút lạ rồi..Anh rốt cuộc muốn cô làm sao bây giờ?Cô cảm thấy, rõ ràng rất tốt đẹp, thế nhưng hết lần này tới lần khác cũng không bằng ý của cô.Rõ ràng có ngàn vạn khổ sở cùng oán khí, tuy nhiên lại không phát ra được.Bạc Sủng Nhi không có nói tiếp cái gì, chỉ là mệt mỏi nhắm hai mắt lại, bên miệng cứ thế kéo ra nụ cười xinh đẹp, âm điệu vẫn là mang theo vài phần đắng chát."Được...... Thử một chút đi."Tịch Giản Cận nhìn ra đáy lòng cô đắng chát, nhưng vẫn bất đắc dĩ thở dài một hơi, xoay người, nằm ở bên cạnh cô, trợn tròn mắt, nhìn lên trần nhà.Kỳ thật, Sủng Nhi, em biết không?Anh không hề giống với em, thế nhưng anh lại không thể rời bỏ em......Lòng anh, cứ lớn như vậy, em lại không nói chút đạo lý mò vào trái tim anh, vốn không có hỏi anh có nguyện ý hay không, có đồng ý hay không, cứ như vậy xông tới rồi.""Về sau, Sủng Nhi...... Em không cần anh nữa, anh rất khó chịu, coi anh quỳ ngươi cầu xin em muốn anh, anh liền nghĩ, chỉ cần em đánh anh mắng anh đều có thể, muốn anh đều tốt......Anh qua bộ đội bảy năm, anh đều không quên em, nhưng anh lại cảnh cáo chính mình không nên yêu em nữa...... Anh anh thử để người phụ nữ khác vào lòng mình, thế nhưng em cũng không ra, đem lòng anh chuyên hết, làm sao để cho người khác đi vào?Anh phát hiện, anh cứng rắn muốn buộc chính mình qua yêu người phụ nữ khác, đáy lòng của anh càng đau, em thì càng rõ ràng xuất hiện ở trong lòng anh.Về sau, anh phát hiện, kỳ thật em không thể thay thế...... Cho dù là thế nào...... Anh có lúc, vẫn là không muốn em......Anh đối với chính mình không có lòng tin, anh đối với em không có có lòng tin.Cũng không phải là anh tính toán chi li quá khứ, mà chính là...... Anh sợ hãi quá nhiều, quá nhiều rồi......Nhưng mà, anh giống như, lại không khắc chế được chính mình muốn cùng với em.Mâu thuẫn như vậy, xoắn xuýt ở trong lòng anh.Để cho anh cả ngày lẫn đêm khó mà ngủ, yêu hay không yêu đều dày vò, anh cảm giác đến chính mình cũng sắp điên mất rồi!
Vẫn chưa được sao?
Còn muốn thử một lần?
Vì cái gì không phải trả lời khẳng định?
Bạc Sủng Nhi chép miệng, có chút mất mác, không cách nào che giấu lỗ máu tràn ngập toàn thân.
Cô chậm rãi buông cổ anh ra.
Đáy lòng cô, lại bắt đầu có chút lạ rồi..
Anh rốt cuộc muốn cô làm sao bây giờ?
Cô cảm thấy, rõ ràng rất tốt đẹp, thế nhưng hết lần này tới lần khác cũng không bằng ý của cô.
Rõ ràng có ngàn vạn khổ sở cùng oán khí, tuy nhiên lại không phát ra được.
Bạc Sủng Nhi không có nói tiếp cái gì, chỉ là mệt mỏi nhắm hai mắt lại, bên miệng cứ thế kéo ra nụ cười xinh đẹp, âm điệu vẫn là mang theo vài phần đắng chát.
"Được...... Thử một chút đi."
Tịch Giản Cận nhìn ra đáy lòng cô đắng chát, nhưng vẫn bất đắc dĩ thở dài một hơi, xoay người, nằm ở bên cạnh cô, trợn tròn mắt, nhìn lên trần nhà.
Kỳ thật, Sủng Nhi, em biết không?
Anh không hề giống với em, thế nhưng anh lại không thể rời bỏ em......
Lòng anh, cứ lớn như vậy, em lại không nói chút đạo lý mò vào trái tim anh, vốn không có hỏi anh có nguyện ý hay không, có đồng ý hay không, cứ như vậy xông tới rồi."
