☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 892: Tịch, "Con" chúng ta không còn rồi ! (20)
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Bạc Sủng Nhi chưa từng rung động qua như này!Cô trăm phương ngàn kế nào an bài, chưa bao giờ lộ ra nửa điểm chân ngựa, làm sao Tịch Giản Cận lại biết cô không có mang thai?Khi đó, Tịch Giản Cận hẳn là rất hận cô!Còn nhớ đến lúc ấy, Tịch Giản Cận không biết hỏi cô bao nhiêu lần em khẳng định muốn gả cho anh?Cô gật đầu, nói xác định, không có nửa phần do dự cùng chần chờ.Cô chưa bao giờ suy nghĩ nhiều, cảm thấy anh vội vội vàng vàng lĩnh nhận chứng kết hôn như vậy, cảm giác được kế hoạch của mình thuận lợi hoàn thành như vậy, cô còn tưởng rằng anh sẽ mang cô đi qua bệnh viện kiểm tra.Cho nên, lúc ấy cô bị chấn động rồi.Bây giờ nghĩ lại, anh hỏi liên tiếp vấn đề kia như vậy, kỳ thật chủ yếu là hoài nghi!Khó trách lúc ấy cô nói cho anh biết, chính mình mang thai, anh không có nửa điểm kích động, thậm chí còn mang theo vài phần tức giận.Thì ra, khi đó, anh đã biết cô căn bản cũng lừa gạt anh!Bạc Sủng Nhi nhìn chằm chằm Tịch Giản Cận, ánh mắt dần dần mê mang."Tịch...... Anh nói cho em biết, vì cái gì, nói cho em biết......"Tịch Giản Cận mấp máy môi, rốt cục chịu mở miệng nói chuyện rồi."Em thật rất muốn biết?""Ừm." Bạc Sủng Nhi hung hăng gật đầu, cô nhìn thấy trong mắt của anh, lộ ra một tầng quang mang nồng đậm, đáy lòng của cô run lên, vô ý thức rụt cổ, muốn từ chối, tuy nhiên lại vẫn kiên quyết gật đầu: "Rất muốn biết!"Tịch Giản Cận nhắm mắt lại, đáy lòng như là giao loạn.Bạc Sủng Nhi nín thở an tĩnh chờ.Cũng không biết qua bao lâu, Tịch Giản Cận mới mở hai mắt ra, chậm rãi buông bờ vai cô, từng chút từng chút lui tới bên cạnh cô.Khi đó, cô nhìn thấy trên người anh bao phủ một tầng bi ai.Lòng của cô, rút đau theo.Nhìn Tịch Giản Cận đứng ở cạnh giường, nhìn chằm chằm mắt của cô, từ từ trở nên đau thương.Cô há hốc mồm, cẩn thận hô: "Tịch......"Thế nhưng hô tên anh, cô lại không biết tiếp tục muốn nói gì, thế nhưng là...... Không hô tên anh, cô nhưng lại không đủ an tâm.Tịch Giản Cận lại chậm rãi cúi người.Không có đi nhìn cô.Chỉ là nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.Nửa ngày, anh mới mở miệng nói ra: "Bời vì...... Anh căn bản không thể sinh......"
Bạc Sủng Nhi chưa từng rung động qua như này!
Cô trăm phương ngàn kế nào an bài, chưa bao giờ lộ ra nửa điểm chân ngựa, làm sao Tịch Giản Cận lại biết cô không có mang thai?
Khi đó, Tịch Giản Cận hẳn là rất hận cô!
Còn nhớ đến lúc ấy, Tịch Giản Cận không biết hỏi cô bao nhiêu lần em khẳng định muốn gả cho anh?
Cô gật đầu, nói xác định, không có nửa phần do dự cùng chần chờ.
Cô chưa bao giờ suy nghĩ nhiều, cảm thấy anh vội vội vàng vàng lĩnh nhận chứng kết hôn như vậy, cảm giác được kế hoạch của mình thuận lợi hoàn thành như vậy, cô còn tưởng rằng anh sẽ mang cô đi qua bệnh viện kiểm tra.
Cho nên, lúc ấy cô bị chấn động rồi.
Bây giờ nghĩ lại, anh hỏi liên tiếp vấn đề kia như vậy, kỳ thật chủ yếu là hoài nghi!
Khó trách lúc ấy cô nói cho anh biết, chính mình mang thai, anh không có nửa điểm kích động, thậm chí còn mang theo vài phần tức giận.
Thì ra, khi đó, anh đã biết cô căn bản cũng lừa gạt anh!
Bạc Sủng Nhi nhìn chằm chằm Tịch Giản Cận, ánh mắt dần dần mê mang.
"Tịch...... Anh nói cho em biết, vì cái gì, nói cho em biết......"
