Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 999: Đem cô nhốt vào bệnh viện tâm thần! 【3】

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Đau?"Nơi nào đau? " Bạc Sủng Nhi nhíu lại lông mày hỏi.Tiểu Bảo cũng không lên tiếng, Hàn Như Y lúc này đã đứng ở phía sau Bạc Sủng Nhi.Bạc Sủng Nhi phát hiện Tiểu Bảo cùng từ trước không giống nhau, lập tức nắm tay Tiểu Bảo, lại một lần nữa dò hỏi: "Nơi nào đau? Hả?"Vừa hỏi, Bạc Sủng Nhi vừa phát hiện cánh tay Tiểu Bảo xanh tím.Tiểu Bảo mặc đồ ngủ dài, mới vừa rồi Bạc Sủng Nhi ôm cô bé, căn bản chưa nhìn ra xanh tím trên người cô bé, hiện tại nắm lên cô bé tay, tay áo tụt xuống, Bạc Sủng Nhi liền nhìn thấy trên làn da trắng trắng mềm mềm iện đầy dấu vết xanh xanh tím tím.Hàn Như Y sắc mặt đại biến, theo bản năng xông lên trước, ôm lấy Tiểu Bảo, đem nó từ trong ngực Bạc Sủng Nhi tách ra.Hung hăng mà nhìn chằm chằm Tiểu Bảo nói: "Còn không đi ngủ trưa!"Tiểu Bảo bị làm cho sợ đến đứng ở nơi đó không dám động, chẳng qua là bĩu môi, thật biết điều một chút hướng bên trong nhà đi tới, động tác ủy khuất.Bạc Sủng Nhi làm sao có thể để Tiểu Bảo rời đi?"Khoan hẳng đi! " Bạc Sủng Nhi đứng lên, cũng không có liếc mắt nhìn Hàn Như Y, thẳng đi tới bên người Tiểu Bảo, đem Tiểu Bảo lại một lần nữa cẩn thận dẫn vào trong ngực của mình, không nói lời gì cởi áo Tiểu Bảo, lại phát hiện trên da thịt Tiểu Bảo có rất nhiều vết thương.Có mới có cũ, rất dọa người. Sắc mặt Bạc Sủng Nhi trong nháy mắt tái nhợt!Tịch Giản Cận dù sao cũng là một người đàn ông, Tiểu Bảo là một cô bé, coi như là ba tuổi, mỗi lần Hàn Như Y mang theo Tiểu Bảo gặp Tịch Giản Cận, cũng võ trang cho Tiểu Bảo vô cùng kín, Tịch Giản Cận chưa chắc có thể phát hiện những thứ vết thương này, cộng thêm Tiểu Bảo cũng không khóc không làm khó, Tịch Giản Cận càng không khả năng đem quần áo Tiểu Bảo lột ra, đi kiểm tra một lần.Khó trách Tịch Giản Cận nói Tiểu Bảo trừ khóc vẫn là khóc!Cũng bị ngược đãi thành như vậy, không khóc mới là lạ!"Tiểu Bảo, nói cho cô, là ai đem cháu đánh cho thành như vậy? " Bạc Sủng Nhi tận lực làm cho âm điệu mình, giữ vô cùng vững vàng, tuy nhiên vẫn không có kềm chế, ai đánh, Bạc Sủng Nhi làm sao có thể đoán không được, chẳng qua là cảm thấy sợ hãi.Hàn Như Y điên rồi sao?Đây là con của cô ta!Con gái ruột thịt của cô ta, tại sao cô ta có thể đánh thành như vậy?Nếu như Bạc Sủng Nhi cô có thể có một đứa con, nếu như cô có thể có, cô khẳng định đem con của cô nâng lên trời, để cho mọi người toàn thế giới đem con của cô tôn sùng giống như là công chúa hoặc là vương tử mànhìn lên!

Đau?

"Nơi nào đau? " Bạc Sủng Nhi nhíu lại lông mày hỏi.

Tiểu Bảo cũng không lên tiếng, Hàn Như Y lúc này đã đứng ở phía sau Bạc Sủng Nhi.

Bạc Sủng Nhi phát hiện Tiểu Bảo cùng từ trước không giống nhau, lập tức nắm tay Tiểu Bảo, lại một lần nữa dò hỏi: "Nơi nào đau? Hả?"

Vừa hỏi, Bạc Sủng Nhi vừa phát hiện cánh tay Tiểu Bảo xanh tím.

Tiểu Bảo mặc đồ ngủ dài, mới vừa rồi Bạc Sủng Nhi ôm cô bé, căn bản chưa nhìn ra xanh tím trên người cô bé, hiện tại nắm lên cô bé tay, tay áo tụt xuống, Bạc Sủng Nhi liền nhìn thấy trên làn da trắng trắng mềm mềm iện đầy dấu vết xanh xanh tím tím.

Hàn Như Y sắc mặt đại biến, theo bản năng xông lên trước, ôm lấy Tiểu Bảo, đem nó từ trong ngực Bạc Sủng Nhi tách ra.

Hung hăng mà nhìn chằm chằm Tiểu Bảo nói: "Còn không đi ngủ trưa!"

Tiểu Bảo bị làm cho sợ đến đứng ở nơi đó không dám động, chẳng qua là bĩu môi, thật biết điều một chút hướng bên trong nhà đi tới, động tác ủy khuất.

Bạc Sủng Nhi làm sao có thể để Tiểu Bảo rời đi?

"Khoan hẳng đi! " Bạc Sủng Nhi đứng lên, cũng không có liếc mắt nhìn Hàn Như Y, thẳng đi tới bên người Tiểu Bảo, đem Tiểu Bảo lại một lần nữa cẩn thận dẫn vào trong ngực của mình, không nói lời gì cởi áo Tiểu Bảo, lại phát hiện trên da thịt Tiểu Bảo có rất nhiều vết thương.

