Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 716: Tịch, em bán cô ta rồi! 【18】

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… "Con heo lười nhỏ, em nhìn em một cái, chanh chua như vậy? Tương lai còn ai dám cưới em? Nhanh rời giường, nếu không, anh sẽ đánh đòn em? Hử?"Người kia hình như rất có kiên nhẫn, một mực dụ dỗ cô.Cô không để ý.Người đàn ông kia cuối cùng bất đắc dĩ nói: "Được rồi, con heo lười nhỏ, anh không miễn cưỡng em, anh tới trường học trước, khi nào rời giường, nhớ ăn cơm..."Nhưng ngay sau đó, cô cũng cảm giác được có một đôi bàn tay to ấm áp đắp kín chăn cho cô, tiếp theo trên trán có người đặt xuống một nụ hôn ướt át, ngay sau đó cánh môi liền bị ngăn lại, liều chết triền miên mà hôn sâu, đem cô từ nửa ngủ nửa tỉnh cứng rắn hôn tỉnh.Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, anh lại tâm tình vô cùng tốt lưu luyến không rời hôn môi của cô, liền cầm lên một bên bọc sách, hướng phía ngoài đi tới.Lưu lại cô một người nằm ở trên giường, không khỏi e lệ....Tốt đẹp chính là cảnh trong mơ.Trong lúc bất chợt, Bạc Sủng Nhi liền từ trên giường thức tỉnh.Bên đầu cô, nhìn ngoài cửa sổ một chút, đã là đêm khuya rồi.Tịch Giản Cận một ngày một đêm cũng chưa có trở về?Đáy lòng của cô, mạc danh kỳ diệu có chút xao động.Trong bụng đã rất đói, từ giường trên bò dậy, vừa muốn tìm người giúp việc đưa chút gì cho mình ăn, đã nghe tiếng gõ cửa vang lên."Đi vào!""Bạc công chúa, Tần thiếu gia tới... Đã chờ ngài dưới lầu."Bạc Sủng Nhi mấy ngày qua vốn là tâm tình không tốt, rất ít đi ra ngoài, nhiều lần muốn gọi điện thoại cho Tịch Giản Cận, nhưng không biết bắt đầu thế nào.Tịch Giản Cận ngày đó nói cho cô, anh cần thời gian.Thật ra thì đối với tức giận của Tịch Giản Cận, cô có thể lý giải, nhưng mà đã chừng mấy ngày rồi, anh vẫn không tìm cô.Đáy lòng của cô, khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều.Cảm thấy bọn họ hình như không còn dính líu nữa rồi.Bạc Sủng Nhi thở phào nhẹ nhỏm, lười biếng trả lời: "Không có tâm tình... đưa chút gì ăn cho tôi đi!"Sau đó, liền tựa vào giường, ôm gối, yên lặng chờ.Rất nhanh, thức ăn liền bị người đưa lên, Bạc Sủng Nhi mở cửa, nhưng thấy là Tần Thánh, cô đảo cặp mắt trắng dã: "Em nói rồi, hôm nay không có tâm tình cùng anh hồ nháo, đem đồ lưu lại, anh nhanh rời đi!"Tần Thánh lại cong môi, cười một cái, sau đó đem đồ ăn đặt ở trên bàn, sau đó cả người nghênh ngang ngồi ở trên ghế sa lon, căn bản không có nửa điểm muốn rời đi.

"Con heo lười nhỏ, em nhìn em một cái, chanh chua như vậy? Tương lai còn ai dám cưới em? Nhanh rời giường, nếu không, anh sẽ đánh đòn em? Hử?"

Người kia hình như rất có kiên nhẫn, một mực dụ dỗ cô.

Cô không để ý.

Người đàn ông kia cuối cùng bất đắc dĩ nói: "Được rồi, con heo lười nhỏ, anh không miễn cưỡng em, anh tới trường học trước, khi nào rời giường, nhớ ăn cơm..."

Nhưng ngay sau đó, cô cũng cảm giác được có một đôi bàn tay to ấm áp đắp kín chăn cho cô, tiếp theo trên trán có người đặt xuống một nụ hôn ướt át, ngay sau đó cánh môi liền bị ngăn lại, liều chết triền miên mà hôn sâu, đem cô từ nửa ngủ nửa tỉnh cứng rắn hôn tỉnh.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, anh lại tâm tình vô cùng tốt lưu luyến không rời hôn môi của cô, liền cầm lên một bên bọc sách, hướng phía ngoài đi tới.

Lưu lại cô một người nằm ở trên giường, không khỏi e lệ.

...

Tốt đẹp chính là cảnh trong mơ.

Trong lúc bất chợt, Bạc Sủng Nhi liền từ trên giường thức tỉnh.

Bên đầu cô, nhìn ngoài cửa sổ một chút, đã là đêm khuya rồi.

Tịch Giản Cận một ngày một đêm cũng chưa có trở về?

Đáy lòng của cô, mạc danh kỳ diệu có chút xao động.

