☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 946: Anh thật sự thật rất yêu em! 【11】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Phố lớn ngõ nhỏ, cũng có thể nghe thấy.Toàn thế giới, giống như đều yên tĩnh, duy chỉ có âm điệu của Tịch Giản Cận là tồn tại."Cái nhẫn này, là bảy năm trước anh đưa cho em, bảy năm về sau, anh tìm lại, hiện tại một lần nữa đưa cho em... Không phải là mua không nổi chiếc nhẫn mới, chẳng qua là không muốn mua... Có nhiều thứ, vĩnh viễn đều là lúc ban đầu, là tốt nhất."Giống như là em và anh.Quanh đi quẩn lại nhiều năm như vậy.Lúc ban đầu yêu em, cuối cùng là người yêu, cũng là người yêu tốt nhất.Chiếc nhẫn cũng thế.Bảy năm trước, ôm thái độ thành kính nhất đi mua chiếc nhẫn, không giả dối không có bất kỳ tạp niệm nào, cho nên bảy năm về sau, nó vẫn là món đồ tốt đẹp nhấtràng buộc chúng ta.Tịch Giản Cận chậm rãi cầm lên chiếc nhẫn kia, phía trên có nước bùn, tựa hồ là lau không sạch, anh chậm rãi mang vào ngón tay Bạc Sủng Nhi.Vừa khít.Bảy năm rồi, xương ngón tay của cô lại vân không có bất kỳ biến hóa nào."Chúng ta biết nhau, cũng gần hai mươi năm rồi, hai mươi năm, từ khi nhỏ nhất ngây thơ không hiểu chuyện, vung tay, đến lúc chúng ta lạc đường dung một đồng tiền ăn mì liền đầy bụng một đêm, càng về sau nữa cùng xếp hàng ngồi xem Cừu Vui Vẻ và Sói Xám, ở giữa tách ra ước chừng mười hai năm, anh ở Bắc Kinh, em ở X thị, chúng ta không có một ngày liên lạc, sau anh lại trở về X thị, cả hai gặp nhau, ngồi chung một chỗ...""Lúc ban đầu không nghĩ yêu, cuối cùng lại yêu sâu đậm.""Khi đó vô luận vui vẻ cỡ nào, nhưng đều vẫn tan biến.""Cả hai lại một lần nữa tách ra, tính mạng cả haicũng xảy ra biến hóa long trời lỡ đất, biết người bất đồng, có không cách nào để xuống chuyện cũ, có không cách nào dứt tình, nhưng là, vẫn phát giác, đối phương là không thể thay thế.""Bạc Cẩm tiểu thư, bất kể anh không hoàn mỹ cỡ nào, bất kể anh cỡ nào yêu cầu em làm mọi chuyện cho thông tình đạt lý, bất kể anh rốt cuộc hướng về phía em hất ít nhiều lửa giận, bất kể snh đã làm gì thương tổn em, nhưng mà anh dám cam đoan, anh không có một giây nào, có thể đem em từ đáy lòng của anh đuổi đi.""Anh cũng chưa từng ngừng yêu em một giây phút nào.""Bạc Cẩm tiểu thư, anh thật sự thật rất yêu em.""Chỉ là anh biết... Hôn nhân của chúng ta có lẽ một đời một thế không hoàn mỹ... Chỉ là anh biết, anh không cách nào cho em một đứa con..."
Phố lớn ngõ nhỏ, cũng có thể nghe thấy.
Toàn thế giới, giống như đều yên tĩnh, duy chỉ có âm điệu của Tịch Giản Cận là tồn tại.
"Cái nhẫn này, là bảy năm trước anh đưa cho em, bảy năm về sau, anh tìm lại, hiện tại một lần nữa đưa cho em... Không phải là mua không nổi chiếc nhẫn mới, chẳng qua là không muốn mua... Có nhiều thứ, vĩnh viễn đều là lúc ban đầu, là tốt nhất."
Giống như là em và anh.
Quanh đi quẩn lại nhiều năm như vậy.
Lúc ban đầu yêu em, cuối cùng là người yêu, cũng là người yêu tốt nhất.
Chiếc nhẫn cũng thế.
Bảy năm trước, ôm thái độ thành kính nhất đi mua chiếc nhẫn, không giả dối không có bất kỳ tạp niệm nào, cho nên bảy năm về sau, nó vẫn là món đồ tốt đẹp nhấtràng buộc chúng ta.
Tịch Giản Cận chậm rãi cầm lên chiếc nhẫn kia, phía trên có nước bùn, tựa hồ là lau không sạch, anh chậm rãi mang vào ngón tay Bạc Sủng Nhi.
Vừa khít.
Bảy năm rồi, xương ngón tay của cô lại vân không có bất kỳ biến hóa nào.
