Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 587: Đàn ông, là đồ Dùng của phụ nữ ! (9)

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Bộ dáng đáng yêu mà ngây thơ.Tịch Giản Cận vốn mang tâm tư tức giận, cũng tiêu tán thep không còn một mảnh, nghiêng đầu, đều khởi động xe, một đường đi về nhà.Xe dừng lại, Tịch Giản Cận mở cửa xe ra, dẫn đầu xuống trước, Bạc Sủng Nhi sớm đã ăn no, ngồi ở chỗ đó, miễn cưỡng không chịu động.Tịch Giản Cận lượn quanh một vòng, đi tới cửa xe của cô, mở cửa xe, vươn tay, kéo cô xuống.Tịch Giản Cận khóa xe, keo cô đi vào căn hộ.Bạc Sủng Nhi cảm giác tay của anh ấm áp, đều có thể đem lòng của cô ấm lên.Trước đó không lâu, anh còn bời vì cô hút thuốc lá mà tức giận, mang theo tức giận lôi cô từ "Hoàng" raCho dù vừa rồi tức giận, nhưng cũng để cho cô an tâm.Tràn đầy hạnh phúc.Tịch Giản Cận thân hình cao lớn, giờ này khắc này mặc vào một thân quân phục, ngọc thụ lâm phong, khí vũ hiên ngang, mười phần hấp dẫn.Cước bộ anh rất nhanh, cô rơi ở phía sau, nhìn bóng lưng của anh, khóe mắt đều là ý cười.Loại cảm giác này, thật là hạnh phúc.Tuy nhiên, chỉ là từng chút từng chút.Anh ấn mở thang máy, nhanh chân bước vào, cô đi theo hai bước, sợi tóc đều phất phơ, mặt mũi tràn đầy ý cười, thuận thế ngã vào trong ngực của anh.Anh giang hai cánh tay, tiếp nhận thân thể cô, đem cô ôm lấy.Cửa thang máy khép lại, cô liền nhón chân lên, bắt đầu cắn lên cằm anhTê tê dại dại, trong nháy mắt bao phủ toàn thân hai người, thân thể run rẩy một hồi, anh mới cúi đầu xuống, hung hăng hôn lên bờ môi cô.Cô không ngoan, cố ý ở trong ngực anh, ngón tay không thành thật, thỉnh thoảng nắm lấy th*n d*** của anh, đã sớm cứng rắn, cô liền đắc ý vênh vang mà cười.Anh cắn răng, hung hăng cắn bờ môi cô, mỗi lần hung dữ đụng phải, chính là triền miên mềm mại.Bạc Sủng Nhi hơi thở bất ổn, khiêu khích liên tục, ngón tay cách quần áo của anh, bắt đầu xoa động lên cứng rắn của anh.Anh hung hăng ôm cô, nhìn thấy cửa thang máy mở ra, liền nửa đẩy nửa ôm cô đến cửa nhà trọ, mở cửa, đi vào, lấy chân đóng cửa.

Bộ dáng đáng yêu mà ngây thơ.

Tịch Giản Cận vốn mang tâm tư tức giận, cũng tiêu tán thep không còn một mảnh, nghiêng đầu, đều khởi động xe, một đường đi về nhà.

Xe dừng lại, Tịch Giản Cận mở cửa xe ra, dẫn đầu xuống trước, Bạc Sủng Nhi sớm đã ăn no, ngồi ở chỗ đó, miễn cưỡng không chịu động.

Tịch Giản Cận lượn quanh một vòng, đi tới cửa xe của cô, mở cửa xe, vươn tay, kéo cô xuống.

Tịch Giản Cận khóa xe, keo cô đi vào căn hộ.

Bạc Sủng Nhi cảm giác tay của anh ấm áp, đều có thể đem lòng của cô ấm lên.

Trước đó không lâu, anh còn bời vì cô hút thuốc lá mà tức giận, mang theo tức giận lôi cô từ "Hoàng" ra

Cho dù vừa rồi tức giận, nhưng cũng để cho cô an tâm.

Tràn đầy hạnh phúc.

Tịch Giản Cận thân hình cao lớn, giờ này khắc này mặc vào một thân quân phục, ngọc thụ lâm phong, khí vũ hiên ngang, mười phần hấp dẫn.

Cước bộ anh rất nhanh, cô rơi ở phía sau, nhìn bóng lưng của anh, khóe mắt đều là ý cười.

Loại cảm giác này, thật là hạnh phúc.

