☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 840: Tịch Giản Cận cầu hôn Bạc Sủng Nhi! 【7】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Bạc Sủng Nhi lập tức mặt mày hớn hở lên, tâm tình cũng theo đó khá hơn một chút, đáy lòng nhớ đến Tiểu Tịch bên trong gian phòng, liền nói mình mệt mỏi, muốn đi nghỉ ngơi, trở về phòng Tịch Giản Cận nghỉ ngơi.Mà ngoài phòng đám người tập đoàn Bạc Đế vừa nghe đám cưới tạm thời không làm, cứ như là trúng giải lớn, cao hứng bất diệt nhạc hồ, nâng cốc ngôn hoan, náo nhiệt mà uống, cũng không có tỉnh lại.Du thuyền dọc theo biển rộng chạy thật lâu, mới hướng trở về.Trên du thuyền vẫn là một mảnh ca múa thái bình.Chẳng qua là Tịch Giản Cận cùng Bạc Sủng Nhi bên trong phòng cũng an tĩnh vô cùng.Tịch Giản Cận ngủ một nửa, thì khát nước, Bạc Sủng Nhi bị thức tỉnh, rời giường, rót chén nước cho anh, đút cho anh uống.Tịch Giản Cận ngủ đã ba bốn giờ rồi, uống nước xong, cảm thấy thần trí tỉnh táo không ít, chẳng qua là rượu quá nặng,anh nhức đầu khó nhịn.Khẽ mở mắt, bên trong gian phòng có chút trống rỗng, rèm cửa sổ cũng không có kéo, anh nghiêng đầu, nhìn ra bên ngoài là một mảnh đại dương màu xanh đậm, ánh trăng chiếu xuống, đặc biệt mỹ lệ, Tịch Giản Cận lúc này mới hậu tri hậu giác nghĩ tới hôm nay là ngày họ đính hôn.Mà anh, làm sao lại ngủ ở chỗ này?Mới vừa rồi đút người nước cho anh uống là ai?Tịch Giản Cận đột nhiên ngồi dậy, nghiêng đầu nhìn lại, lại phát hiện Bạc Sủng Nhi vừa vặn đem chén nước đặt ở trên bàn, anh híp mắt, dùng toàn bộ tinh lực quan sát vẻ mặt Bạc Sủng Nhi, lại phát hiện đáy mắt của cô phát sáng, không có nửa điểm dấu vết khóc lóc.Tịch Giản Cận lúc này mới ảo não giơ tay lên, gãi gãi tóc của mình, trí nhớ giống như thủy triều, chậm rãi trở về ở trong óc của anh, lúc này anh mới chậm rãi nhớ tới, chính mình hình như còn không có đợi đến nghi thức đính hôn bắt đầu, đã say té xuống.Tịch Giản Cận có chút áy náy, mấp máy môi, nhìn Bạc Sủng Nhi vẫn an tĩnh ngồi ở bên giường, hắng giọng một cái, âm điệu nghe hơi khô khốc, mang theo vẻ tối nghĩa: "Cái kia... Em không sao chứ?"Bạc Sủng Nhi lắc đầu, có thể có chuyện gì, nghi thức đính hôn này bị đánh loạn, cũng là người tập đoàn Bạc Đế không nỡ gả cô, cô biết bọn họ cần chuẩn bị tâm lý, cũng biết cho Tịch Giản Cận uống rượu là mượn cơ hoãn lại.
Bạc Sủng Nhi lập tức mặt mày hớn hở lên, tâm tình cũng theo đó khá hơn một chút, đáy lòng nhớ đến Tiểu Tịch bên trong gian phòng, liền nói mình mệt mỏi, muốn đi nghỉ ngơi, trở về phòng Tịch Giản Cận nghỉ ngơi.
Mà ngoài phòng đám người tập đoàn Bạc Đế vừa nghe đám cưới tạm thời không làm, cứ như là trúng giải lớn, cao hứng bất diệt nhạc hồ, nâng cốc ngôn hoan, náo nhiệt mà uống, cũng không có tỉnh lại.
Du thuyền dọc theo biển rộng chạy thật lâu, mới hướng trở về.
Trên du thuyền vẫn là một mảnh ca múa thái bình.
Chẳng qua là Tịch Giản Cận cùng Bạc Sủng Nhi bên trong phòng cũng an tĩnh vô cùng.
Tịch Giản Cận ngủ một nửa, thì khát nước, Bạc Sủng Nhi bị thức tỉnh, rời giường, rót chén nước cho anh, đút cho anh uống.
Tịch Giản Cận ngủ đã ba bốn giờ rồi, uống nước xong, cảm thấy thần trí tỉnh táo không ít, chẳng qua là rượu quá nặng,anh nhức đầu khó nhịn.
Khẽ mở mắt, bên trong gian phòng có chút trống rỗng, rèm cửa sổ cũng không có kéo, anh nghiêng đầu, nhìn ra bên ngoài là một mảnh đại dương màu xanh đậm, ánh trăng chiếu xuống, đặc biệt mỹ lệ, Tịch Giản Cận lúc này mới hậu tri hậu giác nghĩ tới hôm nay là ngày họ đính hôn.
