Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 728: Tiểu Tịch, em bán cô ta rồi (5)

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… "Em là vì Tiểu Bảo mới kích động như vậy...... Em......" Hàn Như Y liều mạng gạt ra nụ cười, thế nhưng vẫn không khắc chế được nước mắt rơi xuống, từng giọt từng giọt, nóng hổi mà to lớn: "Em thật vô cùng lo lắng, mỗi ngày em ngủ không tốt, cũng ăn không tốt, Giản Cận...... Em rất nhiều năm đều không có sợ hãi qua như thế, anh biết không? Diêu Lãng đột nhiên đi, em lúc ấy bị hù dọa, tuy nhiên lại không có sợ hãi như vậy, thế nhưng Tiểu Bảo không giống vậy...... Em trơ mắt nhìn nó chịu khổ, trị bệnh bằng hoá chất, đau đớn khuôn mặt nhỏ đều bóp méo, thậm chí có lúc nằm ngủ không thể tỉnh lại, em liền khó chịu, đáy lòng đau......""Em hiểu ý của anh, em hiểu...... Em tin tưởng anh...... Anh có thể tìm được tủy tốt cứu Tiểu Bảo......"Hàn Như Y nói câu này, đại biểu cho cô đã bỏ việc dùng tủy Bạc Sủng Nhi.Trong lòng cô hiểu nhất, giờ này khắc này, một câu nói kia, đến cùng đại biểu cho cái gì.Trơ mắt nhìn cơ hội cứu mạng Tiểu Bảo, từ trước mặt mình, chảy xuôi.Cô làm mẹ, giờ này khắc này đáy lòng hiểu rõ nhất!Cô nói xong câu đó, liền toàn thân vô lực đau nhức khóc lên.Tịch Giản Cận biết chính mình quá mức tàn nhẫn, kỳ thật mọi chuyện đều nghe theo Hàn Như Y, duy chỉ có Bạc Sủng Nhi, anh không muốn lui bước.Anh thừa nhận, anh rất ích kỷ. Nhìn Hàn Như Y trước mặt khóc thảm như vậy, cuối cùng anh từ trong túi áo lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Hàn Như Y.Sau khi chồng Hàn Như Y mất, cho tới bây giờ đều là cô sống một mình, một mực kiên cường, lúc này Tiểu Bảo bệnh, đơn giản là đóng sập sinh mệnh cô, cô cần một chỗ dựa vào, cần một bả vai, cần một cái ôm ấp, có thể bỏ mặc chính mình khóc rống.Cô không phải hèn yếu, thế nhưng chung quy là một người phụ nữ.Ở trước mặt Tiểu Bảo, mỗi ngày cô cố nén vui cười dỗ dành con, có trời mới biết, trong lòng của cô, đến cùng đau buồn tới trình độ nào?Giờ này khắc này, trời tối người yên, là lúc nội tâm của người yếu ớt nhất, vừa rồi hi vọng duy nhất bị diệt, toàn thân cô bất lực.Tịch Giản Cận ấm áp lau nước mắt cho cô, cô cũng không nhịn được nữa vươn tay, lập tức khoác chặt cổ Tịch Giản Cận, nhào vào trong ngực của anh, khóc giống như đứa trẻ!

"Em là vì Tiểu Bảo mới kích động như vậy...... Em......" Hàn Như Y liều mạng gạt ra nụ cười, thế nhưng vẫn không khắc chế được nước mắt rơi xuống, từng giọt từng giọt, nóng hổi mà to lớn: "Em thật vô cùng lo lắng, mỗi ngày em ngủ không tốt, cũng ăn không tốt, Giản Cận...... Em rất nhiều năm đều không có sợ hãi qua như thế, anh biết không? Diêu Lãng đột nhiên đi, em lúc ấy bị hù dọa, tuy nhiên lại không có sợ hãi như vậy, thế nhưng Tiểu Bảo không giống vậy...... Em trơ mắt nhìn nó chịu khổ, trị bệnh bằng hoá chất, đau đớn khuôn mặt nhỏ đều bóp méo, thậm chí có lúc nằm ngủ không thể tỉnh lại, em liền khó chịu, đáy lòng đau......"

"Em hiểu ý của anh, em hiểu...... Em tin tưởng anh...... Anh có thể tìm được tủy tốt cứu Tiểu Bảo......"

Hàn Như Y nói câu này, đại biểu cho cô đã bỏ việc dùng tủy Bạc Sủng Nhi.

Trong lòng cô hiểu nhất, giờ này khắc này, một câu nói kia, đến cùng đại biểu cho cái gì.

Trơ mắt nhìn cơ hội cứu mạng Tiểu Bảo, từ trước mặt mình, chảy xuôi.

Cô làm mẹ, giờ này khắc này đáy lòng hiểu rõ nhất!

