☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 964: Có bản lãnh cô đem chân tướng nói cho anh ta biết? 【8】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Hiện tại anh đã đem Hàn Như Y đón trở về nước rồi.Anh chỉ cần dàn xếp tốt cho Hàn Như Y, bảo đảm Hàn Như Y bình an hạnh phúc, như vậy, anh và cô, mới có thể hạnh phúc.Tịch Giản Cận đi tới phía sau Bạc Sủng Nhi, giơ tay lên, đem Bạc Sủng Nhi bế lên, giọng nói mang theo vài phần trách cứ: "Làm sao lại không đi dép?"Tịch Giản Cận trong lúc bất chợt ấm áp trách tội khiến cho Bạc Sủng Nhi lập tức mềm nhũn, cũng yên lòng.Có lẽ chỉ là mình đa tâm.Cô vươn tay, ôm lấy cổ Tịch Giản Cận, chậm rãi hướng trong ngực của anh chà chà: "Tịch, tối hôm qua anh đi làm cái gì?"Tịch Giản Cận mấp máy cánh môi, nhưng ngay sau đó liền nói láo: "Chẳng qua là đi xử lý một ít chuyện."Tịch Giản Cận ôm Bạc Sủng Nhi, lên giường, cẩn thận đem cô ôm vào trong ngực của mình, lau khuôn mặt của cô, một câu đau lòng: "Đêm qua ngủ không được ngon giấc sao? Bây giờ nghỉ ngơi một chút đi."Bạc Sủng Nhi mở trừng hai mắt, có một loại cảm giác hoảng hốt là mình đang nằm mơ.Song, lại phát hiện người trước mặt là chân thật.Cô lập tức nghĩ, chính mình nhất định là tự hù mình rồi. Lập tức liền biết điều một chút gật đầu, làm ổ trong ngực Tịch Giản Cận.Bởi vì bây giờ sắp đến mùa xuân, chuyện quân khu cũng ít đi rất nhiều, Tịch Giản Cận một đêm chưa ngủ, rất là buồn ngủ, Bạc Sủng Nhi một đêm ngủ không được ngon giấc, hiện tại tựa vào trong ngực Tịch Giản Cận, ấm áp và yên lòng, chỉ chốc lát cũng trầm lắng ngủ.Hai người ngủ đến lúc tỉnh, đã là buổi trưa mười hai giờ, Bạc Sủng Nhi là bị đói tỉnh lại, Tịch Giản Cận nghe được tiếng kêu trong bụng của cô, không nhịn được nhẹ bật cười, đứng dậy định đi làm cơm cho cô, song mới vừa đi hai bước, điện thoại di động liền vang lên.Tịch Giản Cận đón nghe, "Anh lập tức đi qua.""Làm sao thế? Lại có chuyện gấp gì sao? " Bạc Sủng Nhi nhìn Tịch Giản Cận cúp điện thoại, nhẹ giọng hỏi."Ừ. " Tịch Giản Cận lung tung đáp một câu, đi vào phòng bếp, chuẩn bị đồ ăn cho Bạc Sủng Nhi, trong lúc đó, điện thoại di động vẫn không ngừng vang lên, phảng phất như đang đòi mạng, Tịch Giản Cận chau lông mày sâu hơn, nhưng vẫn cực kỳ có kiên nhẫn tiếp điện thoại nói: "Lập tức tới ngay...
Hiện tại anh đã đem Hàn Như Y đón trở về nước rồi.
Anh chỉ cần dàn xếp tốt cho Hàn Như Y, bảo đảm Hàn Như Y bình an hạnh phúc, như vậy, anh và cô, mới có thể hạnh phúc.
Tịch Giản Cận đi tới phía sau Bạc Sủng Nhi, giơ tay lên, đem Bạc Sủng Nhi bế lên, giọng nói mang theo vài phần trách cứ: "Làm sao lại không đi dép?"
Tịch Giản Cận trong lúc bất chợt ấm áp trách tội khiến cho Bạc Sủng Nhi lập tức mềm nhũn, cũng yên lòng.
Có lẽ chỉ là mình đa tâm.
Cô vươn tay, ôm lấy cổ Tịch Giản Cận, chậm rãi hướng trong ngực của anh chà chà: "Tịch, tối hôm qua anh đi làm cái gì?"
Tịch Giản Cận mấp máy cánh môi, nhưng ngay sau đó liền nói láo: "Chẳng qua là đi xử lý một ít chuyện."
Tịch Giản Cận ôm Bạc Sủng Nhi, lên giường, cẩn thận đem cô ôm vào trong ngực của mình, lau khuôn mặt của cô, một câu đau lòng: "Đêm qua ngủ không được ngon giấc sao? Bây giờ nghỉ ngơi một chút đi."
Bạc Sủng Nhi mở trừng hai mắt, có một loại cảm giác hoảng hốt là mình đang nằm mơ.
Song, lại phát hiện người trước mặt là chân thật.
