☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 661: Cô cảm thấy cô xứng yêu anh ấy sao? (19)
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Chưa bao giờ hoài nghi tới Bạc Sủng Nhi yêu Tịch Giản Cận, có một ngày, đáy lòng triệt để dao động.Anh từ trong đám người rời đi làm sao anh đều không biết.Anh lại cũng chưa từng đi qua trường học, làm sao đi? Nếu như đi?Mặt mũi ném vào đâu!Về phần món quà trôn sâu ở trong hồ nước trường học, anh chưa bao giờ nghĩ tới lấy lại.Lại cũng sẽ không lấy lên.Về phần cái gì, cô cả một đời cũng sẽ không biết.Mà anh, cũng chưa từng muốn nói cho cô món đồ đó là gì.Anh trầm luân, cả ngày say rượu hút thuốc lá, trốn ở trong căn hộ của anh, anh uống đến dạ dày thổ huyết, nhìn món đồ tự tay cô trang trí, còn tản ra mùi vị của cô, anh tưởng niệm, càng nghiêm trọng rồi.Anh rất ngốc, mới có thể không biết xấu hổ qua tìm cô, quỳ xuống cầu xin cô: "Sủng Nhi, đừng không quan tâm anh, có được hay không?"Anh rất ngốc, mới có thể yêu, cả đời này, tâm tâm niệm niệm chính là một mình cô!Anh rất ngốc......Thế nhưng, anh cũng choáng váng, anh ngốc không đơn thuần là một chuyện, anh còn tự sát.Là ai nói qua, đao lên, cắt qua cổ tay, máu chảy, sinh mệnh kết thúc?Đều là gạt người!Căn bản cắt không ngừng, cắt không chết.Anh uống nhiều quá, mới có thể tự sát, anh khi đó, đã thần chí không rõ, coi là chết mất liền có thể gặp cô.Anh khi tỉnh lại ở trong bệnh viện, trên cổ tay đã bọc băng gạc.Có đau đớn truyền vào đáy lòng, rõ ràng thân thể đau, thế nhưng là hết lần này tới lần khác, anh lại cảm thấy thoải mái như vậy!Anh khi đó, là thời kỳ cả đời tăm tối.Kỳ thật, Bạc Sủng Nhi cô rất lợi hại, đem anh hủy triệt để như vậy.Về sau, anh xuất viện, nhìn thấy vết sẹo trên cổ tay, chỉ là nhàn nhạt cười, lúc ấy uống nhiều quá, không có khí lực lớn, vết thương qua bảy năm, đã nhạt không ít.Đi bộ đội, anh mới dần dần hiểu được, kỳ thật cắt cổ tay tự sát, đều là gạt người.Cắt cổ tay tự sát, cần dũng khí rất lớn.Cắt cổ tay tự sát, không phải vẽ lên cổ tay, ngươi sẽ chết, mà chính là...... Lưỡi dao cắt ra thịt, tìm tới huyết mạch, cứ thế mà cắt đứt, ngươi mới có thể chết!Chỉ bằng vào như vậy, cổ tay liền sẽ cảm giác được đau!Từ đó là cái gì?Từ đó, chính là anh cùng cô mỗi người đi một ngả, bảy năm, anh chưa trở lại thành phố X, anh không phải người nhỏ mọn, lại trọn vẹn hận cô bảy năm!
Chưa bao giờ hoài nghi tới Bạc Sủng Nhi yêu Tịch Giản Cận, có một ngày, đáy lòng triệt để dao động.
Anh từ trong đám người rời đi làm sao anh đều không biết.
Anh lại cũng chưa từng đi qua trường học, làm sao đi? Nếu như đi?
Mặt mũi ném vào đâu!
Về phần món quà trôn sâu ở trong hồ nước trường học, anh chưa bao giờ nghĩ tới lấy lại.
Lại cũng sẽ không lấy lên.
Về phần cái gì, cô cả một đời cũng sẽ không biết.
Mà anh, cũng chưa từng muốn nói cho cô món đồ đó là gì.
Anh trầm luân, cả ngày say rượu hút thuốc lá, trốn ở trong căn hộ của anh, anh uống đến dạ dày thổ huyết, nhìn món đồ tự tay cô trang trí, còn tản ra mùi vị của cô, anh tưởng niệm, càng nghiêm trọng rồi.
Anh rất ngốc, mới có thể không biết xấu hổ qua tìm cô, quỳ xuống cầu xin cô: "Sủng Nhi, đừng không quan tâm anh, có được hay không?"
Anh rất ngốc, mới có thể yêu, cả đời này, tâm tâm niệm niệm chính là một mình cô!
Anh rất ngốc......
Thế nhưng, anh cũng choáng váng, anh ngốc không đơn thuần là một chuyện, anh còn tự sát.
Là ai nói qua, đao lên, cắt qua cổ tay, máu chảy, sinh mệnh kết thúc?
Đều là gạt người!