Mà anh, làm sao lại ngủ ở chỗ này?
Mới vừa rồi đút người nước cho anh uống là ai?
Tịch Giản Cận đột nhiên ngồi dậy, nghiêng đầu nhìn lại, lại phát hiện Bạc Sủng Nhi vừa vặn đem chén nước đặt ở trên bàn, anh híp mắt, dùng toàn bộ tinh lực quan sát vẻ mặt Bạc Sủng Nhi, lại phát hiện đáy mắt của cô phát sáng, không có nửa điểm dấu vết khóc lóc.
Tịch Giản Cận lúc này mới ảo não giơ tay lên, gãi gãi tóc của mình, trí nhớ giống như thủy triều, chậm rãi trở về ở trong óc của anh, lúc này anh mới chậm rãi nhớ tới, chính mình hình như còn không có đợi đến nghi thức đính hôn bắt đầu, đã say té xuống.
Tịch Giản Cận có chút áy náy, mấp máy môi, nhìn Bạc Sủng Nhi vẫn an tĩnh ngồi ở bên giường, hắng giọng một cái, âm điệu nghe hơi khô khốc, mang theo vẻ tối nghĩa: "Cái kia... Em không sao chứ?"
Bạc Sủng Nhi lắc đầu, có thể có chuyện gì, nghi thức đính hôn này bị đánh loạn, cũng là người tập đoàn Bạc Đế không nỡ gả cô, cô biết bọn họ cần chuẩn bị tâm lý, cũng biết cho Tịch Giản Cận uống rượu là mượn cơ hoãn lại.
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Bạc Sủng Nhi lập tức mặt mày hớn hở lên, tâm tình cũng theo đó khá hơn một chút, đáy lòng nhớ đến Tiểu Tịch bên trong gian phòng, liền nói mình mệt mỏi, muốn đi nghỉ ngơi, trở về phòng Tịch Giản Cận nghỉ ngơi.Mà ngoài phòng đám người tập đoàn Bạc Đế vừa nghe đám cưới tạm thời không làm, cứ như là trúng giải lớn, cao hứng bất diệt nhạc hồ, nâng cốc ngôn hoan, náo nhiệt mà uống, cũng không có tỉnh lại.Du thuyền dọc theo biển rộng chạy thật lâu, mới hướng trở về.Trên du thuyền vẫn là một mảnh ca múa thái bình.Chẳng qua là Tịch Giản Cận cùng Bạc Sủng Nhi bên trong phòng cũng an tĩnh vô cùng.Tịch Giản Cận ngủ một nửa, thì khát nước, Bạc Sủng Nhi bị thức tỉnh, rời giường, rót chén nước cho anh, đút cho anh uống.Tịch Giản Cận ngủ đã ba bốn giờ rồi, uống nước xong, cảm thấy thần trí tỉnh táo không ít, chẳng qua là rượu quá nặng,anh nhức đầu khó nhịn.Khẽ mở mắt, bên trong gian phòng có chút trống rỗng, rèm cửa sổ cũng không có kéo, anh nghiêng đầu, nhìn ra bên ngoài là một mảnh đại dương màu xanh đậm, ánh trăng chiếu xuống, đặc biệt mỹ lệ, Tịch Giản Cận lúc này mới hậu tri hậu giác nghĩ tới hôm nay là ngày họ đính hôn.Mà anh, làm sao lại ngủ ở chỗ này?Mới vừa rồi đút người nước cho anh uống là ai?Tịch Giản Cận đột nhiên ngồi dậy, nghiêng đầu nhìn lại, lại phát hiện Bạc Sủng Nhi vừa vặn đem chén nước đặt ở trên bàn, anh híp mắt, dùng toàn bộ tinh lực quan sát vẻ mặt Bạc Sủng Nhi, lại phát hiện đáy mắt của cô phát sáng, không có nửa điểm dấu vết khóc lóc.Tịch Giản Cận lúc này mới ảo não giơ tay lên, gãi gãi tóc của mình, trí nhớ giống như thủy triều, chậm rãi trở về ở trong óc của anh, lúc này anh mới chậm rãi nhớ tới, chính mình hình như còn không có đợi đến nghi thức đính hôn bắt đầu, đã say té xuống.Tịch Giản Cận có chút áy náy, mấp máy môi, nhìn Bạc Sủng Nhi vẫn an tĩnh ngồi ở bên giường, hắng giọng một cái, âm điệu nghe hơi khô khốc, mang theo vẻ tối nghĩa: "Cái kia... Em không sao chứ?"Bạc Sủng Nhi lắc đầu, có thể có chuyện gì, nghi thức đính hôn này bị đánh loạn, cũng là người tập đoàn Bạc Đế không nỡ gả cô, cô biết bọn họ cần chuẩn bị tâm lý, cũng biết cho Tịch Giản Cận uống rượu là mượn cơ hoãn lại.