Có mới có cũ, rất dọa người. 

Sắc mặt Bạc Sủng Nhi trong nháy mắt tái nhợt!

Tịch Giản Cận dù sao cũng là một người đàn ông, Tiểu Bảo là một cô bé, coi như là ba tuổi, mỗi lần Hàn Như Y mang theo Tiểu Bảo gặp Tịch Giản Cận, cũng võ trang cho Tiểu Bảo vô cùng kín, Tịch Giản Cận chưa chắc có thể phát hiện những thứ vết thương này, cộng thêm Tiểu Bảo cũng không khóc không làm khó, Tịch Giản Cận càng không khả năng đem quần áo Tiểu Bảo lột ra, đi kiểm tra một lần.

Khó trách Tịch Giản Cận nói Tiểu Bảo trừ khóc vẫn là khóc!

Cũng bị ngược đãi thành như vậy, không khóc mới là lạ!

"Tiểu Bảo, nói cho cô, là ai đem cháu đánh cho thành như vậy? " Bạc Sủng Nhi tận lực làm cho âm điệu mình, giữ vô cùng vững vàng, tuy nhiên vẫn không có kềm chế, ai đánh, Bạc Sủng Nhi làm sao có thể đoán không được, chẳng qua là cảm thấy sợ hãi.

Hàn Như Y điên rồi sao?

Đây là con của cô ta!

Con gái ruột thịt của cô ta, tại sao cô ta có thể đánh thành như vậy?

Nếu như Bạc Sủng Nhi cô có thể có một đứa con, nếu như cô có thể có, cô khẳng định đem con của cô nâng lên trời, để cho mọi người toàn thế giới đem con của cô tôn sùng giống như là công chúa hoặc là vương tử mànhìn lên!

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Đau?"Nơi nào đau? " Bạc Sủng Nhi nhíu lại lông mày hỏi.Tiểu Bảo cũng không lên tiếng, Hàn Như Y lúc này đã đứng ở phía sau Bạc Sủng Nhi.Bạc Sủng Nhi phát hiện Tiểu Bảo cùng từ trước không giống nhau, lập tức nắm tay Tiểu Bảo, lại một lần nữa dò hỏi: "Nơi nào đau? Hả?"Vừa hỏi, Bạc Sủng Nhi vừa phát hiện cánh tay Tiểu Bảo xanh tím.Tiểu Bảo mặc đồ ngủ dài, mới vừa rồi Bạc Sủng Nhi ôm cô bé, căn bản chưa nhìn ra xanh tím trên người cô bé, hiện tại nắm lên cô bé tay, tay áo tụt xuống, Bạc Sủng Nhi liền nhìn thấy trên làn da trắng trắng mềm mềm iện đầy dấu vết xanh xanh tím tím.Hàn Như Y sắc mặt đại biến, theo bản năng xông lên trước, ôm lấy Tiểu Bảo, đem nó từ trong ngực Bạc Sủng Nhi tách ra.Hung hăng mà nhìn chằm chằm Tiểu Bảo nói: "Còn không đi ngủ trưa!"Tiểu Bảo bị làm cho sợ đến đứng ở nơi đó không dám động, chẳng qua là bĩu môi, thật biết điều một chút hướng bên trong nhà đi tới, động tác ủy khuất.Bạc Sủng Nhi làm sao có thể để Tiểu Bảo rời đi?"Khoan hẳng đi! " Bạc Sủng Nhi đứng lên, cũng không có liếc mắt nhìn Hàn Như Y, thẳng đi tới bên người Tiểu Bảo, đem Tiểu Bảo lại một lần nữa cẩn thận dẫn vào trong ngực của mình, không nói lời gì cởi áo Tiểu Bảo, lại phát hiện trên da thịt Tiểu Bảo có rất nhiều vết thương.Có mới có cũ, rất dọa người. Sắc mặt Bạc Sủng Nhi trong nháy mắt tái nhợt!Tịch Giản Cận dù sao cũng là một người đàn ông, Tiểu Bảo là một cô bé, coi như là ba tuổi, mỗi lần Hàn Như Y mang theo Tiểu Bảo gặp Tịch Giản Cận, cũng võ trang cho Tiểu Bảo vô cùng kín, Tịch Giản Cận chưa chắc có thể phát hiện những thứ vết thương này, cộng thêm Tiểu Bảo cũng không khóc không làm khó, Tịch Giản Cận càng không khả năng đem quần áo Tiểu Bảo lột ra, đi kiểm tra một lần.Khó trách Tịch Giản Cận nói Tiểu Bảo trừ khóc vẫn là khóc!Cũng bị ngược đãi thành như vậy, không khóc mới là lạ!"Tiểu Bảo, nói cho cô, là ai đem cháu đánh cho thành như vậy? " Bạc Sủng Nhi tận lực làm cho âm điệu mình, giữ vô cùng vững vàng, tuy nhiên vẫn không có kềm chế, ai đánh, Bạc Sủng Nhi làm sao có thể đoán không được, chẳng qua là cảm thấy sợ hãi.Hàn Như Y điên rồi sao?Đây là con của cô ta!Con gái ruột thịt của cô ta, tại sao cô ta có thể đánh thành như vậy?Nếu như Bạc Sủng Nhi cô có thể có một đứa con, nếu như cô có thể có, cô khẳng định đem con của cô nâng lên trời, để cho mọi người toàn thế giới đem con của cô tôn sùng giống như là công chúa hoặc là vương tử mànhìn lên!

Chương 999: Đem cô nhốt vào bệnh viện tâm thần! 【3】