Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 600: Một bữa cơm, hai người nằm viện! (7)

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận nhìn đồ ăn trước mặt mình, cầm đũa, chọn lấy hai lần, chính đang do dự đến cùng có nên ăn không.Thế nhưng ngẩng đầu, nhìn Bạc Sủng Nhi, con mắt luôn theo dõi anh, cực kỳ khẩn trương.Đáy lòng của anh mềm nhũn, liền cầm đũa, kẹp một chút đồ ăn, đặt ở trong miệng.Nét mặt của anh, không có biến hoá quá lớn, chỉ là chỉ vào đồ ăn, hỏi: "Cái này là món gì?"Bạc Sủng Nhi nhìn anh chịu nói chuyện với mình, lập tức cướp trả lời vấn đề, thế nhưng khi cô nhìn chằm chằm đĩa đồ ăn, nhất thời cũng ngây ngẩn cả người, sau đó cầm đũa, kẹp đồ ăn, nhìn nửa ngày, mới lắc đầu nói ra: "Em cũng không biết đây là cái gì......"Sau khi xào xong, đều là bộ dạng này, không phân biệt được rồi.Cô quan sát vẻ mặt Tịch Giản Cận một chút, sau đó cắn c*n m** d***, tiếp tục nói: "Cái kia, có dưa leo, có khoai tây, có hải sâm, có trứng...... Cũng là thứ có trong tủ lạnh, chỗ này đều có!"Nhất thời sắc mặt Tịch Giản Cận đen xuống, anh gật đầu, lúc này mới cứng rắn kiên cường nói: "Ăn cơm!"Bạc Sủng Nhi ngồi ở đối diện Tịch Giản Cận, một đôi mắt to nhìn anh, nói ra: "Vậy có phải anh sẽ hết giận em không?"Tịch Giản Cận không để ý tới cô, cô liền vươn tay, bắt lấy vạt áo Tịch Giản Cận, Tịch Giản Cận nhìn vết thương trên ngón tay của cô, thở dài một hơi, thật sự không biết làm sao với cô, cái này một đời một kiếp, nhất định bị cô ăn gắt gao rồi!Bạc Sủng Nhi thừa dịp thời cơ này, tiếp tục nhu thuận mở miệng nói ra: "Em về sau nhất định không trộm nho...... Không, sẽ không hái linh tinh."Tịch Giản Cận im lặng lôi kéo cô lên, mang cô tới phòng tắm, cầm khăn mặt lau sạch sẽ tay và mặt mũi cho cô.Lúc này mới phát hiện, trên da thịt của cô, có vài chỗ bị thương.Đáy lòng của anh tê rần, nhìn vết thương nhỏ trên tay của cô, không nhịn được cúi đầu xuống, liền hôn lấy đầu ngón tay của cô, sau đó cầm thuốc, bôi lên cho cô.Bạc Sủng Nhi nhìn anh chuyên chú bôi thuốc, đáy lòng dần dần buông xuống.

Tịch Giản Cận nhìn đồ ăn trước mặt mình, cầm đũa, chọn lấy hai lần, chính đang do dự đến cùng có nên ăn không.

Thế nhưng ngẩng đầu, nhìn Bạc Sủng Nhi, con mắt luôn theo dõi anh, cực kỳ khẩn trương.

Đáy lòng của anh mềm nhũn, liền cầm đũa, kẹp một chút đồ ăn, đặt ở trong miệng.

Nét mặt của anh, không có biến hoá quá lớn, chỉ là chỉ vào đồ ăn, hỏi: "Cái này là món gì?"

Bạc Sủng Nhi nhìn anh chịu nói chuyện với mình, lập tức cướp trả lời vấn đề, thế nhưng khi cô nhìn chằm chằm đĩa đồ ăn, nhất thời cũng ngây ngẩn cả người, sau đó cầm đũa, kẹp đồ ăn, nhìn nửa ngày, mới lắc đầu nói ra: "Em cũng không biết đây là cái gì......"

Sau khi xào xong, đều là bộ dạng này, không phân biệt được rồi.

Cô quan sát vẻ mặt Tịch Giản Cận một chút, sau đó cắn c*n m** d***, tiếp tục nói: "Cái kia, có dưa leo, có khoai tây, có hải sâm, có trứng...... Cũng là thứ có trong tủ lạnh, chỗ này đều có!"