Căn bản cắt không ngừng, cắt không chết.
Anh uống nhiều quá, mới có thể tự sát, anh khi đó, đã thần chí không rõ, coi là chết mất liền có thể gặp cô.
Anh khi tỉnh lại ở trong bệnh viện, trên cổ tay đã bọc băng gạc.
Có đau đớn truyền vào đáy lòng, rõ ràng thân thể đau, thế nhưng là hết lần này tới lần khác, anh lại cảm thấy thoải mái như vậy!
Anh khi đó, là thời kỳ cả đời tăm tối.
Kỳ thật, Bạc Sủng Nhi cô rất lợi hại, đem anh hủy triệt để như vậy.
Về sau, anh xuất viện, nhìn thấy vết sẹo trên cổ tay, chỉ là nhàn nhạt cười, lúc ấy uống nhiều quá, không có khí lực lớn, vết thương qua bảy năm, đã nhạt không ít.
Đi bộ đội, anh mới dần dần hiểu được, kỳ thật cắt cổ tay tự sát, đều là gạt người.
Cắt cổ tay tự sát, cần dũng khí rất lớn.
Cắt cổ tay tự sát, không phải vẽ lên cổ tay, ngươi sẽ chết, mà chính là...... Lưỡi dao cắt ra thịt, tìm tới huyết mạch, cứ thế mà cắt đứt, ngươi mới có thể chết!
Chỉ bằng vào như vậy, cổ tay liền sẽ cảm giác được đau!
Từ đó là cái gì?
Từ đó, chính là anh cùng cô mỗi người đi một ngả, bảy năm, anh chưa trở lại thành phố X, anh không phải người nhỏ mọn, lại trọn vẹn hận cô bảy năm!
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Chưa bao giờ hoài nghi tới Bạc Sủng Nhi yêu Tịch Giản Cận, có một ngày, đáy lòng triệt để dao động.Anh từ trong đám người rời đi làm sao anh đều không biết.Anh lại cũng chưa từng đi qua trường học, làm sao đi? Nếu như đi?Mặt mũi ném vào đâu!Về phần món quà trôn sâu ở trong hồ nước trường học, anh chưa bao giờ nghĩ tới lấy lại.Lại cũng sẽ không lấy lên.Về phần cái gì, cô cả một đời cũng sẽ không biết.Mà anh, cũng chưa từng muốn nói cho cô món đồ đó là gì.Anh trầm luân, cả ngày say rượu hút thuốc lá, trốn ở trong căn hộ của anh, anh uống đến dạ dày thổ huyết, nhìn món đồ tự tay cô trang trí, còn tản ra mùi vị của cô, anh tưởng niệm, càng nghiêm trọng rồi.Anh rất ngốc, mới có thể không biết xấu hổ qua tìm cô, quỳ xuống cầu xin cô: "Sủng Nhi, đừng không quan tâm anh, có được hay không?"Anh rất ngốc, mới có thể yêu, cả đời này, tâm tâm niệm niệm chính là một mình cô!Anh rất ngốc......Thế nhưng, anh cũng choáng váng, anh ngốc không đơn thuần là một chuyện, anh còn tự sát.Là ai nói qua, đao lên, cắt qua cổ tay, máu chảy, sinh mệnh kết thúc?Đều là gạt người!Căn bản cắt không ngừng, cắt không chết.Anh uống nhiều quá, mới có thể tự sát, anh khi đó, đã thần chí không rõ, coi là chết mất liền có thể gặp cô.Anh khi tỉnh lại ở trong bệnh viện, trên cổ tay đã bọc băng gạc.Có đau đớn truyền vào đáy lòng, rõ ràng thân thể đau, thế nhưng là hết lần này tới lần khác, anh lại cảm thấy thoải mái như vậy!Anh khi đó, là thời kỳ cả đời tăm tối.Kỳ thật, Bạc Sủng Nhi cô rất lợi hại, đem anh hủy triệt để như vậy.Về sau, anh xuất viện, nhìn thấy vết sẹo trên cổ tay, chỉ là nhàn nhạt cười, lúc ấy uống nhiều quá, không có khí lực lớn, vết thương qua bảy năm, đã nhạt không ít.Đi bộ đội, anh mới dần dần hiểu được, kỳ thật cắt cổ tay tự sát, đều là gạt người.Cắt cổ tay tự sát, cần dũng khí rất lớn.Cắt cổ tay tự sát, không phải vẽ lên cổ tay, ngươi sẽ chết, mà chính là...... Lưỡi dao cắt ra thịt, tìm tới huyết mạch, cứ thế mà cắt đứt, ngươi mới có thể chết!Chỉ bằng vào như vậy, cổ tay liền sẽ cảm giác được đau!Từ đó là cái gì?Từ đó, chính là anh cùng cô mỗi người đi một ngả, bảy năm, anh chưa trở lại thành phố X, anh không phải người nhỏ mọn, lại trọn vẹn hận cô bảy năm!