☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 699: Tiểu Tịch, em bán cô ta rồi!【24】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Một than ra đầy mồ hôi.Anh đem quân trang cởi xuống, đi vào trong phòng tắm, vọt cái tắm nước lạnh, ngực vẫn phập phồng.Dựa vào vách tường, cả người cũng không nhúc nhích.Cũng không biết qua bao lâu, anh mới hồi thần, cầm khăn lông, lung tung lau khô thân thể, đổi một thân thường phục sạch sẽ, giơ lên chìa khóa xe, một đường trở lại căn hộ.Bên trong lóe lên ánh đèn.Anh dừng xe ở dưới lầu, ngẩng đầu, nhìn ánh đèn hồi lâu.Tay cầm thành quả đấm, rất nhanh, buông ra, nắm vào, lại buông.Một hồi lâu, anh mới đi lên căn hộ.Anh gõ cửa, không có một hồi, liền được mở ra.Anh mua thức ăn, Bạc Sủng Nhi vươn tay nhận lấy, lần đầu tiên biết điều đi đến phòng bếp, cầm bát đũa dọn xong.Tịch Giản Cận vươn tay, vội đỡ giúp cô.Tứ chi hai người nhiều lần đụng chạm, nhưng là người nào cũng không mở miệng nói chuyện.Tịch Giản Cận cầm chiếc đũa, đưa cho Bạc Sủng Nhi, hai người ngồi xuống, Tịch Giản Cận liền im lặng không lên tiếng bắt đầu ăn cơm.Bạc Sủng Nhi một ngụm cũng ăn không trôi, nhìn chằm chằm Tịch Giản Cận một chút, vẫn không nhịn được mở miệng: "Tịch...... Em có lời muốn nói cùng anh."Tịch Giản Cận không nói gì, chẳng qua là gắp thức ăn mà ăn.Vẻ mặt có chút nghiêm túc.Cô muốn nói cái gì, đáy lòng của anh rõ ràng, nhưng là, anh lại không muốn nói cùng cô.Không phải là không giận.Nghĩ tới ngàn vạn loại lý do chia tay, nhưng không nghĩ tới lại là lý do buồn cười như vậy!Bạc Sủng Nhi nhìn Tịch Giản Cận, suy nghĩ một chút, mới nói: " Chuyện Triệu Tố Nhã nói...... chẳng lẽ anh không nghĩ muốn hỏi em sao?"Tịch Giản Cận ngừng động tác lại, một hồi lâu, càng thêm khôi phục đứng lên: "Không có."Rất dứt khoát cho cô hai chữ.Gọn gàng dứt khoát, không có chút do dự nào.Tịch Giản Cận ngừng đũa một chút, mới nói: "Anh không muốn nói chuyện này."Bạc Sủng Nhi nghe được tức giận trong lời nói của Tịch Giản Cận, liền cắn răng, "Thật xin lỗi...... Lúc ấy em còn nhỏ, em hẳn là phải tới hỏi anh...... Em......""Ba " một tiếng, Tịch Giản Cận đem chiếc đũa hung hăng mà đập ở trên bàn, anh đột nhiên đứng lên, âm điệu trong nháy mắt theo đó nâng lên đứng lên: "Anh nói, anh không muốn nói chuyện này!"
Một than ra đầy mồ hôi.
Anh đem quân trang cởi xuống, đi vào trong phòng tắm, vọt cái tắm nước lạnh, ngực vẫn phập phồng.
Dựa vào vách tường, cả người cũng không nhúc nhích.
Cũng không biết qua bao lâu, anh mới hồi thần, cầm khăn lông, lung tung lau khô thân thể, đổi một thân thường phục sạch sẽ, giơ lên chìa khóa xe, một đường trở lại căn hộ.
Bên trong lóe lên ánh đèn.
Anh dừng xe ở dưới lầu, ngẩng đầu, nhìn ánh đèn hồi lâu.
Tay cầm thành quả đấm, rất nhanh, buông ra, nắm vào, lại buông.
Một hồi lâu, anh mới đi lên căn hộ.
Anh gõ cửa, không có một hồi, liền được mở ra.
Anh mua thức ăn, Bạc Sủng Nhi vươn tay nhận lấy, lần đầu tiên biết điều đi đến phòng bếp, cầm bát đũa dọn xong.
Tịch Giản Cận vươn tay, vội đỡ giúp cô.
Tứ chi hai người nhiều lần đụng chạm, nhưng là người nào cũng không mở miệng nói chuyện.
Tịch Giản Cận cầm chiếc đũa, đưa cho Bạc Sủng Nhi, hai người ngồi xuống, Tịch Giản Cận liền im lặng không lên tiếng bắt đầu ăn cơm.
Bạc Sủng Nhi một ngụm cũng ăn không trôi, nhìn chằm chằm Tịch Giản Cận một chút, vẫn không nhịn được mở miệng: "Tịch...... Em có lời muốn nói cùng anh."