Nhất thời sắc mặt Tịch Giản Cận đen xuống, anh gật đầu, lúc này mới cứng rắn kiên cường nói: "Ăn cơm!"

Bạc Sủng Nhi ngồi ở đối diện Tịch Giản Cận, một đôi mắt to nhìn anh, nói ra: "Vậy có phải anh sẽ hết giận em không?"

Tịch Giản Cận không để ý tới cô, cô liền vươn tay, bắt lấy vạt áo Tịch Giản Cận, Tịch Giản Cận nhìn vết thương trên ngón tay của cô, thở dài một hơi, thật sự không biết làm sao với cô, cái này một đời một kiếp, nhất định bị cô ăn gắt gao rồi!

Bạc Sủng Nhi thừa dịp thời cơ này, tiếp tục nhu thuận mở miệng nói ra: "Em về sau nhất định không trộm nho...... Không, sẽ không hái linh tinh."

Tịch Giản Cận im lặng lôi kéo cô lên, mang cô tới phòng tắm, cầm khăn mặt lau sạch sẽ tay và mặt mũi cho cô.

Lúc này mới phát hiện, trên da thịt của cô, có vài chỗ bị thương.

Đáy lòng của anh tê rần, nhìn vết thương nhỏ trên tay của cô, không nhịn được cúi đầu xuống, liền hôn lấy đầu ngón tay của cô, sau đó cầm thuốc, bôi lên cho cô.

Bạc Sủng Nhi nhìn anh chuyên chú bôi thuốc, đáy lòng dần dần buông xuống.

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận nhìn đồ ăn trước mặt mình, cầm đũa, chọn lấy hai lần, chính đang do dự đến cùng có nên ăn không.Thế nhưng ngẩng đầu, nhìn Bạc Sủng Nhi, con mắt luôn theo dõi anh, cực kỳ khẩn trương.Đáy lòng của anh mềm nhũn, liền cầm đũa, kẹp một chút đồ ăn, đặt ở trong miệng.Nét mặt của anh, không có biến hoá quá lớn, chỉ là chỉ vào đồ ăn, hỏi: "Cái này là món gì?"Bạc Sủng Nhi nhìn anh chịu nói chuyện với mình, lập tức cướp trả lời vấn đề, thế nhưng khi cô nhìn chằm chằm đĩa đồ ăn, nhất thời cũng ngây ngẩn cả người, sau đó cầm đũa, kẹp đồ ăn, nhìn nửa ngày, mới lắc đầu nói ra: "Em cũng không biết đây là cái gì......"Sau khi xào xong, đều là bộ dạng này, không phân biệt được rồi.Cô quan sát vẻ mặt Tịch Giản Cận một chút, sau đó cắn c*n m** d***, tiếp tục nói: "Cái kia, có dưa leo, có khoai tây, có hải sâm, có trứng...... Cũng là thứ có trong tủ lạnh, chỗ này đều có!"Nhất thời sắc mặt Tịch Giản Cận đen xuống, anh gật đầu, lúc này mới cứng rắn kiên cường nói: "Ăn cơm!"Bạc Sủng Nhi ngồi ở đối diện Tịch Giản Cận, một đôi mắt to nhìn anh, nói ra: "Vậy có phải anh sẽ hết giận em không?"Tịch Giản Cận không để ý tới cô, cô liền vươn tay, bắt lấy vạt áo Tịch Giản Cận, Tịch Giản Cận nhìn vết thương trên ngón tay của cô, thở dài một hơi, thật sự không biết làm sao với cô, cái này một đời một kiếp, nhất định bị cô ăn gắt gao rồi!Bạc Sủng Nhi thừa dịp thời cơ này, tiếp tục nhu thuận mở miệng nói ra: "Em về sau nhất định không trộm nho...... Không, sẽ không hái linh tinh."Tịch Giản Cận im lặng lôi kéo cô lên, mang cô tới phòng tắm, cầm khăn mặt lau sạch sẽ tay và mặt mũi cho cô.Lúc này mới phát hiện, trên da thịt của cô, có vài chỗ bị thương.Đáy lòng của anh tê rần, nhìn vết thương nhỏ trên tay của cô, không nhịn được cúi đầu xuống, liền hôn lấy đầu ngón tay của cô, sau đó cầm thuốc, bôi lên cho cô.Bạc Sủng Nhi nhìn anh chuyên chú bôi thuốc, đáy lòng dần dần buông xuống.

Chương 600: Một bữa cơm, hai người nằm viện! (7)