Cô nói xong câu đó, liền toàn thân vô lực đau nhức khóc lên.

Tịch Giản Cận biết chính mình quá mức tàn nhẫn, kỳ thật mọi chuyện đều nghe theo Hàn Như Y, duy chỉ có Bạc Sủng Nhi, anh không muốn lui bước.

Anh thừa nhận, anh rất ích kỷ. 

Nhìn Hàn Như Y trước mặt khóc thảm như vậy, cuối cùng anh từ trong túi áo lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Hàn Như Y.

Sau khi chồng Hàn Như Y mất, cho tới bây giờ đều là cô sống một mình, một mực kiên cường, lúc này Tiểu Bảo bệnh, đơn giản là đóng sập sinh mệnh cô, cô cần một chỗ dựa vào, cần một bả vai, cần một cái ôm ấp, có thể bỏ mặc chính mình khóc rống.

Cô không phải hèn yếu, thế nhưng chung quy là một người phụ nữ.

Ở trước mặt Tiểu Bảo, mỗi ngày cô cố nén vui cười dỗ dành con, có trời mới biết, trong lòng của cô, đến cùng đau buồn tới trình độ nào?

Giờ này khắc này, trời tối người yên, là lúc nội tâm của người yếu ớt nhất, vừa rồi hi vọng duy nhất bị diệt, toàn thân cô bất lực.

Tịch Giản Cận ấm áp lau nước mắt cho cô, cô cũng không nhịn được nữa vươn tay, lập tức khoác chặt cổ Tịch Giản Cận, nhào vào trong ngực của anh, khóc giống như đứa trẻ!

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… "Em là vì Tiểu Bảo mới kích động như vậy...... Em......" Hàn Như Y liều mạng gạt ra nụ cười, thế nhưng vẫn không khắc chế được nước mắt rơi xuống, từng giọt từng giọt, nóng hổi mà to lớn: "Em thật vô cùng lo lắng, mỗi ngày em ngủ không tốt, cũng ăn không tốt, Giản Cận...... Em rất nhiều năm đều không có sợ hãi qua như thế, anh biết không? Diêu Lãng đột nhiên đi, em lúc ấy bị hù dọa, tuy nhiên lại không có sợ hãi như vậy, thế nhưng Tiểu Bảo không giống vậy...... Em trơ mắt nhìn nó chịu khổ, trị bệnh bằng hoá chất, đau đớn khuôn mặt nhỏ đều bóp méo, thậm chí có lúc nằm ngủ không thể tỉnh lại, em liền khó chịu, đáy lòng đau......""Em hiểu ý của anh, em hiểu...... Em tin tưởng anh...... Anh có thể tìm được tủy tốt cứu Tiểu Bảo......"Hàn Như Y nói câu này, đại biểu cho cô đã bỏ việc dùng tủy Bạc Sủng Nhi.Trong lòng cô hiểu nhất, giờ này khắc này, một câu nói kia, đến cùng đại biểu cho cái gì.Trơ mắt nhìn cơ hội cứu mạng Tiểu Bảo, từ trước mặt mình, chảy xuôi.Cô làm mẹ, giờ này khắc này đáy lòng hiểu rõ nhất!Cô nói xong câu đó, liền toàn thân vô lực đau nhức khóc lên.Tịch Giản Cận biết chính mình quá mức tàn nhẫn, kỳ thật mọi chuyện đều nghe theo Hàn Như Y, duy chỉ có Bạc Sủng Nhi, anh không muốn lui bước.Anh thừa nhận, anh rất ích kỷ. Nhìn Hàn Như Y trước mặt khóc thảm như vậy, cuối cùng anh từ trong túi áo lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Hàn Như Y.Sau khi chồng Hàn Như Y mất, cho tới bây giờ đều là cô sống một mình, một mực kiên cường, lúc này Tiểu Bảo bệnh, đơn giản là đóng sập sinh mệnh cô, cô cần một chỗ dựa vào, cần một bả vai, cần một cái ôm ấp, có thể bỏ mặc chính mình khóc rống.Cô không phải hèn yếu, thế nhưng chung quy là một người phụ nữ.Ở trước mặt Tiểu Bảo, mỗi ngày cô cố nén vui cười dỗ dành con, có trời mới biết, trong lòng của cô, đến cùng đau buồn tới trình độ nào?Giờ này khắc này, trời tối người yên, là lúc nội tâm của người yếu ớt nhất, vừa rồi hi vọng duy nhất bị diệt, toàn thân cô bất lực.Tịch Giản Cận ấm áp lau nước mắt cho cô, cô cũng không nhịn được nữa vươn tay, lập tức khoác chặt cổ Tịch Giản Cận, nhào vào trong ngực của anh, khóc giống như đứa trẻ!

Chương 728: Tiểu Tịch, em bán cô ta rồi (5)