☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 740: Tiểu Tịch, em bán cô ta rồi!! 【17】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… "Nếu như ông ta còn dám quấy rầy cô, cô liền trực tiếp hướng về phía ông ta mà đánh, bị thương, đánh chết, đừng sợ, tôi chịu trách nhiệm cho cô! " Bạc Sủng Nhi cắn hàm răng, ngẩng lên cằm nhỏ, gằn từng chữ nói: "Cô đừng ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích để ông ta tùy ý chiếm tiện nghi, cô càng mềm yếu như vậy, ông ta càng là bắt nạt cô, tôi cùng Tịch Giản Cận không thể nào luôn ở trong bệnh viện, không thể nào mỗi một lần vừa vặn đụng phải, cho nên, cô biết ông ta là người như vậy, thì ít đi cùng ông ta ở chung một chỗ dây dưa, huống chi, ông ta chẳng qua là vội tới xem bệnh Tiểu Bảo, chỉ cần thời điểm có người ngoài ở đây, cô tuyệt đối sẽ không xuất hiện bất kỳ chuyện gì!"Bạc Sủng Nhi thật ra rất quan tâm Hàn Như Y.Chẳng qua là cô từ nhỏ kiêu ngạo, không hợp với những lời mềm mại kia, mở to miệng, đều là khí thế mười phần cao cao tại thượng.Thế cho nên, cô hiện tại bùm bùm như vậy, làm cho người ta cảm giác, giống như là chính Hàn Như Y muốn cùng Vick tiên sinh dây dưa không rõ.Sắc mặt Hàn Như Y dần dần có chút hồng, đầy mặt ngại ngùng cúi đầu, không kêu một tiếng.Bạc Sủng Nhi tinh tế suy nghĩ một chút, phát giác được lời của mình, hình như nói có chút quá, liền mấp máy môi, do dự một chút, lúc này mới cứng ngắc nặn ra rồi một câu: "Tôi mới vừa rồi ý tứ không phải nói cô như thế nào, ý của tôi là...... khuyên cô cách xa ông ta!"Thật ra thì nói lời này, đã là ranh giới của Bạc Sủng Nhi.Hàn Như Y gật đầu, lúng túng nhìn Bạc Sủng Nhi: "Tôi hiểu ý của cô, sau này tôi sẽ chú ý."Bạc Sủng Nhi lúc này mới gật đầu, thấy Hàn Như Y đỏ hốc mắt, âm thầm mà cắn răng, muốn mở miệng an ủi Hàn Như Y, nhưng là nhất thời không biết làm sao, trong não cũng là một mảnh trống không.Mềm giọng, trừ làm nũng với Tịch Giản Cận, cô đối với một người ngoài, căn bản làm không nổi!Cuối cùng, Bạc Sủng Nhi cũng chỉ cứng ngắc gật đầu, nói một câu "Tốt! ".Ngay sau đó, hai người lại im lặng.Bạc Sủng Nhi im lặng một hồi, mới ngạo khí nói: "Cô gần nhất vẫn đều trốn tránh Tịch Giản Cận.""Cái kia, Bạc tiểu thư, cô đừng hiểu lầm, tôi không thích Giản Cận...... " Hàn Như Y vội vàng giải thích, "Một chiều kia, chỉ là ngoại lệ, tôi chỉ là một lúc thất khống, mới ôm anh ấy khóc......"
"Nếu như ông ta còn dám quấy rầy cô, cô liền trực tiếp hướng về phía ông ta mà đánh, bị thương, đánh chết, đừng sợ, tôi chịu trách nhiệm cho cô! " Bạc Sủng Nhi cắn hàm răng, ngẩng lên cằm nhỏ, gằn từng chữ nói: "Cô đừng ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích để ông ta tùy ý chiếm tiện nghi, cô càng mềm yếu như vậy, ông ta càng là bắt nạt cô, tôi cùng Tịch Giản Cận không thể nào luôn ở trong bệnh viện, không thể nào mỗi một lần vừa vặn đụng phải, cho nên, cô biết ông ta là người như vậy, thì ít đi cùng ông ta ở chung một chỗ dây dưa, huống chi, ông ta chẳng qua là vội tới xem bệnh Tiểu Bảo, chỉ cần thời điểm có người ngoài ở đây, cô tuyệt đối sẽ không xuất hiện bất kỳ chuyện gì!"
Bạc Sủng Nhi thật ra rất quan tâm Hàn Như Y.
Chẳng qua là cô từ nhỏ kiêu ngạo, không hợp với những lời mềm mại kia, mở to miệng, đều là khí thế mười phần cao cao tại thượng.
Thế cho nên, cô hiện tại bùm bùm như vậy, làm cho người ta cảm giác, giống như là chính Hàn Như Y muốn cùng Vick tiên sinh dây dưa không rõ.
Sắc mặt Hàn Như Y dần dần có chút hồng, đầy mặt ngại ngùng cúi đầu, không kêu một tiếng.
