☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 986: Có bản lãnh cô đem chân tướng nói cho anh ta biết! 【10】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận rất nhanh chóng liền đi tới bên cạnh bọn họ, sắc mặt của anh mang theo vài phần khẩn trương, nếp uốn ấn đường cũng rất sâu.Tịch Giản Cận còn không có mở miệng nói chuyện, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Bạc Sủng Nhi, đáy mắt mang theo vài phần lo lắng.Cô biết Hàn Như Y trở lại?Có phải dưới đáy lòng rất không vui hay không?Ai ngờ Hàn Như Y đột nhiên lại đứng lên, nước mắt chảy như mưa, cúi đầu, một bộ điềm đạm đáng yêu, mở miệng, còn mang theo tư thái dịu dàng có tri thức hiểu lễ nghĩa, nhẹ giọng nói: "Giản Cận...... Anh đã đến rồi sao? Anh ngồi, em về nhà trước! Tiểu Bảo còn đang chờ em!"Sau khi nói xong, liền muốn từ bên người Tịch Giản Cận tránh ra.Tịch Giản Cận nhìn nước mắt Hàn Như Y, mày nhíu lại sâu hơn, anh giống như là có lời gì muốn hỏi, nhưng khi nhìn nhìn Bạc Sủng Nhi, cuối cùng nhấp miệng, khẽ gật đầu, đáy mắt mang theo vài phần bất đắc dĩ, tựa như thủy triều hoàn toàn lan tràn, trên mặt anh tuấn, mang theo mệt mỏi rõ ràng: "Tốt, em đi cẩn thận."Hàn Như Y ánh mắt run rẩy, tựa hồ là không nghĩ tới Tịch Giản Cận nói lời như vậy, ngón tay vô thanh vô tức nắm chặt, cô còn tưởng rằng Tịch Giản Cận sẽ hung Bạc Sủng Nhi, sẽ hỏi Bạc Sủng Nhi rốt cuộc làm cái gì chọc cô khóc!Tuy nhiên không nghĩ tới, anh lại nói như thế.Chẳng lẽ, Tịch Giản Cận cùng trong tưởng tượng của cô không giống với lúc trước sao?Hàn Như Y đứng ở nơi đó, một hồi lâu cũng không có nhúc nhích, đáy mắt rõ ràng có một tầng chần chờ. Mà ánh mắt Tịch Giản Cận, thủy chung là nhìn chằm chằm Bạc Sủng Nhi, đáy mắt anh, rõ ràng cho thấy có mấy phần lo lắng.Một hồi lâu, Tịch Giản Cận mới ý thức tới Hàn Như Y không rời đi, liền nghiêng đầu, nhìn Hàn Như Y, nhẹ giọng mà hỏi: "Làm sao thế? Anh tìm người đưa em về?"Hàn Như Y bối rối lắc đầu một cái, lập tức hoàn hồn, như cũ là bộ dáng hiểu chuyện, thoải mái cười, âm điệu mềm nhũn thông tình đạt lý: "Không có, không có, các anh từ từ nói chuyện, em đi trước."Tịch Giản Cận gật đầu, Hàn Như Y liền cắn hàm răng, bộ dáng sợ hãi rụt rè rời đi.Tịch Giản Cận ngồi ở bên cạnh Bạc Sủng Nhi, nhìn cà phê trước mặt cô đã lạnh, giơ tay lên, phân phó người một lần nữa đưa lên hai phần.
Tịch Giản Cận rất nhanh chóng liền đi tới bên cạnh bọn họ, sắc mặt của anh mang theo vài phần khẩn trương, nếp uốn ấn đường cũng rất sâu.
Tịch Giản Cận còn không có mở miệng nói chuyện, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Bạc Sủng Nhi, đáy mắt mang theo vài phần lo lắng.
Cô biết Hàn Như Y trở lại?
Có phải dưới đáy lòng rất không vui hay không?
Ai ngờ Hàn Như Y đột nhiên lại đứng lên, nước mắt chảy như mưa, cúi đầu, một bộ điềm đạm đáng yêu, mở miệng, còn mang theo tư thái dịu dàng có tri thức hiểu lễ nghĩa, nhẹ giọng nói: "Giản Cận...... Anh đã đến rồi sao? Anh ngồi, em về nhà trước! Tiểu Bảo còn đang chờ em!"
Sau khi nói xong, liền muốn từ bên người Tịch Giản Cận tránh ra.
Tịch Giản Cận nhìn nước mắt Hàn Như Y, mày nhíu lại sâu hơn, anh giống như là có lời gì muốn hỏi, nhưng khi nhìn nhìn Bạc Sủng Nhi, cuối cùng nhấp miệng, khẽ gật đầu, đáy mắt mang theo vài phần bất đắc dĩ, tựa như thủy triều hoàn toàn lan tràn, trên mặt anh tuấn, mang theo mệt mỏi rõ ràng: "Tốt, em đi cẩn thận."