Tuy nhiên, chỉ là từng chút từng chút.

Anh ấn mở thang máy, nhanh chân bước vào, cô đi theo hai bước, sợi tóc đều phất phơ, mặt mũi tràn đầy ý cười, thuận thế ngã vào trong ngực của anh.

Anh giang hai cánh tay, tiếp nhận thân thể cô, đem cô ôm lấy.

Cửa thang máy khép lại, cô liền nhón chân lên, bắt đầu cắn lên cằm anh

Tê tê dại dại, trong nháy mắt bao phủ toàn thân hai người, thân thể run rẩy một hồi, anh mới cúi đầu xuống, hung hăng hôn lên bờ môi cô.

Cô không ngoan, cố ý ở trong ngực anh, ngón tay không thành thật, thỉnh thoảng nắm lấy th*n d*** của anh, đã sớm cứng rắn, cô liền đắc ý vênh vang mà cười.

Anh cắn răng, hung hăng cắn bờ môi cô, mỗi lần hung dữ đụng phải, chính là triền miên mềm mại.

Bạc Sủng Nhi hơi thở bất ổn, khiêu khích liên tục, ngón tay cách quần áo của anh, bắt đầu xoa động lên cứng rắn của anh.

Anh hung hăng ôm cô, nhìn thấy cửa thang máy mở ra, liền nửa đẩy nửa ôm cô đến cửa nhà trọ, mở cửa, đi vào, lấy chân đóng cửa.

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Bộ dáng đáng yêu mà ngây thơ.Tịch Giản Cận vốn mang tâm tư tức giận, cũng tiêu tán thep không còn một mảnh, nghiêng đầu, đều khởi động xe, một đường đi về nhà.Xe dừng lại, Tịch Giản Cận mở cửa xe ra, dẫn đầu xuống trước, Bạc Sủng Nhi sớm đã ăn no, ngồi ở chỗ đó, miễn cưỡng không chịu động.Tịch Giản Cận lượn quanh một vòng, đi tới cửa xe của cô, mở cửa xe, vươn tay, kéo cô xuống.Tịch Giản Cận khóa xe, keo cô đi vào căn hộ.Bạc Sủng Nhi cảm giác tay của anh ấm áp, đều có thể đem lòng của cô ấm lên.Trước đó không lâu, anh còn bời vì cô hút thuốc lá mà tức giận, mang theo tức giận lôi cô từ "Hoàng" raCho dù vừa rồi tức giận, nhưng cũng để cho cô an tâm.Tràn đầy hạnh phúc.Tịch Giản Cận thân hình cao lớn, giờ này khắc này mặc vào một thân quân phục, ngọc thụ lâm phong, khí vũ hiên ngang, mười phần hấp dẫn.Cước bộ anh rất nhanh, cô rơi ở phía sau, nhìn bóng lưng của anh, khóe mắt đều là ý cười.Loại cảm giác này, thật là hạnh phúc.Tuy nhiên, chỉ là từng chút từng chút.Anh ấn mở thang máy, nhanh chân bước vào, cô đi theo hai bước, sợi tóc đều phất phơ, mặt mũi tràn đầy ý cười, thuận thế ngã vào trong ngực của anh.Anh giang hai cánh tay, tiếp nhận thân thể cô, đem cô ôm lấy.Cửa thang máy khép lại, cô liền nhón chân lên, bắt đầu cắn lên cằm anhTê tê dại dại, trong nháy mắt bao phủ toàn thân hai người, thân thể run rẩy một hồi, anh mới cúi đầu xuống, hung hăng hôn lên bờ môi cô.Cô không ngoan, cố ý ở trong ngực anh, ngón tay không thành thật, thỉnh thoảng nắm lấy th*n d*** của anh, đã sớm cứng rắn, cô liền đắc ý vênh vang mà cười.Anh cắn răng, hung hăng cắn bờ môi cô, mỗi lần hung dữ đụng phải, chính là triền miên mềm mại.Bạc Sủng Nhi hơi thở bất ổn, khiêu khích liên tục, ngón tay cách quần áo của anh, bắt đầu xoa động lên cứng rắn của anh.Anh hung hăng ôm cô, nhìn thấy cửa thang máy mở ra, liền nửa đẩy nửa ôm cô đến cửa nhà trọ, mở cửa, đi vào, lấy chân đóng cửa.

Chương 587: Đàn ông, là đồ Dùng của phụ nữ ! (9)