☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 918: Tiểu Hải Dương đạt được "Gian kế"! (4)
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Mỗi người ôm một đứa kéo ra.Mà gia trưởng người bạn kia một mực nghe những lời này, rõ ràng nhìn con trai của mình không khi dễ được Tiểu Hải Dương, nhất thời trừng liếc Tiểu Hải Dương một chút, vươn tay đẩyTiểu Hải Dương một chút.Thân thể Tiểu Hải Dương bị động một cái.Bạc Sủng Nhi nhìn rõ, lập tức nổi trận lôi đình, không nói hai lời giơ chân lên, đá vào xương đùi Tịch Giản Cận, sau đó tránh thoát kiềm chế của Tịch Giản Cận, hai ba bước lẻn đến trước mẹ bà mẹ, kéo Tiểu Hải Dương ra phía sau, trợn lên giận dữ nhìn bà ta, hỏi: "Vừa rồi bà đẩy nó sao?"Mẹ của đứa trẻ kia nhìn Bạc Sủng Nhi, liền biết Bạc Sủng Nhi muốn đánh nhau với mình, cũng không sợ, đứng lên, trừng mắt với Bạc Sủng Nhi: "Tôi đẩy nó thì sao? Tôi còn muốn đánh nó đấy!"Mẹ của đứa trẻ kia nói xong, liền giơ tay lên, làm bộ muốn đánh Tiểu Hải Dương.Mắt Bạc Sủng Nhi chìm xuống, vươn tay, nắm lấy tay bè mẹ kia, hơi dùng lực một chút, nhất thời sắc mặt bà ta tái nhợt xuống."Đánh sao?"Cô chỉ lặp lại hai chữ, ánh mắt liền trở nên cực kỳ dọa người, giống như muốn đem bà ta xé xác.Tiểu Hải Dương cũng không phải đèn cạn dầu, nhìn thấy người kia nói muốn đánh chính mình, lập tức như một làn khói chạy đi, đứng ở bên người Tịch Giản Cận.Tịch Giản Cận căn bản không có thời gian để ý tới Tiểu Hải Dương, liền sợ Bạc Sủng Nhi khởi xướng.Anh còn hoàn toàn chưa ngừng lo lắng, mẹ con một nhà bắt đầu gào khóc thảm thiết: "Ai nha...... Nhìn cô ta đánh người này, cánh tay tôi đều sắp gãy mất, cô ta còn mang theo quân nhân đến khi phụ người, cái này rõ ràng quan viên đè người mà, khi dễ chúng tôi không có quyền......"Bạc Sủng Nhi cắn răng, cuối cùng vẫn buông người phụ nữ kia ra.Sắc mặt đều xanh lét."Cô đánh tôi, cô đánh tôi......"Người phụ nữ này hiển nhiên là không có gia đình giáo dưỡng.Bạc Sủng Nhi bị bà ta quấn có chút phiền, đột nhiên quay người, cầm ghế ở bên, hung hăng nệm vào cửa sổ phòng y tế.Cửa sổ vỡ tan từng mảnh.Dọa đến người phụ nữ kia, quên đi kêu la, Bạc Sủng Nhi mới phát giác bên tai thanh tĩnh không ít, quay đầu, nhìn chằm chằm bà ta, nói: "Tôi làm bà bị thương rồi hả?"
Mỗi người ôm một đứa kéo ra.
Mà gia trưởng người bạn kia một mực nghe những lời này, rõ ràng nhìn con trai của mình không khi dễ được Tiểu Hải Dương, nhất thời trừng liếc Tiểu Hải Dương một chút, vươn tay đẩyTiểu Hải Dương một chút.
Thân thể Tiểu Hải Dương bị động một cái.
Bạc Sủng Nhi nhìn rõ, lập tức nổi trận lôi đình, không nói hai lời giơ chân lên, đá vào xương đùi Tịch Giản Cận, sau đó tránh thoát kiềm chế của Tịch Giản Cận, hai ba bước lẻn đến trước mẹ bà mẹ, kéo Tiểu Hải Dương ra phía sau, trợn lên giận dữ nhìn bà ta, hỏi: "Vừa rồi bà đẩy nó sao?"
Mẹ của đứa trẻ kia nhìn Bạc Sủng Nhi, liền biết Bạc Sủng Nhi muốn đánh nhau với mình, cũng không sợ, đứng lên, trừng mắt với Bạc Sủng Nhi: "Tôi đẩy nó thì sao? Tôi còn muốn đánh nó đấy!"
Mẹ của đứa trẻ kia nói xong, liền giơ tay lên, làm bộ muốn đánh Tiểu Hải Dương.
Mắt Bạc Sủng Nhi chìm xuống, vươn tay, nắm lấy tay bè mẹ kia, hơi dùng lực một chút, nhất thời sắc mặt bà ta tái nhợt xuống.
"Đánh sao?"