Tịch Giản Cận mấp máy môi, rốt cục chịu mở miệng nói chuyện rồi.
"Em thật rất muốn biết?"
"Ừm." Bạc Sủng Nhi hung hăng gật đầu, cô nhìn thấy trong mắt của anh, lộ ra một tầng quang mang nồng đậm, đáy lòng của cô run lên, vô ý thức rụt cổ, muốn từ chối, tuy nhiên lại vẫn kiên quyết gật đầu: "Rất muốn biết!"
Tịch Giản Cận nhắm mắt lại, đáy lòng như là giao loạn.
Bạc Sủng Nhi nín thở an tĩnh chờ.
Cũng không biết qua bao lâu, Tịch Giản Cận mới mở hai mắt ra, chậm rãi buông bờ vai cô, từng chút từng chút lui tới bên cạnh cô.
Khi đó, cô nhìn thấy trên người anh bao phủ một tầng bi ai.
Lòng của cô, rút đau theo.
Nhìn Tịch Giản Cận đứng ở cạnh giường, nhìn chằm chằm mắt của cô, từ từ trở nên đau thương.
Cô há hốc mồm, cẩn thận hô: "Tịch......"
Thế nhưng hô tên anh, cô lại không biết tiếp tục muốn nói gì, thế nhưng là...... Không hô tên anh, cô nhưng lại không đủ an tâm.
Tịch Giản Cận lại chậm rãi cúi người.
Không có đi nhìn cô.
Chỉ là nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.
Nửa ngày, anh mới mở miệng nói ra: "Bời vì...... Anh căn bản không thể sinh......"
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Bạc Sủng Nhi chưa từng rung động qua như này!Cô trăm phương ngàn kế nào an bài, chưa bao giờ lộ ra nửa điểm chân ngựa, làm sao Tịch Giản Cận lại biết cô không có mang thai?Khi đó, Tịch Giản Cận hẳn là rất hận cô!Còn nhớ đến lúc ấy, Tịch Giản Cận không biết hỏi cô bao nhiêu lần em khẳng định muốn gả cho anh?Cô gật đầu, nói xác định, không có nửa phần do dự cùng chần chờ.Cô chưa bao giờ suy nghĩ nhiều, cảm thấy anh vội vội vàng vàng lĩnh nhận chứng kết hôn như vậy, cảm giác được kế hoạch của mình thuận lợi hoàn thành như vậy, cô còn tưởng rằng anh sẽ mang cô đi qua bệnh viện kiểm tra.Cho nên, lúc ấy cô bị chấn động rồi.Bây giờ nghĩ lại, anh hỏi liên tiếp vấn đề kia như vậy, kỳ thật chủ yếu là hoài nghi!Khó trách lúc ấy cô nói cho anh biết, chính mình mang thai, anh không có nửa điểm kích động, thậm chí còn mang theo vài phần tức giận.Thì ra, khi đó, anh đã biết cô căn bản cũng lừa gạt anh!Bạc Sủng Nhi nhìn chằm chằm Tịch Giản Cận, ánh mắt dần dần mê mang."Tịch...... Anh nói cho em biết, vì cái gì, nói cho em biết......"Tịch Giản Cận mấp máy môi, rốt cục chịu mở miệng nói chuyện rồi."Em thật rất muốn biết?""Ừm." Bạc Sủng Nhi hung hăng gật đầu, cô nhìn thấy trong mắt của anh, lộ ra một tầng quang mang nồng đậm, đáy lòng của cô run lên, vô ý thức rụt cổ, muốn từ chối, tuy nhiên lại vẫn kiên quyết gật đầu: "Rất muốn biết!"Tịch Giản Cận nhắm mắt lại, đáy lòng như là giao loạn.Bạc Sủng Nhi nín thở an tĩnh chờ.Cũng không biết qua bao lâu, Tịch Giản Cận mới mở hai mắt ra, chậm rãi buông bờ vai cô, từng chút từng chút lui tới bên cạnh cô.Khi đó, cô nhìn thấy trên người anh bao phủ một tầng bi ai.Lòng của cô, rút đau theo.Nhìn Tịch Giản Cận đứng ở cạnh giường, nhìn chằm chằm mắt của cô, từ từ trở nên đau thương.Cô há hốc mồm, cẩn thận hô: "Tịch......"Thế nhưng hô tên anh, cô lại không biết tiếp tục muốn nói gì, thế nhưng là...... Không hô tên anh, cô nhưng lại không đủ an tâm.Tịch Giản Cận lại chậm rãi cúi người.Không có đi nhìn cô.Chỉ là nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.Nửa ngày, anh mới mở miệng nói ra: "Bời vì...... Anh căn bản không thể sinh......"