☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 575: Cùng nhau xuống Địa ngục, có được hay không? 【22】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Bạc Sủng Nhi nghe được Tịch Giản Cận cùng mình trăm miệng một lời nói ra như vậy, hai gò má trong nháy mắt nhuộm đỏ.Tiểu Hoa nghe có chút mơ mơ màng màng, tỉnh tỉnh mê mê nghiêng đầu, có lẽ là nghiêm túc tự hỏi, cô dâu có thể ăn lại có thể chơi rốt cuộc là dạng gì!Tịch Giản Cận luống cuống lôi kéo tay Bạc Sủng Nhi, hướng cô mở trừng hai mắt.Tiểu Hoa ngẩng đầu, nhìn lên trời, nó vốn muốn hỏi Tịch Giản Cận cùng Bạc Sủng Nhi tiếp, nhưng là trong lúc bất chợt ánh mắt trở nên vô cùng sáng ngời, giơ tay lên, chỉ vào chân trời reo lên: "Anh trai, chị xinh đẹp, hai người nhìn, nơi đó có một con chim lớn!"Tịch Giản Cận cùng Bạc Sủng Nhi nghiêng đầu nhìn sang, nơi nào là chim lớn, rõ ràng chính là máy bay.Bạc Sủng Nhi nhận được đó là máy bay tập đoàn Bạc Đế, lập tức hướng phía trên phất phất tay, sôi nổi hô hai tiếng.Những người nông dân chưa bao giờ gặp qua máy bay, đều ngẩng đầu lên, nhìn.Thấy “con chim lớn” trên không dần tiến gần, càng lúc càng lớn, cách bọn họ càng ngày càng gần, cuối cùng dừng ở trên một khối đất trống.Sau, cửa máy bay mở ra, liền có cầu thang trượt xuống, từ phía trên có mấy nguwofi mặc đồ đen đi xuống.Bọn họ mắt nhìn thẳng đi tới trước mặt Bạc Sủng Nhi, đồng loạt cúi người xuống, trong miệng cung kính hô: "Bạc công chúa, chúng tôi tới đón ngài cùng Tịch thiếu gia về nhà."Bạc Sủng Nhi lập tức hiện đầy nụ cười, cô xoaty đầu, vươn tay, túm tay Tịch Giản Cận, sôi nổi la hét: "Tịch, Tịch, rốt cuộc chúng ta có thể trở về rồi!"Thân thể Tịch Giản Cận lại khẽ run một trận, tầm mắt dời đi chỗ khác, nhìn ruộng lúa mạch, mênh mông vô bờ đáy mắt mang theo vài phần ảm đạm.Rời đi sao?Rời đi thế ngoại đào nguyên này?Trở lại đô thị phồn hoa bận rộn kia, mà bọn họ, liền sẽ không thư giãn thích ý được như lsuc này nữa?Một bên Tiểu Hoa thấy Bạc Sủng Nhi hưng phấn la hét phải đi về, lúc này nó mới vươn tay, sợ hãi bắt vạt áo Bạc Sủng Nhi, nhỏ giọng hỏi thăm: "Chị gái, chị phải đi về sao? Có phải, sau này Tiểu Hoa liền không thấy được chị nữa?"
Bạc Sủng Nhi nghe được Tịch Giản Cận cùng mình trăm miệng một lời nói ra như vậy, hai gò má trong nháy mắt nhuộm đỏ.
Tiểu Hoa nghe có chút mơ mơ màng màng, tỉnh tỉnh mê mê nghiêng đầu, có lẽ là nghiêm túc tự hỏi, cô dâu có thể ăn lại có thể chơi rốt cuộc là dạng gì!
Tịch Giản Cận luống cuống lôi kéo tay Bạc Sủng Nhi, hướng cô mở trừng hai mắt.
Tiểu Hoa ngẩng đầu, nhìn lên trời, nó vốn muốn hỏi Tịch Giản Cận cùng Bạc Sủng Nhi tiếp, nhưng là trong lúc bất chợt ánh mắt trở nên vô cùng sáng ngời, giơ tay lên, chỉ vào chân trời reo lên: "Anh trai, chị xinh đẹp, hai người nhìn, nơi đó có một con chim lớn!"
Tịch Giản Cận cùng Bạc Sủng Nhi nghiêng đầu nhìn sang, nơi nào là chim lớn, rõ ràng chính là máy bay.
Bạc Sủng Nhi nhận được đó là máy bay tập đoàn Bạc Đế, lập tức hướng phía trên phất phất tay, sôi nổi hô hai tiếng.
Những người nông dân chưa bao giờ gặp qua máy bay, đều ngẩng đầu lên, nhìn.