Bạc Sủng Nhi tinh tế suy nghĩ một chút, phát giác được lời của mình, hình như nói có chút quá, liền mấp máy môi, do dự một chút, lúc này mới cứng ngắc nặn ra rồi một câu: "Tôi mới vừa rồi ý tứ không phải nói cô như thế nào, ý của tôi là...... khuyên cô cách xa ông ta!"
Thật ra thì nói lời này, đã là ranh giới của Bạc Sủng Nhi.
Hàn Như Y gật đầu, lúng túng nhìn Bạc Sủng Nhi: "Tôi hiểu ý của cô, sau này tôi sẽ chú ý."
Bạc Sủng Nhi lúc này mới gật đầu, thấy Hàn Như Y đỏ hốc mắt, âm thầm mà cắn răng, muốn mở miệng an ủi Hàn Như Y, nhưng là nhất thời không biết làm sao, trong não cũng là một mảnh trống không.
Mềm giọng, trừ làm nũng với Tịch Giản Cận, cô đối với một người ngoài, căn bản làm không nổi!
Cuối cùng, Bạc Sủng Nhi cũng chỉ cứng ngắc gật đầu, nói một câu "Tốt! ".
Ngay sau đó, hai người lại im lặng.
Bạc Sủng Nhi im lặng một hồi, mới ngạo khí nói: "Cô gần nhất vẫn đều trốn tránh Tịch Giản Cận."
"Cái kia, Bạc tiểu thư, cô đừng hiểu lầm, tôi không thích Giản Cận...... " Hàn Như Y vội vàng giải thích, "Một chiều kia, chỉ là ngoại lệ, tôi chỉ là một lúc thất khống, mới ôm anh ấy khóc......"
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… "Nếu như ông ta còn dám quấy rầy cô, cô liền trực tiếp hướng về phía ông ta mà đánh, bị thương, đánh chết, đừng sợ, tôi chịu trách nhiệm cho cô! " Bạc Sủng Nhi cắn hàm răng, ngẩng lên cằm nhỏ, gằn từng chữ nói: "Cô đừng ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích để ông ta tùy ý chiếm tiện nghi, cô càng mềm yếu như vậy, ông ta càng là bắt nạt cô, tôi cùng Tịch Giản Cận không thể nào luôn ở trong bệnh viện, không thể nào mỗi một lần vừa vặn đụng phải, cho nên, cô biết ông ta là người như vậy, thì ít đi cùng ông ta ở chung một chỗ dây dưa, huống chi, ông ta chẳng qua là vội tới xem bệnh Tiểu Bảo, chỉ cần thời điểm có người ngoài ở đây, cô tuyệt đối sẽ không xuất hiện bất kỳ chuyện gì!"Bạc Sủng Nhi thật ra rất quan tâm Hàn Như Y.Chẳng qua là cô từ nhỏ kiêu ngạo, không hợp với những lời mềm mại kia, mở to miệng, đều là khí thế mười phần cao cao tại thượng.Thế cho nên, cô hiện tại bùm bùm như vậy, làm cho người ta cảm giác, giống như là chính Hàn Như Y muốn cùng Vick tiên sinh dây dưa không rõ.Sắc mặt Hàn Như Y dần dần có chút hồng, đầy mặt ngại ngùng cúi đầu, không kêu một tiếng.Bạc Sủng Nhi tinh tế suy nghĩ một chút, phát giác được lời của mình, hình như nói có chút quá, liền mấp máy môi, do dự một chút, lúc này mới cứng ngắc nặn ra rồi một câu: "Tôi mới vừa rồi ý tứ không phải nói cô như thế nào, ý của tôi là...... khuyên cô cách xa ông ta!"Thật ra thì nói lời này, đã là ranh giới của Bạc Sủng Nhi.Hàn Như Y gật đầu, lúng túng nhìn Bạc Sủng Nhi: "Tôi hiểu ý của cô, sau này tôi sẽ chú ý."Bạc Sủng Nhi lúc này mới gật đầu, thấy Hàn Như Y đỏ hốc mắt, âm thầm mà cắn răng, muốn mở miệng an ủi Hàn Như Y, nhưng là nhất thời không biết làm sao, trong não cũng là một mảnh trống không.Mềm giọng, trừ làm nũng với Tịch Giản Cận, cô đối với một người ngoài, căn bản làm không nổi!Cuối cùng, Bạc Sủng Nhi cũng chỉ cứng ngắc gật đầu, nói một câu "Tốt! ".Ngay sau đó, hai người lại im lặng.Bạc Sủng Nhi im lặng một hồi, mới ngạo khí nói: "Cô gần nhất vẫn đều trốn tránh Tịch Giản Cận.""Cái kia, Bạc tiểu thư, cô đừng hiểu lầm, tôi không thích Giản Cận...... " Hàn Như Y vội vàng giải thích, "Một chiều kia, chỉ là ngoại lệ, tôi chỉ là một lúc thất khống, mới ôm anh ấy khóc......"