"Chúng ta biết nhau, cũng gần hai mươi năm rồi, hai mươi năm, từ khi nhỏ nhất ngây thơ không hiểu chuyện, vung tay, đến lúc chúng ta lạc đường dung một đồng tiền ăn mì liền đầy bụng một đêm, càng về sau nữa cùng xếp hàng ngồi xem Cừu Vui Vẻ và Sói Xám, ở giữa tách ra ước chừng mười hai năm, anh ở Bắc Kinh, em ở X thị, chúng ta không có một ngày liên lạc, sau anh lại trở về X thị, cả hai gặp nhau, ngồi chung một chỗ..."
"Lúc ban đầu không nghĩ yêu, cuối cùng lại yêu sâu đậm."
"Khi đó vô luận vui vẻ cỡ nào, nhưng đều vẫn tan biến."
"Cả hai lại một lần nữa tách ra, tính mạng cả haicũng xảy ra biến hóa long trời lỡ đất, biết người bất đồng, có không cách nào để xuống chuyện cũ, có không cách nào dứt tình, nhưng là, vẫn phát giác, đối phương là không thể thay thế."
"Bạc Cẩm tiểu thư, bất kể anh không hoàn mỹ cỡ nào, bất kể anh cỡ nào yêu cầu em làm mọi chuyện cho thông tình đạt lý, bất kể anh rốt cuộc hướng về phía em hất ít nhiều lửa giận, bất kể snh đã làm gì thương tổn em, nhưng mà anh dám cam đoan, anh không có một giây nào, có thể đem em từ đáy lòng của anh đuổi đi."
"Anh cũng chưa từng ngừng yêu em một giây phút nào."
"Bạc Cẩm tiểu thư, anh thật sự thật rất yêu em."
"Chỉ là anh biết... Hôn nhân của chúng ta có lẽ một đời một thế không hoàn mỹ... Chỉ là anh biết, anh không cách nào cho em một đứa con..."
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Phố lớn ngõ nhỏ, cũng có thể nghe thấy.Toàn thế giới, giống như đều yên tĩnh, duy chỉ có âm điệu của Tịch Giản Cận là tồn tại."Cái nhẫn này, là bảy năm trước anh đưa cho em, bảy năm về sau, anh tìm lại, hiện tại một lần nữa đưa cho em... Không phải là mua không nổi chiếc nhẫn mới, chẳng qua là không muốn mua... Có nhiều thứ, vĩnh viễn đều là lúc ban đầu, là tốt nhất."Giống như là em và anh.Quanh đi quẩn lại nhiều năm như vậy.Lúc ban đầu yêu em, cuối cùng là người yêu, cũng là người yêu tốt nhất.Chiếc nhẫn cũng thế.Bảy năm trước, ôm thái độ thành kính nhất đi mua chiếc nhẫn, không giả dối không có bất kỳ tạp niệm nào, cho nên bảy năm về sau, nó vẫn là món đồ tốt đẹp nhấtràng buộc chúng ta.Tịch Giản Cận chậm rãi cầm lên chiếc nhẫn kia, phía trên có nước bùn, tựa hồ là lau không sạch, anh chậm rãi mang vào ngón tay Bạc Sủng Nhi.Vừa khít.Bảy năm rồi, xương ngón tay của cô lại vân không có bất kỳ biến hóa nào."Chúng ta biết nhau, cũng gần hai mươi năm rồi, hai mươi năm, từ khi nhỏ nhất ngây thơ không hiểu chuyện, vung tay, đến lúc chúng ta lạc đường dung một đồng tiền ăn mì liền đầy bụng một đêm, càng về sau nữa cùng xếp hàng ngồi xem Cừu Vui Vẻ và Sói Xám, ở giữa tách ra ước chừng mười hai năm, anh ở Bắc Kinh, em ở X thị, chúng ta không có một ngày liên lạc, sau anh lại trở về X thị, cả hai gặp nhau, ngồi chung một chỗ...""Lúc ban đầu không nghĩ yêu, cuối cùng lại yêu sâu đậm.""Khi đó vô luận vui vẻ cỡ nào, nhưng đều vẫn tan biến.""Cả hai lại một lần nữa tách ra, tính mạng cả haicũng xảy ra biến hóa long trời lỡ đất, biết người bất đồng, có không cách nào để xuống chuyện cũ, có không cách nào dứt tình, nhưng là, vẫn phát giác, đối phương là không thể thay thế.""Bạc Cẩm tiểu thư, bất kể anh không hoàn mỹ cỡ nào, bất kể anh cỡ nào yêu cầu em làm mọi chuyện cho thông tình đạt lý, bất kể anh rốt cuộc hướng về phía em hất ít nhiều lửa giận, bất kể snh đã làm gì thương tổn em, nhưng mà anh dám cam đoan, anh không có một giây nào, có thể đem em từ đáy lòng của anh đuổi đi.""Anh cũng chưa từng ngừng yêu em một giây phút nào.""Bạc Cẩm tiểu thư, anh thật sự thật rất yêu em.""Chỉ là anh biết... Hôn nhân của chúng ta có lẽ một đời một thế không hoàn mỹ... Chỉ là anh biết, anh không cách nào cho em một đứa con..."