☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 877: Tịch, "Con" chúng ta không còn rồi! (4)
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Ông nội Tịch Giản Cận ngẫm lại cũng thế, lúc này Tịch Giản Cận mới chậm rãi đứng lên, nhìn cơm tối đã chuẩn bị xong: "Ông nội, cái chuyện kiểm tra sức khoẻ, khẳng định là phải kiểm tra, nếu không ngày kia con mang Sủng Nhi đi qua bệnh viện, đến lúc đó có tình huống như thế nào con bảo chú Tôn tới báo, hôm nay con mang cô ấy về đây dùng cơm, chúng ta nên ăn một bữa thật tốt, nói thế nào, cô ấy gả cho con, còn không có được dùng bữa với ônh, cho nên hiện tại chúng ta đừng để chú Tôn chạy tới một chuyến, quấy rầy cái bầu không khí!"Ông nội Tịch Giản Cận nghe Tịch Giản Cận nói như vậy, lập tức gật đầu đáp ứng.Lập tức quay đầu, nói với người bên cạnh: "Mau gọi điện, để Tôn Y Sinh đừng đến, ngày kia để ông ta chờ ở bệnh viện, đến lúc đó tiểu Cận mang theo Sủng Nhi qua......"Sau đó, ông nội Tịch Giản Cận quay đầu, dùng khẩu khí thương lượng hỏi Bạc Sủng Nhi: "Vậy có thể chứ?"Bạc Sủng Nhi gật đầu, tự nhiên là đồng ý.Đáy lòng cũng hơi thở phào nhẹ nhõm.Như vậy là được rồi!Ngày mai...... Ngày mai nhất định phải để Bạc Tình hành động!Tịch Giản Cận đứng ở một bên, bên miệng ngậm lấy một vòng nụ cười, nắm tay Bạc Sủng Nhi, đi về bàn ăn, hai người ngồi ở bên cạnh ông nội Tịch Giản Cận.Tâm tình ông nội Tịch Giản Cận đặc biệt tốt, càng xem cái hài lòng với hai đứa, vừa nghĩ tới trong bụng Bạc Sủng Nhi còn có một đứa bé, tâm tình ông càng tốt, liền phân phó người cầm chai Laffey năm 82, trở ngại Bạc Sủng Nhi mang thai, cho nên không cho cô uống, cùng Tịch Giản Cận rót ra hai chén.Ông nội Tịch Giản Cận một mực ân tình chiêu đãi Bạc Sủng Nhi, thỉnh thoảng chỉ đồ ăn ở trên bàn, thịnh tình không thể chối từ, Bạc Sủng Nhi chỉ có thể lần lượt ăn một chút.Nhưng đáy lòng vẫn nhiều hoặc ít không cách nào an định xuống, trong đầu còn quấnquyanh chuyện của "Đứa bé"kia, có lúc lại không quan tâm, nhiều lần ông nội Tịch Giản Cận nói chuyện với cô, cô đều chưa kịp phản ứng.Tịch Giản Cận vẫn luôn quan sát đến Bạc Sủng Nhi."Sủng Nhi, rốt cuộc con sao thế?" Ông nội Tịch Giản Cận rất quan tâm hỏi một câu, bình thường cái nha đầu này, đều rất cơ trí, làm sao hôm nay thất thần như vậy?
Ông nội Tịch Giản Cận ngẫm lại cũng thế, lúc này Tịch Giản Cận mới chậm rãi đứng lên, nhìn cơm tối đã chuẩn bị xong: "Ông nội, cái chuyện kiểm tra sức khoẻ, khẳng định là phải kiểm tra, nếu không ngày kia con mang Sủng Nhi đi qua bệnh viện, đến lúc đó có tình huống như thế nào con bảo chú Tôn tới báo, hôm nay con mang cô ấy về đây dùng cơm, chúng ta nên ăn một bữa thật tốt, nói thế nào, cô ấy gả cho con, còn không có được dùng bữa với ônh, cho nên hiện tại chúng ta đừng để chú Tôn chạy tới một chuyến, quấy rầy cái bầu không khí!"
Ông nội Tịch Giản Cận nghe Tịch Giản Cận nói như vậy, lập tức gật đầu đáp ứng.
Lập tức quay đầu, nói với người bên cạnh: "Mau gọi điện, để Tôn Y Sinh đừng đến, ngày kia để ông ta chờ ở bệnh viện, đến lúc đó tiểu Cận mang theo Sủng Nhi qua......"
Sau đó, ông nội Tịch Giản Cận quay đầu, dùng khẩu khí thương lượng hỏi Bạc Sủng Nhi: "Vậy có thể chứ?"
Bạc Sủng Nhi gật đầu, tự nhiên là đồng ý.
Đáy lòng cũng hơi thở phào nhẹ nhõm.
Như vậy là được rồi!
Ngày mai...... Ngày mai nhất định phải để Bạc Tình hành động!
