☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 925: “Gian kế “ của Tiểu Hải Dương được như ý! 【11】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận đặc biệt tự nhiên đem những lời này nói ra.Anh nói rất đúng.Thật ra thì anh vẫn cảm thấy, người hoàn mỹ mấy, cũng sẽ có người không thích.Dù sao người cũng không phải là nhân dân tệ, không làm người người thích được, huống chi, nhân dân tệ cũng có người không thích đấy!Nhưng là lời này rơi vào trong tai Bạc Sủng Nhi, lại có ý nghĩa khác, cảm thấy tựa hồ là cô bị mắng hay không bị mắng, Tịch Giản Cận cũng rất không sao cả.Nhưng ngay sau đó lại nghĩ tới hôm nay Tiểu Hải Dương ở trong trường học bị bắt nạt, mà chính mình căn bản cũng không có giúp đỡ Tiểu Hải Dương xả giận, nếu như mang theo Tần Thánh cùng Tô Thần bất kỳ một người nào qua, một đôi mẹ con này, không biết hiện tại sẽ biến thành bộ dáng gì rồi!Tịch Giản Cận đứng ở nơi đó, còn hào hoa phong nhã cùng người ta nói lời khách sáo, thậm chí còn chủ động thừa nhận đã biết đứa nhỏ nhà mình không đúng.Cô lúc ấy cũng rất nghẹn hỏa đấy!Hiện tại Bạc Sủng Nhi lại cảm thấy bà ta chửi mình, căn bản quá không chịuđược, tính tình cô lập tức lại nổi lên, thoáng cái từ giường trên ngồi dậy, giận nhìn Tịch Giản Cận chằm chằm: "Có phải tôi bị đánh, anh cũng cảm thấy không có gì?"Tịch Giản Cận không hiểu nổi tại sao Bạc Sủng Nhi trong lúc bất chợt lại tức giận, nhướng mày: "Anh không có ý này!""Anh rõ ràng chính là ý này! Có phải anh cảm thấy em hướng về phía mẹ con nhà họ hòa ái nói chuyện, nói Tiểu Hải Dương nhà chúng ta không hiểu chuyện, Tiểu Hải Dương nhà chúng ta đánh nhà con trai họ là không đúng, em bắt Tiểu Hải Dương nhà chúng ta xin lỗi, như vậy anh mới cảm thấy em rất tốt! Có phải hay không?"Tịch Giản Cận vuốt vuốt cái trán, có chút bất đắc dĩ nói: "Anh không phải là ý này... Anh không có nói là Tiểu Hải Dương sai toàn bộ, nhưng mà Tiểu Hải Dương nó cũng có sai đấy!""Tiểu Hải Dương có sai? " Bạc Sủng Nhi trừng mắt, nhìn Tịch Giản Cận, hỏi ngược lại."Tiểu Hải Dương nơi nào sai lầm? Sai ở nơi đâu? Anh nói!""Cùng bạn đánh nhau, chính là không đúng! " Tịch Giản Cận nhẫn nại, thái độ rất hòa hoãn đối với Bạc Sủng Nhi nói."Anh không nghe thấy hiệu trưởng nói là thằng bé kia ra tay trước sao? Tiểu Hải Dương là bị bọn họ bắt nạt, Tiểu Hải Dương tự vệ, đánh con nhà bọn họ như thế em còn cảm thấy nhẹ đấy! " Bạc Sủng Nhi tức đến b* ng*c phập phồng hô."Coi như là người ta động thủ trước, em cũng không có thể đánh vtrảề đi a... Em có thể mách với thầy cô... giáo dục trẻ con như vậy là không đúng! " Tịch Giản Cận nhướng mày, vẻ mặt không đồng ý.
Tịch Giản Cận đặc biệt tự nhiên đem những lời này nói ra.
Anh nói rất đúng.
Thật ra thì anh vẫn cảm thấy, người hoàn mỹ mấy, cũng sẽ có người không thích.
Dù sao người cũng không phải là nhân dân tệ, không làm người người thích được, huống chi, nhân dân tệ cũng có người không thích đấy!
Nhưng là lời này rơi vào trong tai Bạc Sủng Nhi, lại có ý nghĩa khác, cảm thấy tựa hồ là cô bị mắng hay không bị mắng, Tịch Giản Cận cũng rất không sao cả.
Nhưng ngay sau đó lại nghĩ tới hôm nay Tiểu Hải Dương ở trong trường học bị bắt nạt, mà chính mình căn bản cũng không có giúp đỡ Tiểu Hải Dương xả giận, nếu như mang theo Tần Thánh cùng Tô Thần bất kỳ một người nào qua, một đôi mẹ con này, không biết hiện tại sẽ biến thành bộ dáng gì rồi!
Tịch Giản Cận đứng ở nơi đó, còn hào hoa phong nhã cùng người ta nói lời khách sáo, thậm chí còn chủ động thừa nhận đã biết đứa nhỏ nhà mình không đúng.
Cô lúc ấy cũng rất nghẹn hỏa đấy!
Hiện tại Bạc Sủng Nhi lại cảm thấy bà ta chửi mình, căn bản quá không chịuđược, tính tình cô lập tức lại nổi lên, thoáng cái từ giường trên ngồi dậy, giận nhìn Tịch Giản Cận chằm chằm: "Có phải tôi bị đánh, anh cũng cảm thấy không có gì?"
Tịch Giản Cận không hiểu nổi tại sao Bạc Sủng Nhi trong lúc bất chợt lại tức giận, nhướng mày: "Anh không có ý này!"