"Về sau, Sủng Nhi...... Em không cần anh nữa, anh rất khó chịu, coi anh quỳ ngươi cầu xin em muốn anh, anh liền nghĩ, chỉ cần em đánh anh mắng anh đều có thể, muốn anh đều tốt......
Anh qua bộ đội bảy năm, anh đều không quên em, nhưng anh lại cảnh cáo chính mình không nên yêu em nữa...... Anh anh thử để người phụ nữ khác vào lòng mình, thế nhưng em cũng không ra, đem lòng anh chuyên hết, làm sao để cho người khác đi vào?
Anh phát hiện, anh cứng rắn muốn buộc chính mình qua yêu người phụ nữ khác, đáy lòng của anh càng đau, em thì càng rõ ràng xuất hiện ở trong lòng anh.
Về sau, anh phát hiện, kỳ thật em không thể thay thế...... Cho dù là thế nào...... Anh có lúc, vẫn là không muốn em......
Anh đối với chính mình không có lòng tin, anh đối với em không có có lòng tin.
Cũng không phải là anh tính toán chi li quá khứ, mà chính là...... Anh sợ hãi quá nhiều, quá nhiều rồi......
Nhưng mà, anh giống như, lại không khắc chế được chính mình muốn cùng với em.
Mâu thuẫn như vậy, xoắn xuýt ở trong lòng anh.
Để cho anh cả ngày lẫn đêm khó mà ngủ, yêu hay không yêu đều dày vò, anh cảm giác đến chính mình cũng sắp điên mất rồi!
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Vẫn chưa được sao?Còn muốn thử một lần?Vì cái gì không phải trả lời khẳng định?Bạc Sủng Nhi chép miệng, có chút mất mác, không cách nào che giấu lỗ máu tràn ngập toàn thân.Cô chậm rãi buông cổ anh ra.Đáy lòng cô, lại bắt đầu có chút lạ rồi..Anh rốt cuộc muốn cô làm sao bây giờ?Cô cảm thấy, rõ ràng rất tốt đẹp, thế nhưng hết lần này tới lần khác cũng không bằng ý của cô.Rõ ràng có ngàn vạn khổ sở cùng oán khí, tuy nhiên lại không phát ra được.Bạc Sủng Nhi không có nói tiếp cái gì, chỉ là mệt mỏi nhắm hai mắt lại, bên miệng cứ thế kéo ra nụ cười xinh đẹp, âm điệu vẫn là mang theo vài phần đắng chát."Được...... Thử một chút đi."Tịch Giản Cận nhìn ra đáy lòng cô đắng chát, nhưng vẫn bất đắc dĩ thở dài một hơi, xoay người, nằm ở bên cạnh cô, trợn tròn mắt, nhìn lên trần nhà.Kỳ thật, Sủng Nhi, em biết không?Anh không hề giống với em, thế nhưng anh lại không thể rời bỏ em......Lòng anh, cứ lớn như vậy, em lại không nói chút đạo lý mò vào trái tim anh, vốn không có hỏi anh có nguyện ý hay không, có đồng ý hay không, cứ như vậy xông tới rồi.""Về sau, Sủng Nhi...... Em không cần anh nữa, anh rất khó chịu, coi anh quỳ ngươi cầu xin em muốn anh, anh liền nghĩ, chỉ cần em đánh anh mắng anh đều có thể, muốn anh đều tốt......Anh qua bộ đội bảy năm, anh đều không quên em, nhưng anh lại cảnh cáo chính mình không nên yêu em nữa...... Anh anh thử để người phụ nữ khác vào lòng mình, thế nhưng em cũng không ra, đem lòng anh chuyên hết, làm sao để cho người khác đi vào?Anh phát hiện, anh cứng rắn muốn buộc chính mình qua yêu người phụ nữ khác, đáy lòng của anh càng đau, em thì càng rõ ràng xuất hiện ở trong lòng anh.Về sau, anh phát hiện, kỳ thật em không thể thay thế...... Cho dù là thế nào...... Anh có lúc, vẫn là không muốn em......Anh đối với chính mình không có lòng tin, anh đối với em không có có lòng tin.Cũng không phải là anh tính toán chi li quá khứ, mà chính là...... Anh sợ hãi quá nhiều, quá nhiều rồi......Nhưng mà, anh giống như, lại không khắc chế được chính mình muốn cùng với em.Mâu thuẫn như vậy, xoắn xuýt ở trong lòng anh.Để cho anh cả ngày lẫn đêm khó mà ngủ, yêu hay không yêu đều dày vò, anh cảm giác đến chính mình cũng sắp điên mất rồi!