Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 996: Có bản lãnh cô đem chân tướng nói cho anh ta biết! 【20】

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Theo bản năng từ trên giường bò xuống.Phảng phất là thấy được hi vọng, nghĩ muốn đi ra ngoài.Hàn Như Y tự nhiên là gấp gáp vô cùng, không nghĩ tới Bạc Sủng Nhi mặt dày như vậy, không đi không nói, còn mở miệng hô loạn."Tiểu Bảo đang ngủ, cô đừng đem nó đánh thức! " Hàn Như Y lạnh giọng hướng về phía Bạc Sủng Nhi giận trừng mắt, hung hăng nói.Tiểu Bảo ở bên trong phòng nghe được lời Hàn Như Y nói, bị làm cho sợ đến thân thể co rúm lại một chút, theo bản năng không dám nhúc nhích rồi.Trong hốc mắt nó chứa đầy nước mắt, âm thầm mà cắn hàm răng."Ngủ? Cũng đã là mười hai giờ trưa, Tiểu Bảo còn đang ngủ? Vậy thì thật là tốt, tôi liếc nhìn cô bé một cái, tôi liền đi, dù sao buổi tối hôm qua cô bé gọi điện thoại vẫn hướng về phía Tịch Giản Cận khóc, Tịch Giản Cận lo lắng, cho nên hiện tại tôi không nhìn thấy người, cũng không thể trở về khai báo cho Tịch Giản Cận a!"Bạc Sủng Nhi vươn tay, v**t v* mái tóc dài của mình, xoay lưng, đi vào."Là cái phòng này, hay cái kia phòng kia?""Ngô, hẳn là cái này đi, còn có màu sắc rực rỡ, rất giống là phòng trẻ em!"Bạc Sủng Nhi vừa nói, vừa hướng gian phòng Tiểu Bảo đi tới, thậm chí cô đã giơ tay lên, đẩy cửa ra.Hàn Như Y so sánh với cô nhanh hơn, đoạt trước một bước chạy vội tới, ôm tay cô, hung hăng mà kéo ra.Bạc Sủng Nhi càng khẳng định Tiểu Bảo ở bên trong phòng rồi, hơn nữa càng hoài nghi Hàn Như Y rốt cuộc tại sao khẩn trương như vậy!Cô hé mắt, lòng hiếu kỳ cũng theo đó càng ngày càng đậm hơn."Tôi đã nói rồi, nơi này không hoan nghênh cô! Cô người này làm sao vậy a! Chẳng lẽ gia đình quý tộc các người cũng không biết dạy sao?"Hàn Như Y hổn hển đối với Bạc Sủng Nhi hô!  Bạc Sủng Nhi nhăn mày, nghiêng đầu nhìn ngón tay Hàn Như Y nắm cửa khẽ run rẩy, cô lập tức khẽ đảo con ngươi lòng vòng: "Được rồi, nếu như vậy, tôi không muốn xem đâu nữa, đồ để ở đây, muốn thì dùng, không muốn thì ném, tôi đi!"Nói xong, cô liền xoay người rời đi, Hàn Như Y lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ngón tay nắm cửa mới vừa nới lỏng lực đạo, thời điểm cả người cũng không có bất kỳ phản ứng, cửa trong lúc bất chợt bị Bạc Sủng Nhi vốn là xoay người đột nhiên quay người lại, hung hăng mà đá văng, tiếp theo người của cô ta cũng bị đạp vào bên trong nhà, mà Bạc Sủng Nhi giẫm giày cao gót, cao ngạo đi vào.

Theo bản năng từ trên giường bò xuống.

Phảng phất là thấy được hi vọng, nghĩ muốn đi ra ngoài.

Hàn Như Y tự nhiên là gấp gáp vô cùng, không nghĩ tới Bạc Sủng Nhi mặt dày như vậy, không đi không nói, còn mở miệng hô loạn.

"Tiểu Bảo đang ngủ, cô đừng đem nó đánh thức! " Hàn Như Y lạnh giọng hướng về phía Bạc Sủng Nhi giận trừng mắt, hung hăng nói.

Tiểu Bảo ở bên trong phòng nghe được lời Hàn Như Y nói, bị làm cho sợ đến thân thể co rúm lại một chút, theo bản năng không dám nhúc nhích rồi.

Trong hốc mắt nó chứa đầy nước mắt, âm thầm mà cắn hàm răng.

"Ngủ? Cũng đã là mười hai giờ trưa, Tiểu Bảo còn đang ngủ? Vậy thì thật là tốt, tôi liếc nhìn cô bé một cái, tôi liền đi, dù sao buổi tối hôm qua cô bé gọi điện thoại vẫn hướng về phía Tịch Giản Cận khóc, Tịch Giản Cận lo lắng, cho nên hiện tại tôi không nhìn thấy người, cũng không thể trở về khai báo cho Tịch Giản Cận a!"

Bạc Sủng Nhi vươn tay, v**t v* mái tóc dài của mình, xoay lưng, đi vào.

"Là cái phòng này, hay cái kia phòng kia?"

"Ngô, hẳn là cái này đi, còn có màu sắc rực rỡ, rất giống là phòng trẻ em!"

Bạc Sủng Nhi vừa nói, vừa hướng gian phòng Tiểu Bảo đi tới, thậm chí cô đã giơ tay lên, đẩy cửa ra.