Tịch Giản Cận không nói gì, chẳng qua là gắp thức ăn mà ăn.
Vẻ mặt có chút nghiêm túc.
Cô muốn nói cái gì, đáy lòng của anh rõ ràng, nhưng là, anh lại không muốn nói cùng cô.
Không phải là không giận.
Nghĩ tới ngàn vạn loại lý do chia tay, nhưng không nghĩ tới lại là lý do buồn cười như vậy!
Bạc Sủng Nhi nhìn Tịch Giản Cận, suy nghĩ một chút, mới nói: " Chuyện Triệu Tố Nhã nói...... chẳng lẽ anh không nghĩ muốn hỏi em sao?"
Tịch Giản Cận ngừng động tác lại, một hồi lâu, càng thêm khôi phục đứng lên: "Không có."
Rất dứt khoát cho cô hai chữ.
Gọn gàng dứt khoát, không có chút do dự nào.
Tịch Giản Cận ngừng đũa một chút, mới nói: "Anh không muốn nói chuyện này."
Bạc Sủng Nhi nghe được tức giận trong lời nói của Tịch Giản Cận, liền cắn răng, "Thật xin lỗi...... Lúc ấy em còn nhỏ, em hẳn là phải tới hỏi anh...... Em......"
"Ba " một tiếng, Tịch Giản Cận đem chiếc đũa hung hăng mà đập ở trên bàn, anh đột nhiên đứng lên, âm điệu trong nháy mắt theo đó nâng lên đứng lên: "Anh nói, anh không muốn nói chuyện này!"
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Một than ra đầy mồ hôi.Anh đem quân trang cởi xuống, đi vào trong phòng tắm, vọt cái tắm nước lạnh, ngực vẫn phập phồng.Dựa vào vách tường, cả người cũng không nhúc nhích.Cũng không biết qua bao lâu, anh mới hồi thần, cầm khăn lông, lung tung lau khô thân thể, đổi một thân thường phục sạch sẽ, giơ lên chìa khóa xe, một đường trở lại căn hộ.Bên trong lóe lên ánh đèn.Anh dừng xe ở dưới lầu, ngẩng đầu, nhìn ánh đèn hồi lâu.Tay cầm thành quả đấm, rất nhanh, buông ra, nắm vào, lại buông.Một hồi lâu, anh mới đi lên căn hộ.Anh gõ cửa, không có một hồi, liền được mở ra.Anh mua thức ăn, Bạc Sủng Nhi vươn tay nhận lấy, lần đầu tiên biết điều đi đến phòng bếp, cầm bát đũa dọn xong.Tịch Giản Cận vươn tay, vội đỡ giúp cô.Tứ chi hai người nhiều lần đụng chạm, nhưng là người nào cũng không mở miệng nói chuyện.Tịch Giản Cận cầm chiếc đũa, đưa cho Bạc Sủng Nhi, hai người ngồi xuống, Tịch Giản Cận liền im lặng không lên tiếng bắt đầu ăn cơm.Bạc Sủng Nhi một ngụm cũng ăn không trôi, nhìn chằm chằm Tịch Giản Cận một chút, vẫn không nhịn được mở miệng: "Tịch...... Em có lời muốn nói cùng anh."Tịch Giản Cận không nói gì, chẳng qua là gắp thức ăn mà ăn.Vẻ mặt có chút nghiêm túc.Cô muốn nói cái gì, đáy lòng của anh rõ ràng, nhưng là, anh lại không muốn nói cùng cô.Không phải là không giận.Nghĩ tới ngàn vạn loại lý do chia tay, nhưng không nghĩ tới lại là lý do buồn cười như vậy!Bạc Sủng Nhi nhìn Tịch Giản Cận, suy nghĩ một chút, mới nói: " Chuyện Triệu Tố Nhã nói...... chẳng lẽ anh không nghĩ muốn hỏi em sao?"Tịch Giản Cận ngừng động tác lại, một hồi lâu, càng thêm khôi phục đứng lên: "Không có."Rất dứt khoát cho cô hai chữ.Gọn gàng dứt khoát, không có chút do dự nào.Tịch Giản Cận ngừng đũa một chút, mới nói: "Anh không muốn nói chuyện này."Bạc Sủng Nhi nghe được tức giận trong lời nói của Tịch Giản Cận, liền cắn răng, "Thật xin lỗi...... Lúc ấy em còn nhỏ, em hẳn là phải tới hỏi anh...... Em......""Ba " một tiếng, Tịch Giản Cận đem chiếc đũa hung hăng mà đập ở trên bàn, anh đột nhiên đứng lên, âm điệu trong nháy mắt theo đó nâng lên đứng lên: "Anh nói, anh không muốn nói chuyện này!"