Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 714: Tịch, em bán cô ta rồi! 【15】

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Nhưng là bây giờ, tình huống Tiểu Bảo như thế, cô so với ai cũng sợ hãi hơn, cũng cần một người để dựa vào.Mà Tịch Giản Cận, là người duy nhất cô có thể lấy dựa vào.Mới vừa rồi cô bất lực nhìn Tịch Giản Cận một chút như vậy, sau lại nghĩ tới chính mình thật là quá đáng, liền hơi ngượng ngùng và xin lỗi Tịch Giản Cận miễn cưỡng cười cười, nói: "anh đừng tới đây, em không sao, nếu như Tiểu Bảo có việc, em sẽ gọi điện thoại cho anh. Cái kia... Mới vừa rồi em thất thố, huống chi, cô ấy, hẳn là đang ở nhà chờ anh."Hàn Như Y dừng một chút: "Ngày hôm qua em cũng thấy được tin tức, ông nội gọi điện thoại cho em rồi, em nói bản thân em cũng không định gả cho anh, hơn nữa cũng không bắt anh chịu trách nhiệm, đem chuyện đều nói rõ cho ông nội, cho nên, chỗ này của em anh không cần lo lắng, anh cũng đừng quá đau lòng, dù sao... Diêu Lãng người kia, em hiểu nhất, nếu như đổi lại là chiến hữu khác của anh ấy, anh ấy cũng sẽ đi cứu. Thật ra thì lúc biết anh ấy làm lính đặc biệt, em cũng đã đoán đến kết cục như vậy. Cho nên, Giản Cận, anh không cần cảm thấy băn khoăn chỗ này của em, huống chi, anh đã nói cô ấy là bạn gái của anh rồi, các anh cũng có thể nhanh chóng kết hôn đi."Tịch Giản Cận thở ra một hơi, nhìn Hàn Như Y, suy nghĩ một chút, mới lên tiếng: "Cảm ơn!"Hàn Như Y cười lắc đầu.Tịch Giản Cận lúc này mới xoay người rời đi.------------- Tiểu Bảo ngày hôm sau bắt đầu nóng sốt, ăn cái gì ói cái đó, là tác dụng phụ của thuốc ức chế ung thư.Một đứa bé như thế, chịu không được khổ sở như vậy, rất nhanh liền “gục ngã”, ngay cả đôi mắt to vẫn sáng ngời, giờ khắc này, cũng theo đó mờ đi.Tịch Giản Cận nhìn ở đáy mắt, không phải là không đau lòng, nhanh chóng điều tra tìm tủy sống.Chẳng qua là, loại vật này, không phải là thân thích, căn bản tương đương trong một trăm ngàn người mới có thể bắt gặp một cái có thể dùng.Hơn nữa sau khi dùng, không biết có thể sinh ra kháng thể, tạo thành phản kích hay không.Tiểu Bảo rất hiểu chuyện, khi tỉnh lại, thấy ánh mắt Hàn Như Y sưng đỏ, sợ hãi yếu ớt hỏi một câu: "Mẹ, mẹ làm sao vậy?"Mỗi lần hỏi như vậy, tim Hàn Như Y như bị đao cắt, đau đớn tột cùng.

Nhưng là bây giờ, tình huống Tiểu Bảo như thế, cô so với ai cũng sợ hãi hơn, cũng cần một người để dựa vào.

Mà Tịch Giản Cận, là người duy nhất cô có thể lấy dựa vào.

Mới vừa rồi cô bất lực nhìn Tịch Giản Cận một chút như vậy, sau lại nghĩ tới chính mình thật là quá đáng, liền hơi ngượng ngùng và xin lỗi Tịch Giản Cận miễn cưỡng cười cười, nói: "anh đừng tới đây, em không sao, nếu như Tiểu Bảo có việc, em sẽ gọi điện thoại cho anh. Cái kia... Mới vừa rồi em thất thố, huống chi, cô ấy, hẳn là đang ở nhà chờ anh."

Hàn Như Y dừng một chút: "Ngày hôm qua em cũng thấy được tin tức, ông nội gọi điện thoại cho em rồi, em nói bản thân em cũng không định gả cho anh, hơn nữa cũng không bắt anh chịu trách nhiệm, đem chuyện đều nói rõ cho ông nội, cho nên, chỗ này của em anh không cần lo lắng, anh cũng đừng quá đau lòng, dù sao... Diêu Lãng người kia, em hiểu nhất, nếu như đổi lại là chiến hữu khác của anh ấy, anh ấy cũng sẽ đi cứu. Thật ra thì lúc biết anh ấy làm lính đặc biệt, em cũng đã đoán đến kết cục như vậy. Cho nên, Giản Cận, anh không cần cảm thấy băn khoăn chỗ này của em, huống chi, anh đã nói cô ấy là bạn gái của anh rồi, các anh cũng có thể nhanh chóng kết hôn đi."