Tịch Giản Cận đứng ở một bên, bên miệng ngậm lấy một vòng nụ cười, nắm tay Bạc Sủng Nhi, đi về bàn ăn, hai người ngồi ở bên cạnh ông nội Tịch Giản Cận.
Tâm tình ông nội Tịch Giản Cận đặc biệt tốt, càng xem cái hài lòng với hai đứa, vừa nghĩ tới trong bụng Bạc Sủng Nhi còn có một đứa bé, tâm tình ông càng tốt, liền phân phó người cầm chai Laffey năm 82, trở ngại Bạc Sủng Nhi mang thai, cho nên không cho cô uống, cùng Tịch Giản Cận rót ra hai chén.
Ông nội Tịch Giản Cận một mực ân tình chiêu đãi Bạc Sủng Nhi, thỉnh thoảng chỉ đồ ăn ở trên bàn, thịnh tình không thể chối từ, Bạc Sủng Nhi chỉ có thể lần lượt ăn một chút.
Nhưng đáy lòng vẫn nhiều hoặc ít không cách nào an định xuống, trong đầu còn quấnquyanh chuyện của "Đứa bé"kia, có lúc lại không quan tâm, nhiều lần ông nội Tịch Giản Cận nói chuyện với cô, cô đều chưa kịp phản ứng.
Tịch Giản Cận vẫn luôn quan sát đến Bạc Sủng Nhi.
"Sủng Nhi, rốt cuộc con sao thế?" Ông nội Tịch Giản Cận rất quan tâm hỏi một câu, bình thường cái nha đầu này, đều rất cơ trí, làm sao hôm nay thất thần như vậy?
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Ông nội Tịch Giản Cận ngẫm lại cũng thế, lúc này Tịch Giản Cận mới chậm rãi đứng lên, nhìn cơm tối đã chuẩn bị xong: "Ông nội, cái chuyện kiểm tra sức khoẻ, khẳng định là phải kiểm tra, nếu không ngày kia con mang Sủng Nhi đi qua bệnh viện, đến lúc đó có tình huống như thế nào con bảo chú Tôn tới báo, hôm nay con mang cô ấy về đây dùng cơm, chúng ta nên ăn một bữa thật tốt, nói thế nào, cô ấy gả cho con, còn không có được dùng bữa với ônh, cho nên hiện tại chúng ta đừng để chú Tôn chạy tới một chuyến, quấy rầy cái bầu không khí!"Ông nội Tịch Giản Cận nghe Tịch Giản Cận nói như vậy, lập tức gật đầu đáp ứng.Lập tức quay đầu, nói với người bên cạnh: "Mau gọi điện, để Tôn Y Sinh đừng đến, ngày kia để ông ta chờ ở bệnh viện, đến lúc đó tiểu Cận mang theo Sủng Nhi qua......"Sau đó, ông nội Tịch Giản Cận quay đầu, dùng khẩu khí thương lượng hỏi Bạc Sủng Nhi: "Vậy có thể chứ?"Bạc Sủng Nhi gật đầu, tự nhiên là đồng ý.Đáy lòng cũng hơi thở phào nhẹ nhõm.Như vậy là được rồi!Ngày mai...... Ngày mai nhất định phải để Bạc Tình hành động!Tịch Giản Cận đứng ở một bên, bên miệng ngậm lấy một vòng nụ cười, nắm tay Bạc Sủng Nhi, đi về bàn ăn, hai người ngồi ở bên cạnh ông nội Tịch Giản Cận.Tâm tình ông nội Tịch Giản Cận đặc biệt tốt, càng xem cái hài lòng với hai đứa, vừa nghĩ tới trong bụng Bạc Sủng Nhi còn có một đứa bé, tâm tình ông càng tốt, liền phân phó người cầm chai Laffey năm 82, trở ngại Bạc Sủng Nhi mang thai, cho nên không cho cô uống, cùng Tịch Giản Cận rót ra hai chén.Ông nội Tịch Giản Cận một mực ân tình chiêu đãi Bạc Sủng Nhi, thỉnh thoảng chỉ đồ ăn ở trên bàn, thịnh tình không thể chối từ, Bạc Sủng Nhi chỉ có thể lần lượt ăn một chút.Nhưng đáy lòng vẫn nhiều hoặc ít không cách nào an định xuống, trong đầu còn quấnquyanh chuyện của "Đứa bé"kia, có lúc lại không quan tâm, nhiều lần ông nội Tịch Giản Cận nói chuyện với cô, cô đều chưa kịp phản ứng.Tịch Giản Cận vẫn luôn quan sát đến Bạc Sủng Nhi."Sủng Nhi, rốt cuộc con sao thế?" Ông nội Tịch Giản Cận rất quan tâm hỏi một câu, bình thường cái nha đầu này, đều rất cơ trí, làm sao hôm nay thất thần như vậy?