Cô lập tức nghĩ, chính mình nhất định là tự hù mình rồi.
Lập tức liền biết điều một chút gật đầu, làm ổ trong ngực Tịch Giản Cận.
Bởi vì bây giờ sắp đến mùa xuân, chuyện quân khu cũng ít đi rất nhiều, Tịch Giản Cận một đêm chưa ngủ, rất là buồn ngủ, Bạc Sủng Nhi một đêm ngủ không được ngon giấc, hiện tại tựa vào trong ngực Tịch Giản Cận, ấm áp và yên lòng, chỉ chốc lát cũng trầm lắng ngủ.
Hai người ngủ đến lúc tỉnh, đã là buổi trưa mười hai giờ, Bạc Sủng Nhi là bị đói tỉnh lại, Tịch Giản Cận nghe được tiếng kêu trong bụng của cô, không nhịn được nhẹ bật cười, đứng dậy định đi làm cơm cho cô, song mới vừa đi hai bước, điện thoại di động liền vang lên.
Tịch Giản Cận đón nghe, "Anh lập tức đi qua."
"Làm sao thế? Lại có chuyện gấp gì sao? " Bạc Sủng Nhi nhìn Tịch Giản Cận cúp điện thoại, nhẹ giọng hỏi.
"Ừ. " Tịch Giản Cận lung tung đáp một câu, đi vào phòng bếp, chuẩn bị đồ ăn cho Bạc Sủng Nhi, trong lúc đó, điện thoại di động vẫn không ngừng vang lên, phảng phất như đang đòi mạng, Tịch Giản Cận chau lông mày sâu hơn, nhưng vẫn cực kỳ có kiên nhẫn tiếp điện thoại nói: "Lập tức tới ngay...
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Hiện tại anh đã đem Hàn Như Y đón trở về nước rồi.Anh chỉ cần dàn xếp tốt cho Hàn Như Y, bảo đảm Hàn Như Y bình an hạnh phúc, như vậy, anh và cô, mới có thể hạnh phúc.Tịch Giản Cận đi tới phía sau Bạc Sủng Nhi, giơ tay lên, đem Bạc Sủng Nhi bế lên, giọng nói mang theo vài phần trách cứ: "Làm sao lại không đi dép?"Tịch Giản Cận trong lúc bất chợt ấm áp trách tội khiến cho Bạc Sủng Nhi lập tức mềm nhũn, cũng yên lòng.Có lẽ chỉ là mình đa tâm.Cô vươn tay, ôm lấy cổ Tịch Giản Cận, chậm rãi hướng trong ngực của anh chà chà: "Tịch, tối hôm qua anh đi làm cái gì?"Tịch Giản Cận mấp máy cánh môi, nhưng ngay sau đó liền nói láo: "Chẳng qua là đi xử lý một ít chuyện."Tịch Giản Cận ôm Bạc Sủng Nhi, lên giường, cẩn thận đem cô ôm vào trong ngực của mình, lau khuôn mặt của cô, một câu đau lòng: "Đêm qua ngủ không được ngon giấc sao? Bây giờ nghỉ ngơi một chút đi."Bạc Sủng Nhi mở trừng hai mắt, có một loại cảm giác hoảng hốt là mình đang nằm mơ.Song, lại phát hiện người trước mặt là chân thật.Cô lập tức nghĩ, chính mình nhất định là tự hù mình rồi. Lập tức liền biết điều một chút gật đầu, làm ổ trong ngực Tịch Giản Cận.Bởi vì bây giờ sắp đến mùa xuân, chuyện quân khu cũng ít đi rất nhiều, Tịch Giản Cận một đêm chưa ngủ, rất là buồn ngủ, Bạc Sủng Nhi một đêm ngủ không được ngon giấc, hiện tại tựa vào trong ngực Tịch Giản Cận, ấm áp và yên lòng, chỉ chốc lát cũng trầm lắng ngủ.Hai người ngủ đến lúc tỉnh, đã là buổi trưa mười hai giờ, Bạc Sủng Nhi là bị đói tỉnh lại, Tịch Giản Cận nghe được tiếng kêu trong bụng của cô, không nhịn được nhẹ bật cười, đứng dậy định đi làm cơm cho cô, song mới vừa đi hai bước, điện thoại di động liền vang lên.Tịch Giản Cận đón nghe, "Anh lập tức đi qua.""Làm sao thế? Lại có chuyện gấp gì sao? " Bạc Sủng Nhi nhìn Tịch Giản Cận cúp điện thoại, nhẹ giọng hỏi."Ừ. " Tịch Giản Cận lung tung đáp một câu, đi vào phòng bếp, chuẩn bị đồ ăn cho Bạc Sủng Nhi, trong lúc đó, điện thoại di động vẫn không ngừng vang lên, phảng phất như đang đòi mạng, Tịch Giản Cận chau lông mày sâu hơn, nhưng vẫn cực kỳ có kiên nhẫn tiếp điện thoại nói: "Lập tức tới ngay...