Cô chỉ lặp lại hai chữ, ánh mắt liền trở nên cực kỳ dọa người, giống như muốn đem bà ta xé xác.
Tiểu Hải Dương cũng không phải đèn cạn dầu, nhìn thấy người kia nói muốn đánh chính mình, lập tức như một làn khói chạy đi, đứng ở bên người Tịch Giản Cận.
Tịch Giản Cận căn bản không có thời gian để ý tới Tiểu Hải Dương, liền sợ Bạc Sủng Nhi khởi xướng.
Anh còn hoàn toàn chưa ngừng lo lắng, mẹ con một nhà bắt đầu gào khóc thảm thiết: "Ai nha...... Nhìn cô ta đánh người này, cánh tay tôi đều sắp gãy mất, cô ta còn mang theo quân nhân đến khi phụ người, cái này rõ ràng quan viên đè người mà, khi dễ chúng tôi không có quyền......"
Bạc Sủng Nhi cắn răng, cuối cùng vẫn buông người phụ nữ kia ra.
Sắc mặt đều xanh lét.
"Cô đánh tôi, cô đánh tôi......"
Người phụ nữ này hiển nhiên là không có gia đình giáo dưỡng.
Bạc Sủng Nhi bị bà ta quấn có chút phiền, đột nhiên quay người, cầm ghế ở bên, hung hăng nệm vào cửa sổ phòng y tế.
Cửa sổ vỡ tan từng mảnh.
Dọa đến người phụ nữ kia, quên đi kêu la, Bạc Sủng Nhi mới phát giác bên tai thanh tĩnh không ít, quay đầu, nhìn chằm chằm bà ta, nói: "Tôi làm bà bị thương rồi hả?"
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Mỗi người ôm một đứa kéo ra.Mà gia trưởng người bạn kia một mực nghe những lời này, rõ ràng nhìn con trai của mình không khi dễ được Tiểu Hải Dương, nhất thời trừng liếc Tiểu Hải Dương một chút, vươn tay đẩyTiểu Hải Dương một chút.Thân thể Tiểu Hải Dương bị động một cái.Bạc Sủng Nhi nhìn rõ, lập tức nổi trận lôi đình, không nói hai lời giơ chân lên, đá vào xương đùi Tịch Giản Cận, sau đó tránh thoát kiềm chế của Tịch Giản Cận, hai ba bước lẻn đến trước mẹ bà mẹ, kéo Tiểu Hải Dương ra phía sau, trợn lên giận dữ nhìn bà ta, hỏi: "Vừa rồi bà đẩy nó sao?"Mẹ của đứa trẻ kia nhìn Bạc Sủng Nhi, liền biết Bạc Sủng Nhi muốn đánh nhau với mình, cũng không sợ, đứng lên, trừng mắt với Bạc Sủng Nhi: "Tôi đẩy nó thì sao? Tôi còn muốn đánh nó đấy!"Mẹ của đứa trẻ kia nói xong, liền giơ tay lên, làm bộ muốn đánh Tiểu Hải Dương.Mắt Bạc Sủng Nhi chìm xuống, vươn tay, nắm lấy tay bè mẹ kia, hơi dùng lực một chút, nhất thời sắc mặt bà ta tái nhợt xuống."Đánh sao?"Cô chỉ lặp lại hai chữ, ánh mắt liền trở nên cực kỳ dọa người, giống như muốn đem bà ta xé xác.Tiểu Hải Dương cũng không phải đèn cạn dầu, nhìn thấy người kia nói muốn đánh chính mình, lập tức như một làn khói chạy đi, đứng ở bên người Tịch Giản Cận.Tịch Giản Cận căn bản không có thời gian để ý tới Tiểu Hải Dương, liền sợ Bạc Sủng Nhi khởi xướng.Anh còn hoàn toàn chưa ngừng lo lắng, mẹ con một nhà bắt đầu gào khóc thảm thiết: "Ai nha...... Nhìn cô ta đánh người này, cánh tay tôi đều sắp gãy mất, cô ta còn mang theo quân nhân đến khi phụ người, cái này rõ ràng quan viên đè người mà, khi dễ chúng tôi không có quyền......"Bạc Sủng Nhi cắn răng, cuối cùng vẫn buông người phụ nữ kia ra.Sắc mặt đều xanh lét."Cô đánh tôi, cô đánh tôi......"Người phụ nữ này hiển nhiên là không có gia đình giáo dưỡng.Bạc Sủng Nhi bị bà ta quấn có chút phiền, đột nhiên quay người, cầm ghế ở bên, hung hăng nệm vào cửa sổ phòng y tế.Cửa sổ vỡ tan từng mảnh.Dọa đến người phụ nữ kia, quên đi kêu la, Bạc Sủng Nhi mới phát giác bên tai thanh tĩnh không ít, quay đầu, nhìn chằm chằm bà ta, nói: "Tôi làm bà bị thương rồi hả?"