☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 695: Tiểu Tịch, em bán cô ta rồi!【20】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Dịch Thiển phảng phất như không có chuyện gì, đứng ở nơi đó, nghiễm nhiên không nhìn tới vẻ mặt Triệu Tố Nhã tức giận, chậm chạp cười cười, sau đó ngồi ở trên ghế sa lon, uống một chén trà, lười biếng ngáp một cái, sau đó đợi luật sư của mình tới, đem mọi chuyện nhất nhất nói lại, lúc này mới quay đầu, hướng về phía Triệu Tố Nhã hữu lễ cười một tiếng, thong dong nói: "Không biết, Triệu Tố Nhã tiểu thư đối với tất cả an bài của tôi có hài lòng hay không? Nhưng nếu Triệu Tố Nhã tiểu thư cảm thấy không hài lòng, tôi có cần phái them nhiều người tới đây cho Triệu Tố Nhã tiểu thư sai khiến hay không?"Triệu Tố Nhã hận đến nghiến răng, nhưng vẫn cười lắc đầu, cắn hàm răng, hung hăng mà nói một câu: "Dịch thiếu gia, đa tạ ngài thận trọng như vậy, tôi nghĩ, người đã đủ rồi!"Dịch Thiển gật đầu, chứa đựng nụ cười nhìn Triệu Tố Nhã, sau đó hướng về phía luật sư nói: "Tốt lắm, hết thảy mọi chuyện là như thế, bây giờ anh đi làm đi, còn có đem mấy hộ vệ trong công ty điều tới đây cho Triệu Tố Nhã tiểu thư dùng......"Tần Thánh vẻ mặt hơi ngẩn ra, hộ vệ trong công ty?Đây chính là nhân tài không thể thấy nhiều a!Nói vậy, cuộc sống tương lai của Triệu Tố Nhã tiểu thư, khẳng định không dễ chịu lắm!Luật sư theo lời Dịch Thiển nói, khẽ cúi người chào, rời đi.Dịch Thiển lúc này mới chậm rãi giật giật bả vai, nói: "Thời gian không còn sớm, mọi người chúng ta rời đi thôi nhỉ? Triệu Tố Nhã tiểu thư còn phải nghỉ ngơi đấy! Nhưng đừng xảy ra cái gì ngoài ý muốn, tôi không đủ sức...... Nga đúng rồi, nhớ để cho hộ vệ tới đây, xem chừng cô ấy một chút, cũng đừng tự sát, tôi cũng không đủ sức gánh trách nhiệm này......"Dịch Thiển nói rất nghiêm trang.Tần Thánh nghe đến bất diệt nhạc hồ.Sắc mặt Triệu Tố Nhã dị thường khó coi.Ai cũng biết, cuộc sống còn lại của cô ta, đích thị là sống không bằng chết.Giống như là con chim nhốt trong lồng, đánh mất tất cả tự do.Đợi đến tiếng gió thoáng qua một cái, lâu rồi, coi như là cô bị bí mật xử trí, cũng sẽ không có người chú ý tới!ánh mắt Triệu Tố Nhã, không nhịn được thoáng hiện vẻ ảo não!Dịch Thiển nhìn một cô ta ảo não, đáy lòng âm thầm cười lạnh.Lại chết cũng không hối cải?Tần Thánh không phải là nhắc nhở cô ta rồi sao? Sớm một chút nên rút lui, hết lần này tới lần khác lại cắn hàm răng, xông đến cuối cùng, rồi, thảm nhất vẫn là cô ta!Muốn ở lại X thị, tốt, cho cô ở, chỉ tiếc, có lẽ một đời một thế này, chỉ cần cô muốn sống, như vậy, đều là tịch mịch cô đơn!
Dịch Thiển phảng phất như không có chuyện gì, đứng ở nơi đó, nghiễm nhiên không nhìn tới vẻ mặt Triệu Tố Nhã tức giận, chậm chạp cười cười, sau đó ngồi ở trên ghế sa lon, uống một chén trà, lười biếng ngáp một cái, sau đó đợi luật sư của mình tới, đem mọi chuyện nhất nhất nói lại, lúc này mới quay đầu, hướng về phía Triệu Tố Nhã hữu lễ cười một tiếng, thong dong nói: "Không biết, Triệu Tố Nhã tiểu thư đối với tất cả an bài của tôi có hài lòng hay không? Nhưng nếu Triệu Tố Nhã tiểu thư cảm thấy không hài lòng, tôi có cần phái them nhiều người tới đây cho Triệu Tố Nhã tiểu thư sai khiến hay không?"
Triệu Tố Nhã hận đến nghiến răng, nhưng vẫn cười lắc đầu, cắn hàm răng, hung hăng mà nói một câu: "Dịch thiếu gia, đa tạ ngài thận trọng như vậy, tôi nghĩ, người đã đủ rồi!"
Dịch Thiển gật đầu, chứa đựng nụ cười nhìn Triệu Tố Nhã, sau đó hướng về phía luật sư nói: "Tốt lắm, hết thảy mọi chuyện là như thế, bây giờ anh đi làm đi, còn có đem mấy hộ vệ trong công ty điều tới đây cho Triệu Tố Nhã tiểu thư dùng......"
Tần Thánh vẻ mặt hơi ngẩn ra, hộ vệ trong công ty?
Đây chính là nhân tài không thể thấy nhiều a!
Nói vậy, cuộc sống tương lai của Triệu Tố Nhã tiểu thư, khẳng định không dễ chịu lắm!