Trong bụng đã rất đói, từ giường trên bò dậy, vừa muốn tìm người giúp việc đưa chút gì cho mình ăn, đã nghe tiếng gõ cửa vang lên.

"Đi vào!"

"Bạc công chúa, Tần thiếu gia tới... Đã chờ ngài dưới lầu."

Bạc Sủng Nhi mấy ngày qua vốn là tâm tình không tốt, rất ít đi ra ngoài, nhiều lần muốn gọi điện thoại cho Tịch Giản Cận, nhưng không biết bắt đầu thế nào.

Tịch Giản Cận ngày đó nói cho cô, anh cần thời gian.

Thật ra thì đối với tức giận của Tịch Giản Cận, cô có thể lý giải, nhưng mà đã chừng mấy ngày rồi, anh vẫn không tìm cô.

Đáy lòng của cô, khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều.

Cảm thấy bọn họ hình như không còn dính líu nữa rồi.

Bạc Sủng Nhi thở phào nhẹ nhỏm, lười biếng trả lời: "Không có tâm tình... đưa chút gì ăn cho tôi đi!"

Sau đó, liền tựa vào giường, ôm gối, yên lặng chờ.

Rất nhanh, thức ăn liền bị người đưa lên, Bạc Sủng Nhi mở cửa, nhưng thấy là Tần Thánh, cô đảo cặp mắt trắng dã: "Em nói rồi, hôm nay không có tâm tình cùng anh hồ nháo, đem đồ lưu lại, anh nhanh rời đi!"

Tần Thánh lại cong môi, cười một cái, sau đó đem đồ ăn đặt ở trên bàn, sau đó cả người nghênh ngang ngồi ở trên ghế sa lon, căn bản không có nửa điểm muốn rời đi.

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… "Con heo lười nhỏ, em nhìn em một cái, chanh chua như vậy? Tương lai còn ai dám cưới em? Nhanh rời giường, nếu không, anh sẽ đánh đòn em? Hử?"Người kia hình như rất có kiên nhẫn, một mực dụ dỗ cô.Cô không để ý.Người đàn ông kia cuối cùng bất đắc dĩ nói: "Được rồi, con heo lười nhỏ, anh không miễn cưỡng em, anh tới trường học trước, khi nào rời giường, nhớ ăn cơm..."Nhưng ngay sau đó, cô cũng cảm giác được có một đôi bàn tay to ấm áp đắp kín chăn cho cô, tiếp theo trên trán có người đặt xuống một nụ hôn ướt át, ngay sau đó cánh môi liền bị ngăn lại, liều chết triền miên mà hôn sâu, đem cô từ nửa ngủ nửa tỉnh cứng rắn hôn tỉnh.Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, anh lại tâm tình vô cùng tốt lưu luyến không rời hôn môi của cô, liền cầm lên một bên bọc sách, hướng phía ngoài đi tới.Lưu lại cô một người nằm ở trên giường, không khỏi e lệ....Tốt đẹp chính là cảnh trong mơ.Trong lúc bất chợt, Bạc Sủng Nhi liền từ trên giường thức tỉnh.Bên đầu cô, nhìn ngoài cửa sổ một chút, đã là đêm khuya rồi.Tịch Giản Cận một ngày một đêm cũng chưa có trở về?Đáy lòng của cô, mạc danh kỳ diệu có chút xao động.Trong bụng đã rất đói, từ giường trên bò dậy, vừa muốn tìm người giúp việc đưa chút gì cho mình ăn, đã nghe tiếng gõ cửa vang lên."Đi vào!""Bạc công chúa, Tần thiếu gia tới... Đã chờ ngài dưới lầu."Bạc Sủng Nhi mấy ngày qua vốn là tâm tình không tốt, rất ít đi ra ngoài, nhiều lần muốn gọi điện thoại cho Tịch Giản Cận, nhưng không biết bắt đầu thế nào.Tịch Giản Cận ngày đó nói cho cô, anh cần thời gian.Thật ra thì đối với tức giận của Tịch Giản Cận, cô có thể lý giải, nhưng mà đã chừng mấy ngày rồi, anh vẫn không tìm cô.Đáy lòng của cô, khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều.Cảm thấy bọn họ hình như không còn dính líu nữa rồi.Bạc Sủng Nhi thở phào nhẹ nhỏm, lười biếng trả lời: "Không có tâm tình... đưa chút gì ăn cho tôi đi!"Sau đó, liền tựa vào giường, ôm gối, yên lặng chờ.Rất nhanh, thức ăn liền bị người đưa lên, Bạc Sủng Nhi mở cửa, nhưng thấy là Tần Thánh, cô đảo cặp mắt trắng dã: "Em nói rồi, hôm nay không có tâm tình cùng anh hồ nháo, đem đồ lưu lại, anh nhanh rời đi!"Tần Thánh lại cong môi, cười một cái, sau đó đem đồ ăn đặt ở trên bàn, sau đó cả người nghênh ngang ngồi ở trên ghế sa lon, căn bản không có nửa điểm muốn rời đi.

Chương 716: Tịch, em bán cô ta rồi! 【18】