Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 941: Anh thật sự thật rất yêu em! 【6】

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Nhưng là đáy lòng của cô, cũng rất khổ sở.Chẳng qua là trái tim cả hai đều chân chân chính chính khát vọng có một đứa bé cho đối phương, khát vọng có thể không hề cố kỵ nhắc tới muốn một đứa bé.Biết rõ không thể nào có, tuy nhiên vẫn để mơ mộng như vậy.Tịch Giản Cận nghe Bạc Sủng Nhi nói, không nhịn được thoáng cái bật cười, đáy mắt của anh lóe tia sang đen nhánh và sâu thẳm, nhìn Bạc Sủng Nhi, dị thường ấm áp, chẳng qua là bên trong cất giấu vẻ tiếc nuối không cách nào che dấu, hầu kết của anh chậm rãi chuyển động, thật lâu, anh mới nói một chữ: "Tốt!"Chỉ thổi phồng một mình em lên trời cao.Toàn thế giới, chỉ duy nhất mình em là tính mạng của anh.Những lời ngọt ngào đó, anh lại chẳng thể nói ra.Bạc Sủng Nhi nghe mà đáy lòng rất khó chịu, cô vô thanh vô tức giơ tay lên, ôm cổ Tịch Giản Cận, Tịch Giản Cận thuận thế cúi đầu, lại bắt đầu muốn cô không dứt.Mãi cho đến khi kiệt sức.Anh cũng không biết rốt cuộc mình làm bao nhiêu lần.Giống như là muốn đem thân thể của mình dùng hết.Giống như là khát vọng vào bên trong thật nhiều lần, để có một t*ng trùng có thể phát sinh kỳ tích, bọn họ sẽ có một đứa bé...Làm đến cuối cùng, cô đã hoàn toàn xụi lơ ở trong ngực của anh, dựa vào lồng ngực của anh, không nói câu nào, anh cũng không nói gì, chẳng qua là cứ như vậy ôm nhau thật chặt.Thật ra thì cô có thể cảm giác được một luồng đau thương quanh quẩn bên người lẫn nhau.Cô nghĩ, cô thật sự rất thương anh.Cho nên mới phải bỏ qua nguyện vọng của chính mình từ nhỏ đến lớn, lúc này, nguyện vọng duy nhất, chính là cùng anh ở chung một chỗ.Nguyện vọng của cô rất đơn giản.Một cái gia đình hoàn mỹ.Giống như là Bạc Tình cùng Thất Thất vậy, có con của mình, trải qua cuộc sống đơn giản.Cô rất thích trẻ con... Thật ra thì mỗi một cô gái, đều thích trẻ con đi, đó là mẫu tính trời sinh.Nhưng mà, Tịch, anh biết không?Nếu như cùng anh ở chung một chỗ, phải buông tha tư cách làm mẹ, như vậy em không ai oán không hối hận.Chẳng qua là không biết... thời điểm cChúng ta ân ái, cầu ông trời, bỏ qua cho chúng ta, cho chúng ta một đứa bé, có thể thực hiện hay không?Khóe mắt Bạc Sủng Nhi, chậm rãi rơi ra một giọt nước mắt, đánh vào trên da thịt Tịch Giản Cận, đáy lòng Tịch Giản Cận khẽ run, vươn tay, chẳng qua là vô thanh vô tức ôm cô.

Nhưng là đáy lòng của cô, cũng rất khổ sở.

Chẳng qua là trái tim cả hai đều chân chân chính chính khát vọng có một đứa bé cho đối phương, khát vọng có thể không hề cố kỵ nhắc tới muốn một đứa bé.

Biết rõ không thể nào có, tuy nhiên vẫn để mơ mộng như vậy.

Tịch Giản Cận nghe Bạc Sủng Nhi nói, không nhịn được thoáng cái bật cười, đáy mắt của anh lóe tia sang đen nhánh và sâu thẳm, nhìn Bạc Sủng Nhi, dị thường ấm áp, chẳng qua là bên trong cất giấu vẻ tiếc nuối không cách nào che dấu, hầu kết của anh chậm rãi chuyển động, thật lâu, anh mới nói một chữ: "Tốt!"

Chỉ thổi phồng một mình em lên trời cao.

Toàn thế giới, chỉ duy nhất mình em là tính mạng của anh.

Những lời ngọt ngào đó, anh lại chẳng thể nói ra.

Bạc Sủng Nhi nghe mà đáy lòng rất khó chịu, cô vô thanh vô tức giơ tay lên, ôm cổ Tịch Giản Cận, Tịch Giản Cận thuận thế cúi đầu, lại bắt đầu muốn cô không dứt.

Mãi cho đến khi kiệt sức.

Anh cũng không biết rốt cuộc mình làm bao nhiêu lần.

Giống như là muốn đem thân thể của mình dùng hết.

Giống như là khát vọng vào bên trong thật nhiều lần, để có một t*ng trùng có thể phát sinh kỳ tích, bọn họ sẽ có một đứa bé...