Luật sư theo lời Dịch Thiển nói, khẽ cúi người chào, rời đi.
Dịch Thiển lúc này mới chậm rãi giật giật bả vai, nói: "Thời gian không còn sớm, mọi người chúng ta rời đi thôi nhỉ? Triệu Tố Nhã tiểu thư còn phải nghỉ ngơi đấy! Nhưng đừng xảy ra cái gì ngoài ý muốn, tôi không đủ sức...... Nga đúng rồi, nhớ để cho hộ vệ tới đây, xem chừng cô ấy một chút, cũng đừng tự sát, tôi cũng không đủ sức gánh trách nhiệm này......"
Dịch Thiển nói rất nghiêm trang.
Tần Thánh nghe đến bất diệt nhạc hồ.
Sắc mặt Triệu Tố Nhã dị thường khó coi.
Ai cũng biết, cuộc sống còn lại của cô ta, đích thị là sống không bằng chết.
Giống như là con chim nhốt trong lồng, đánh mất tất cả tự do.
Đợi đến tiếng gió thoáng qua một cái, lâu rồi, coi như là cô bị bí mật xử trí, cũng sẽ không có người chú ý tới!
ánh mắt Triệu Tố Nhã, không nhịn được thoáng hiện vẻ ảo não!
Dịch Thiển nhìn một cô ta ảo não, đáy lòng âm thầm cười lạnh.
Lại chết cũng không hối cải?
Tần Thánh không phải là nhắc nhở cô ta rồi sao? Sớm một chút nên rút lui, hết lần này tới lần khác lại cắn hàm răng, xông đến cuối cùng, rồi, thảm nhất vẫn là cô ta!
Muốn ở lại X thị, tốt, cho cô ở, chỉ tiếc, có lẽ một đời một thế này, chỉ cần cô muốn sống, như vậy, đều là tịch mịch cô đơn!
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Dịch Thiển phảng phất như không có chuyện gì, đứng ở nơi đó, nghiễm nhiên không nhìn tới vẻ mặt Triệu Tố Nhã tức giận, chậm chạp cười cười, sau đó ngồi ở trên ghế sa lon, uống một chén trà, lười biếng ngáp một cái, sau đó đợi luật sư của mình tới, đem mọi chuyện nhất nhất nói lại, lúc này mới quay đầu, hướng về phía Triệu Tố Nhã hữu lễ cười một tiếng, thong dong nói: "Không biết, Triệu Tố Nhã tiểu thư đối với tất cả an bài của tôi có hài lòng hay không? Nhưng nếu Triệu Tố Nhã tiểu thư cảm thấy không hài lòng, tôi có cần phái them nhiều người tới đây cho Triệu Tố Nhã tiểu thư sai khiến hay không?"Triệu Tố Nhã hận đến nghiến răng, nhưng vẫn cười lắc đầu, cắn hàm răng, hung hăng mà nói một câu: "Dịch thiếu gia, đa tạ ngài thận trọng như vậy, tôi nghĩ, người đã đủ rồi!"Dịch Thiển gật đầu, chứa đựng nụ cười nhìn Triệu Tố Nhã, sau đó hướng về phía luật sư nói: "Tốt lắm, hết thảy mọi chuyện là như thế, bây giờ anh đi làm đi, còn có đem mấy hộ vệ trong công ty điều tới đây cho Triệu Tố Nhã tiểu thư dùng......"Tần Thánh vẻ mặt hơi ngẩn ra, hộ vệ trong công ty?Đây chính là nhân tài không thể thấy nhiều a!Nói vậy, cuộc sống tương lai của Triệu Tố Nhã tiểu thư, khẳng định không dễ chịu lắm!Luật sư theo lời Dịch Thiển nói, khẽ cúi người chào, rời đi.Dịch Thiển lúc này mới chậm rãi giật giật bả vai, nói: "Thời gian không còn sớm, mọi người chúng ta rời đi thôi nhỉ? Triệu Tố Nhã tiểu thư còn phải nghỉ ngơi đấy! Nhưng đừng xảy ra cái gì ngoài ý muốn, tôi không đủ sức...... Nga đúng rồi, nhớ để cho hộ vệ tới đây, xem chừng cô ấy một chút, cũng đừng tự sát, tôi cũng không đủ sức gánh trách nhiệm này......"Dịch Thiển nói rất nghiêm trang.Tần Thánh nghe đến bất diệt nhạc hồ.Sắc mặt Triệu Tố Nhã dị thường khó coi.Ai cũng biết, cuộc sống còn lại của cô ta, đích thị là sống không bằng chết.Giống như là con chim nhốt trong lồng, đánh mất tất cả tự do.Đợi đến tiếng gió thoáng qua một cái, lâu rồi, coi như là cô bị bí mật xử trí, cũng sẽ không có người chú ý tới!ánh mắt Triệu Tố Nhã, không nhịn được thoáng hiện vẻ ảo não!Dịch Thiển nhìn một cô ta ảo não, đáy lòng âm thầm cười lạnh.Lại chết cũng không hối cải?Tần Thánh không phải là nhắc nhở cô ta rồi sao? Sớm một chút nên rút lui, hết lần này tới lần khác lại cắn hàm răng, xông đến cuối cùng, rồi, thảm nhất vẫn là cô ta!Muốn ở lại X thị, tốt, cho cô ở, chỉ tiếc, có lẽ một đời một thế này, chỉ cần cô muốn sống, như vậy, đều là tịch mịch cô đơn!