"Anh rõ ràng chính là ý này! Có phải anh cảm thấy em hướng về phía mẹ con nhà họ hòa ái nói chuyện, nói Tiểu Hải Dương nhà chúng ta không hiểu chuyện, Tiểu Hải Dương nhà chúng ta đánh nhà con trai họ là không đúng, em bắt Tiểu Hải Dương nhà chúng ta xin lỗi, như vậy anh mới cảm thấy em rất tốt! Có phải hay không?"
Tịch Giản Cận vuốt vuốt cái trán, có chút bất đắc dĩ nói: "Anh không phải là ý này... Anh không có nói là Tiểu Hải Dương sai toàn bộ, nhưng mà Tiểu Hải Dương nó cũng có sai đấy!"
"Tiểu Hải Dương có sai? " Bạc Sủng Nhi trừng mắt, nhìn Tịch Giản Cận, hỏi ngược lại.
"Tiểu Hải Dương nơi nào sai lầm? Sai ở nơi đâu? Anh nói!"
"Cùng bạn đánh nhau, chính là không đúng! " Tịch Giản Cận nhẫn nại, thái độ rất hòa hoãn đối với Bạc Sủng Nhi nói.
"Anh không nghe thấy hiệu trưởng nói là thằng bé kia ra tay trước sao? Tiểu Hải Dương là bị bọn họ bắt nạt, Tiểu Hải Dương tự vệ, đánh con nhà bọn họ như thế em còn cảm thấy nhẹ đấy! " Bạc Sủng Nhi tức đến b* ng*c phập phồng hô.
"Coi như là người ta động thủ trước, em cũng không có thể đánh vtrảề đi a... Em có thể mách với thầy cô... giáo dục trẻ con như vậy là không đúng! " Tịch Giản Cận nhướng mày, vẻ mặt không đồng ý.
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận đặc biệt tự nhiên đem những lời này nói ra.Anh nói rất đúng.Thật ra thì anh vẫn cảm thấy, người hoàn mỹ mấy, cũng sẽ có người không thích.Dù sao người cũng không phải là nhân dân tệ, không làm người người thích được, huống chi, nhân dân tệ cũng có người không thích đấy!Nhưng là lời này rơi vào trong tai Bạc Sủng Nhi, lại có ý nghĩa khác, cảm thấy tựa hồ là cô bị mắng hay không bị mắng, Tịch Giản Cận cũng rất không sao cả.Nhưng ngay sau đó lại nghĩ tới hôm nay Tiểu Hải Dương ở trong trường học bị bắt nạt, mà chính mình căn bản cũng không có giúp đỡ Tiểu Hải Dương xả giận, nếu như mang theo Tần Thánh cùng Tô Thần bất kỳ một người nào qua, một đôi mẹ con này, không biết hiện tại sẽ biến thành bộ dáng gì rồi!Tịch Giản Cận đứng ở nơi đó, còn hào hoa phong nhã cùng người ta nói lời khách sáo, thậm chí còn chủ động thừa nhận đã biết đứa nhỏ nhà mình không đúng.Cô lúc ấy cũng rất nghẹn hỏa đấy!Hiện tại Bạc Sủng Nhi lại cảm thấy bà ta chửi mình, căn bản quá không chịuđược, tính tình cô lập tức lại nổi lên, thoáng cái từ giường trên ngồi dậy, giận nhìn Tịch Giản Cận chằm chằm: "Có phải tôi bị đánh, anh cũng cảm thấy không có gì?"Tịch Giản Cận không hiểu nổi tại sao Bạc Sủng Nhi trong lúc bất chợt lại tức giận, nhướng mày: "Anh không có ý này!""Anh rõ ràng chính là ý này! Có phải anh cảm thấy em hướng về phía mẹ con nhà họ hòa ái nói chuyện, nói Tiểu Hải Dương nhà chúng ta không hiểu chuyện, Tiểu Hải Dương nhà chúng ta đánh nhà con trai họ là không đúng, em bắt Tiểu Hải Dương nhà chúng ta xin lỗi, như vậy anh mới cảm thấy em rất tốt! Có phải hay không?"Tịch Giản Cận vuốt vuốt cái trán, có chút bất đắc dĩ nói: "Anh không phải là ý này... Anh không có nói là Tiểu Hải Dương sai toàn bộ, nhưng mà Tiểu Hải Dương nó cũng có sai đấy!""Tiểu Hải Dương có sai? " Bạc Sủng Nhi trừng mắt, nhìn Tịch Giản Cận, hỏi ngược lại."Tiểu Hải Dương nơi nào sai lầm? Sai ở nơi đâu? Anh nói!""Cùng bạn đánh nhau, chính là không đúng! " Tịch Giản Cận nhẫn nại, thái độ rất hòa hoãn đối với Bạc Sủng Nhi nói."Anh không nghe thấy hiệu trưởng nói là thằng bé kia ra tay trước sao? Tiểu Hải Dương là bị bọn họ bắt nạt, Tiểu Hải Dương tự vệ, đánh con nhà bọn họ như thế em còn cảm thấy nhẹ đấy! " Bạc Sủng Nhi tức đến b* ng*c phập phồng hô."Coi như là người ta động thủ trước, em cũng không có thể đánh vtrảề đi a... Em có thể mách với thầy cô... giáo dục trẻ con như vậy là không đúng! " Tịch Giản Cận nhướng mày, vẻ mặt không đồng ý.