Tịch Giản Cận thở ra một hơi, nhìn Hàn Như Y, suy nghĩ một chút, mới lên tiếng: "Cảm ơn!"

Hàn Như Y cười lắc đầu.

Tịch Giản Cận lúc này mới xoay người rời đi.

------------- 

Tiểu Bảo ngày hôm sau bắt đầu nóng sốt, ăn cái gì ói cái đó, là tác dụng phụ của thuốc ức chế ung thư.

Một đứa bé như thế, chịu không được khổ sở như vậy, rất nhanh liền “gục ngã”, ngay cả đôi mắt to vẫn sáng ngời, giờ khắc này, cũng theo đó mờ đi.

Tịch Giản Cận nhìn ở đáy mắt, không phải là không đau lòng, nhanh chóng điều tra tìm tủy sống.

Chẳng qua là, loại vật này, không phải là thân thích, căn bản tương đương trong một trăm ngàn người mới có thể bắt gặp một cái có thể dùng.

Hơn nữa sau khi dùng, không biết có thể sinh ra kháng thể, tạo thành phản kích hay không.

Tiểu Bảo rất hiểu chuyện, khi tỉnh lại, thấy ánh mắt Hàn Như Y sưng đỏ, sợ hãi yếu ớt hỏi một câu: "Mẹ, mẹ làm sao vậy?"

Mỗi lần hỏi như vậy, tim Hàn Như Y như bị đao cắt, đau đớn tột cùng.

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Nhưng là bây giờ, tình huống Tiểu Bảo như thế, cô so với ai cũng sợ hãi hơn, cũng cần một người để dựa vào.Mà Tịch Giản Cận, là người duy nhất cô có thể lấy dựa vào.Mới vừa rồi cô bất lực nhìn Tịch Giản Cận một chút như vậy, sau lại nghĩ tới chính mình thật là quá đáng, liền hơi ngượng ngùng và xin lỗi Tịch Giản Cận miễn cưỡng cười cười, nói: "anh đừng tới đây, em không sao, nếu như Tiểu Bảo có việc, em sẽ gọi điện thoại cho anh. Cái kia... Mới vừa rồi em thất thố, huống chi, cô ấy, hẳn là đang ở nhà chờ anh."Hàn Như Y dừng một chút: "Ngày hôm qua em cũng thấy được tin tức, ông nội gọi điện thoại cho em rồi, em nói bản thân em cũng không định gả cho anh, hơn nữa cũng không bắt anh chịu trách nhiệm, đem chuyện đều nói rõ cho ông nội, cho nên, chỗ này của em anh không cần lo lắng, anh cũng đừng quá đau lòng, dù sao... Diêu Lãng người kia, em hiểu nhất, nếu như đổi lại là chiến hữu khác của anh ấy, anh ấy cũng sẽ đi cứu. Thật ra thì lúc biết anh ấy làm lính đặc biệt, em cũng đã đoán đến kết cục như vậy. Cho nên, Giản Cận, anh không cần cảm thấy băn khoăn chỗ này của em, huống chi, anh đã nói cô ấy là bạn gái của anh rồi, các anh cũng có thể nhanh chóng kết hôn đi."Tịch Giản Cận thở ra một hơi, nhìn Hàn Như Y, suy nghĩ một chút, mới lên tiếng: "Cảm ơn!"Hàn Như Y cười lắc đầu.Tịch Giản Cận lúc này mới xoay người rời đi.------------- Tiểu Bảo ngày hôm sau bắt đầu nóng sốt, ăn cái gì ói cái đó, là tác dụng phụ của thuốc ức chế ung thư.Một đứa bé như thế, chịu không được khổ sở như vậy, rất nhanh liền “gục ngã”, ngay cả đôi mắt to vẫn sáng ngời, giờ khắc này, cũng theo đó mờ đi.Tịch Giản Cận nhìn ở đáy mắt, không phải là không đau lòng, nhanh chóng điều tra tìm tủy sống.Chẳng qua là, loại vật này, không phải là thân thích, căn bản tương đương trong một trăm ngàn người mới có thể bắt gặp một cái có thể dùng.Hơn nữa sau khi dùng, không biết có thể sinh ra kháng thể, tạo thành phản kích hay không.Tiểu Bảo rất hiểu chuyện, khi tỉnh lại, thấy ánh mắt Hàn Như Y sưng đỏ, sợ hãi yếu ớt hỏi một câu: "Mẹ, mẹ làm sao vậy?"Mỗi lần hỏi như vậy, tim Hàn Như Y như bị đao cắt, đau đớn tột cùng.

Chương 714: Tịch, em bán cô ta rồi! 【15】