Thấy “con chim lớn” trên không dần tiến gần, càng lúc càng lớn, cách bọn họ càng ngày càng gần, cuối cùng dừng ở trên một khối đất trống.
Sau, cửa máy bay mở ra, liền có cầu thang trượt xuống, từ phía trên có mấy nguwofi mặc đồ đen đi xuống.
Bọn họ mắt nhìn thẳng đi tới trước mặt Bạc Sủng Nhi, đồng loạt cúi người xuống, trong miệng cung kính hô: "Bạc công chúa, chúng tôi tới đón ngài cùng Tịch thiếu gia về nhà."
Bạc Sủng Nhi lập tức hiện đầy nụ cười, cô xoaty đầu, vươn tay, túm tay Tịch Giản Cận, sôi nổi la hét: "Tịch, Tịch, rốt cuộc chúng ta có thể trở về rồi!"
Thân thể Tịch Giản Cận lại khẽ run một trận, tầm mắt dời đi chỗ khác, nhìn ruộng lúa mạch, mênh mông vô bờ đáy mắt mang theo vài phần ảm đạm.
Rời đi sao?
Rời đi thế ngoại đào nguyên này?
Trở lại đô thị phồn hoa bận rộn kia, mà bọn họ, liền sẽ không thư giãn thích ý được như lsuc này nữa?
Một bên Tiểu Hoa thấy Bạc Sủng Nhi hưng phấn la hét phải đi về, lúc này nó mới vươn tay, sợ hãi bắt vạt áo Bạc Sủng Nhi, nhỏ giọng hỏi thăm: "Chị gái, chị phải đi về sao? Có phải, sau này Tiểu Hoa liền không thấy được chị nữa?"
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Bạc Sủng Nhi nghe được Tịch Giản Cận cùng mình trăm miệng một lời nói ra như vậy, hai gò má trong nháy mắt nhuộm đỏ.Tiểu Hoa nghe có chút mơ mơ màng màng, tỉnh tỉnh mê mê nghiêng đầu, có lẽ là nghiêm túc tự hỏi, cô dâu có thể ăn lại có thể chơi rốt cuộc là dạng gì!Tịch Giản Cận luống cuống lôi kéo tay Bạc Sủng Nhi, hướng cô mở trừng hai mắt.Tiểu Hoa ngẩng đầu, nhìn lên trời, nó vốn muốn hỏi Tịch Giản Cận cùng Bạc Sủng Nhi tiếp, nhưng là trong lúc bất chợt ánh mắt trở nên vô cùng sáng ngời, giơ tay lên, chỉ vào chân trời reo lên: "Anh trai, chị xinh đẹp, hai người nhìn, nơi đó có một con chim lớn!"Tịch Giản Cận cùng Bạc Sủng Nhi nghiêng đầu nhìn sang, nơi nào là chim lớn, rõ ràng chính là máy bay.Bạc Sủng Nhi nhận được đó là máy bay tập đoàn Bạc Đế, lập tức hướng phía trên phất phất tay, sôi nổi hô hai tiếng.Những người nông dân chưa bao giờ gặp qua máy bay, đều ngẩng đầu lên, nhìn.Thấy “con chim lớn” trên không dần tiến gần, càng lúc càng lớn, cách bọn họ càng ngày càng gần, cuối cùng dừng ở trên một khối đất trống.Sau, cửa máy bay mở ra, liền có cầu thang trượt xuống, từ phía trên có mấy nguwofi mặc đồ đen đi xuống.Bọn họ mắt nhìn thẳng đi tới trước mặt Bạc Sủng Nhi, đồng loạt cúi người xuống, trong miệng cung kính hô: "Bạc công chúa, chúng tôi tới đón ngài cùng Tịch thiếu gia về nhà."Bạc Sủng Nhi lập tức hiện đầy nụ cười, cô xoaty đầu, vươn tay, túm tay Tịch Giản Cận, sôi nổi la hét: "Tịch, Tịch, rốt cuộc chúng ta có thể trở về rồi!"Thân thể Tịch Giản Cận lại khẽ run một trận, tầm mắt dời đi chỗ khác, nhìn ruộng lúa mạch, mênh mông vô bờ đáy mắt mang theo vài phần ảm đạm.Rời đi sao?Rời đi thế ngoại đào nguyên này?Trở lại đô thị phồn hoa bận rộn kia, mà bọn họ, liền sẽ không thư giãn thích ý được như lsuc này nữa?Một bên Tiểu Hoa thấy Bạc Sủng Nhi hưng phấn la hét phải đi về, lúc này nó mới vươn tay, sợ hãi bắt vạt áo Bạc Sủng Nhi, nhỏ giọng hỏi thăm: "Chị gái, chị phải đi về sao? Có phải, sau này Tiểu Hoa liền không thấy được chị nữa?"