Hàn Như Y ánh mắt run rẩy, tựa hồ là không nghĩ tới Tịch Giản Cận nói lời như vậy, ngón tay vô thanh vô tức nắm chặt, cô còn tưởng rằng Tịch Giản Cận sẽ hung Bạc Sủng Nhi, sẽ hỏi Bạc Sủng Nhi rốt cuộc làm cái gì chọc cô khóc!
Tuy nhiên không nghĩ tới, anh lại nói như thế.
Chẳng lẽ, Tịch Giản Cận cùng trong tưởng tượng của cô không giống với lúc trước sao?
Hàn Như Y đứng ở nơi đó, một hồi lâu cũng không có nhúc nhích, đáy mắt rõ ràng có một tầng chần chờ.
Mà ánh mắt Tịch Giản Cận, thủy chung là nhìn chằm chằm Bạc Sủng Nhi, đáy mắt anh, rõ ràng cho thấy có mấy phần lo lắng.
Một hồi lâu, Tịch Giản Cận mới ý thức tới Hàn Như Y không rời đi, liền nghiêng đầu, nhìn Hàn Như Y, nhẹ giọng mà hỏi: "Làm sao thế? Anh tìm người đưa em về?"
Hàn Như Y bối rối lắc đầu một cái, lập tức hoàn hồn, như cũ là bộ dáng hiểu chuyện, thoải mái cười, âm điệu mềm nhũn thông tình đạt lý: "Không có, không có, các anh từ từ nói chuyện, em đi trước."
Tịch Giản Cận gật đầu, Hàn Như Y liền cắn hàm răng, bộ dáng sợ hãi rụt rè rời đi.
Tịch Giản Cận ngồi ở bên cạnh Bạc Sủng Nhi, nhìn cà phê trước mặt cô đã lạnh, giơ tay lên, phân phó người một lần nữa đưa lên hai phần.
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận rất nhanh chóng liền đi tới bên cạnh bọn họ, sắc mặt của anh mang theo vài phần khẩn trương, nếp uốn ấn đường cũng rất sâu.Tịch Giản Cận còn không có mở miệng nói chuyện, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Bạc Sủng Nhi, đáy mắt mang theo vài phần lo lắng.Cô biết Hàn Như Y trở lại?Có phải dưới đáy lòng rất không vui hay không?Ai ngờ Hàn Như Y đột nhiên lại đứng lên, nước mắt chảy như mưa, cúi đầu, một bộ điềm đạm đáng yêu, mở miệng, còn mang theo tư thái dịu dàng có tri thức hiểu lễ nghĩa, nhẹ giọng nói: "Giản Cận...... Anh đã đến rồi sao? Anh ngồi, em về nhà trước! Tiểu Bảo còn đang chờ em!"Sau khi nói xong, liền muốn từ bên người Tịch Giản Cận tránh ra.Tịch Giản Cận nhìn nước mắt Hàn Như Y, mày nhíu lại sâu hơn, anh giống như là có lời gì muốn hỏi, nhưng khi nhìn nhìn Bạc Sủng Nhi, cuối cùng nhấp miệng, khẽ gật đầu, đáy mắt mang theo vài phần bất đắc dĩ, tựa như thủy triều hoàn toàn lan tràn, trên mặt anh tuấn, mang theo mệt mỏi rõ ràng: "Tốt, em đi cẩn thận."Hàn Như Y ánh mắt run rẩy, tựa hồ là không nghĩ tới Tịch Giản Cận nói lời như vậy, ngón tay vô thanh vô tức nắm chặt, cô còn tưởng rằng Tịch Giản Cận sẽ hung Bạc Sủng Nhi, sẽ hỏi Bạc Sủng Nhi rốt cuộc làm cái gì chọc cô khóc!Tuy nhiên không nghĩ tới, anh lại nói như thế.Chẳng lẽ, Tịch Giản Cận cùng trong tưởng tượng của cô không giống với lúc trước sao?Hàn Như Y đứng ở nơi đó, một hồi lâu cũng không có nhúc nhích, đáy mắt rõ ràng có một tầng chần chờ. Mà ánh mắt Tịch Giản Cận, thủy chung là nhìn chằm chằm Bạc Sủng Nhi, đáy mắt anh, rõ ràng cho thấy có mấy phần lo lắng.Một hồi lâu, Tịch Giản Cận mới ý thức tới Hàn Như Y không rời đi, liền nghiêng đầu, nhìn Hàn Như Y, nhẹ giọng mà hỏi: "Làm sao thế? Anh tìm người đưa em về?"Hàn Như Y bối rối lắc đầu một cái, lập tức hoàn hồn, như cũ là bộ dáng hiểu chuyện, thoải mái cười, âm điệu mềm nhũn thông tình đạt lý: "Không có, không có, các anh từ từ nói chuyện, em đi trước."Tịch Giản Cận gật đầu, Hàn Như Y liền cắn hàm răng, bộ dáng sợ hãi rụt rè rời đi.Tịch Giản Cận ngồi ở bên cạnh Bạc Sủng Nhi, nhìn cà phê trước mặt cô đã lạnh, giơ tay lên, phân phó người một lần nữa đưa lên hai phần.