Làm đến cuối cùng, cô đã hoàn toàn xụi lơ ở trong ngực của anh, dựa vào lồng ngực của anh, không nói câu nào, anh cũng không nói gì, chẳng qua là cứ như vậy ôm nhau thật chặt.

Thật ra thì cô có thể cảm giác được một luồng đau thương quanh quẩn bên người lẫn nhau.

Cô nghĩ, cô thật sự rất thương anh.

Cho nên mới phải bỏ qua nguyện vọng của chính mình từ nhỏ đến lớn, lúc này, nguyện vọng duy nhất, chính là cùng anh ở chung một chỗ.

Nguyện vọng của cô rất đơn giản.

Một cái gia đình hoàn mỹ.

Giống như là Bạc Tình cùng Thất Thất vậy, có con của mình, trải qua cuộc sống đơn giản.

Cô rất thích trẻ con... Thật ra thì mỗi một cô gái, đều thích trẻ con đi, đó là mẫu tính trời sinh.

Nhưng mà, Tịch, anh biết không?

Nếu như cùng anh ở chung một chỗ, phải buông tha tư cách làm mẹ, như vậy em không ai oán không hối hận.

Chẳng qua là không biết... thời điểm cChúng ta ân ái, cầu ông trời, bỏ qua cho chúng ta, cho chúng ta một đứa bé, có thể thực hiện hay không?

Khóe mắt Bạc Sủng Nhi, chậm rãi rơi ra một giọt nước mắt, đánh vào trên da thịt Tịch Giản Cận, đáy lòng Tịch Giản Cận khẽ run, vươn tay, chẳng qua là vô thanh vô tức ôm cô.

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Nhưng là đáy lòng của cô, cũng rất khổ sở.Chẳng qua là trái tim cả hai đều chân chân chính chính khát vọng có một đứa bé cho đối phương, khát vọng có thể không hề cố kỵ nhắc tới muốn một đứa bé.Biết rõ không thể nào có, tuy nhiên vẫn để mơ mộng như vậy.Tịch Giản Cận nghe Bạc Sủng Nhi nói, không nhịn được thoáng cái bật cười, đáy mắt của anh lóe tia sang đen nhánh và sâu thẳm, nhìn Bạc Sủng Nhi, dị thường ấm áp, chẳng qua là bên trong cất giấu vẻ tiếc nuối không cách nào che dấu, hầu kết của anh chậm rãi chuyển động, thật lâu, anh mới nói một chữ: "Tốt!"Chỉ thổi phồng một mình em lên trời cao.Toàn thế giới, chỉ duy nhất mình em là tính mạng của anh.Những lời ngọt ngào đó, anh lại chẳng thể nói ra.Bạc Sủng Nhi nghe mà đáy lòng rất khó chịu, cô vô thanh vô tức giơ tay lên, ôm cổ Tịch Giản Cận, Tịch Giản Cận thuận thế cúi đầu, lại bắt đầu muốn cô không dứt.Mãi cho đến khi kiệt sức.Anh cũng không biết rốt cuộc mình làm bao nhiêu lần.Giống như là muốn đem thân thể của mình dùng hết.Giống như là khát vọng vào bên trong thật nhiều lần, để có một t*ng trùng có thể phát sinh kỳ tích, bọn họ sẽ có một đứa bé...Làm đến cuối cùng, cô đã hoàn toàn xụi lơ ở trong ngực của anh, dựa vào lồng ngực của anh, không nói câu nào, anh cũng không nói gì, chẳng qua là cứ như vậy ôm nhau thật chặt.Thật ra thì cô có thể cảm giác được một luồng đau thương quanh quẩn bên người lẫn nhau.Cô nghĩ, cô thật sự rất thương anh.Cho nên mới phải bỏ qua nguyện vọng của chính mình từ nhỏ đến lớn, lúc này, nguyện vọng duy nhất, chính là cùng anh ở chung một chỗ.Nguyện vọng của cô rất đơn giản.Một cái gia đình hoàn mỹ.Giống như là Bạc Tình cùng Thất Thất vậy, có con của mình, trải qua cuộc sống đơn giản.Cô rất thích trẻ con... Thật ra thì mỗi một cô gái, đều thích trẻ con đi, đó là mẫu tính trời sinh.Nhưng mà, Tịch, anh biết không?Nếu như cùng anh ở chung một chỗ, phải buông tha tư cách làm mẹ, như vậy em không ai oán không hối hận.Chẳng qua là không biết... thời điểm cChúng ta ân ái, cầu ông trời, bỏ qua cho chúng ta, cho chúng ta một đứa bé, có thể thực hiện hay không?Khóe mắt Bạc Sủng Nhi, chậm rãi rơi ra một giọt nước mắt, đánh vào trên da thịt Tịch Giản Cận, đáy lòng Tịch Giản Cận khẽ run, vươn tay, chẳng qua là vô thanh vô tức ôm cô.

Chương 941: Anh thật sự thật rất yêu em! 【6】