Hàn Như Y so sánh với cô nhanh hơn, đoạt trước một bước chạy vội tới, ôm tay cô, hung hăng mà kéo ra.

Bạc Sủng Nhi càng khẳng định Tiểu Bảo ở bên trong phòng rồi, hơn nữa càng hoài nghi Hàn Như Y rốt cuộc tại sao khẩn trương như vậy!

Cô hé mắt, lòng hiếu kỳ cũng theo đó càng ngày càng đậm hơn.

"Tôi đã nói rồi, nơi này không hoan nghênh cô! Cô người này làm sao vậy a! Chẳng lẽ gia đình quý tộc các người cũng không biết dạy sao?"

Hàn Như Y hổn hển đối với Bạc Sủng Nhi hô!  

Bạc Sủng Nhi nhăn mày, nghiêng đầu nhìn ngón tay Hàn Như Y nắm cửa khẽ run rẩy, cô lập tức khẽ đảo con ngươi lòng vòng: "Được rồi, nếu như vậy, tôi không muốn xem đâu nữa, đồ để ở đây, muốn thì dùng, không muốn thì ném, tôi đi!"

Nói xong, cô liền xoay người rời đi, Hàn Như Y lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ngón tay nắm cửa mới vừa nới lỏng lực đạo, thời điểm cả người cũng không có bất kỳ phản ứng, cửa trong lúc bất chợt bị Bạc Sủng Nhi vốn là xoay người đột nhiên quay người lại, hung hăng mà đá văng, tiếp theo người của cô ta cũng bị đạp vào bên trong nhà, mà Bạc Sủng Nhi giẫm giày cao gót, cao ngạo đi vào.

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Theo bản năng từ trên giường bò xuống.Phảng phất là thấy được hi vọng, nghĩ muốn đi ra ngoài.Hàn Như Y tự nhiên là gấp gáp vô cùng, không nghĩ tới Bạc Sủng Nhi mặt dày như vậy, không đi không nói, còn mở miệng hô loạn."Tiểu Bảo đang ngủ, cô đừng đem nó đánh thức! " Hàn Như Y lạnh giọng hướng về phía Bạc Sủng Nhi giận trừng mắt, hung hăng nói.Tiểu Bảo ở bên trong phòng nghe được lời Hàn Như Y nói, bị làm cho sợ đến thân thể co rúm lại một chút, theo bản năng không dám nhúc nhích rồi.Trong hốc mắt nó chứa đầy nước mắt, âm thầm mà cắn hàm răng."Ngủ? Cũng đã là mười hai giờ trưa, Tiểu Bảo còn đang ngủ? Vậy thì thật là tốt, tôi liếc nhìn cô bé một cái, tôi liền đi, dù sao buổi tối hôm qua cô bé gọi điện thoại vẫn hướng về phía Tịch Giản Cận khóc, Tịch Giản Cận lo lắng, cho nên hiện tại tôi không nhìn thấy người, cũng không thể trở về khai báo cho Tịch Giản Cận a!"Bạc Sủng Nhi vươn tay, v**t v* mái tóc dài của mình, xoay lưng, đi vào."Là cái phòng này, hay cái kia phòng kia?""Ngô, hẳn là cái này đi, còn có màu sắc rực rỡ, rất giống là phòng trẻ em!"Bạc Sủng Nhi vừa nói, vừa hướng gian phòng Tiểu Bảo đi tới, thậm chí cô đã giơ tay lên, đẩy cửa ra.Hàn Như Y so sánh với cô nhanh hơn, đoạt trước một bước chạy vội tới, ôm tay cô, hung hăng mà kéo ra.Bạc Sủng Nhi càng khẳng định Tiểu Bảo ở bên trong phòng rồi, hơn nữa càng hoài nghi Hàn Như Y rốt cuộc tại sao khẩn trương như vậy!Cô hé mắt, lòng hiếu kỳ cũng theo đó càng ngày càng đậm hơn."Tôi đã nói rồi, nơi này không hoan nghênh cô! Cô người này làm sao vậy a! Chẳng lẽ gia đình quý tộc các người cũng không biết dạy sao?"Hàn Như Y hổn hển đối với Bạc Sủng Nhi hô!  Bạc Sủng Nhi nhăn mày, nghiêng đầu nhìn ngón tay Hàn Như Y nắm cửa khẽ run rẩy, cô lập tức khẽ đảo con ngươi lòng vòng: "Được rồi, nếu như vậy, tôi không muốn xem đâu nữa, đồ để ở đây, muốn thì dùng, không muốn thì ném, tôi đi!"Nói xong, cô liền xoay người rời đi, Hàn Như Y lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ngón tay nắm cửa mới vừa nới lỏng lực đạo, thời điểm cả người cũng không có bất kỳ phản ứng, cửa trong lúc bất chợt bị Bạc Sủng Nhi vốn là xoay người đột nhiên quay người lại, hung hăng mà đá văng, tiếp theo người của cô ta cũng bị đạp vào bên trong nhà, mà Bạc Sủng Nhi giẫm giày cao gót, cao ngạo đi vào.

Chương 996: Có bản lãnh cô đem chân tướng nói cho anh ta biết! 【20】