☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 1010: Nhốt cô ta vào bệnh viện tâm thần! 【14】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Thân thể Bạc Sủng Nhi khẽ lay động một cái, môi của cô hiện lên vẻ cười lạnh.Tịch Giản Cận lúc này mới nện bước chân, từng điểm từng điểm hướng Bạc Sủng Nhi nhích lại gần, nghiêm nghị nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, nói: "Đi xin lỗi Hàn Như Y!"Mép Hàn Như Y hiện lên vẻ cười lạnh, làm như giễu cợt nhìn Bạc Sủng Nhi.Bạc Sủng Nhi âm thầm mà cắn răng, cảm thấy thấy được toàn thế giới nhất đều đang chê cười mình.Ngay sau đó lại cảm thấy thê lương.Có thể trách ai được?Ban đầu là chính mình luôn mồm nói, chính mình ghen tỵ với Hàn Như Y, bán đi Hàn Như Y, thậm chí người tập đoàn Bạc Đế hỏi mình nguyên nhân, mình cũng không chịu nói.Hiện tại Hàn Như Y nói cô muốn đem cô ta đuổi đi nước Mỹ, Tịch Giản Cận tin tưởng, cũng là dễ hiểu.Nhưng là đáy lòng vẫn có chút đau.Là mình quá ngu hay quá ngây thơ, ngày đó thật cho là Tịch Giản Cận tin chính mình, thật cho là Tịch Giản Cận tha thứ chính mình rồi.Cô âm thầm mà cắn cắn môi, kiêu ngạo của cô, không cho phép mình ở họ trước hai người bọn có nửa điểm mềm mại."Giản Cận... Anh đừng hung cô ấy, em cùng Tiểu Bảo vẫn nên rời đi, chúng em sau này không cần anh quan tâm nữa, anh đừng cùng cô ấy tức giận, em biết, em làm liên lụy tới anh, em biết, A Lãng anh ấyđã chết bốn năm rồi, snh chiếu cố chúng em bốn năm, thật ra thì đã đủ rồi, em sớm nên rời đi..."Hàn Như Y nhắc tới đội trưởng Tịch Giản Cận.Sắc mặt Tịch Giản Cận lập tức trở nên có chút âm trầm.Tay của anh dần dần cầm thành quả đấm, nhìn Bạc Sủng Nhi, "Như Y... Em không cần đi, Tiểu Bảo cũng không thể đi, muốn đi thì chính là cô ấy! Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không làm cho cô ấy bắt nạt hai mẹ con em nữa!"Anh nhìn chằm chằm ánh mắt Bạc Sủng Nhi, gằn từng chữ nói: "Coi như là anh yêu em, mức độ dễ dàng tha thứ của anh đối với em cũng có hạn đấy!"Bạc Sủng Nhi cười lạnh, lúc này, Tịch Giản Cận chăm chú như vậy, nghiêm túc như vậy, cô phân biệt không ra thiệt giả.Cô còn tưởng rằng anh đến, mình có thể không bị Hàn Như Y g**t ch*t.Hiện tại đâu này?Có được lại là giễu cợt cùng tức giận của anh?Bạc Sủng Nhi trong nháy mắt cảm giác mình thật ra thì hơi mệt mỏi, cô nghĩ, chuyện cho tới bây giờ, Tịch Giản Cận thật đúng là cảm giác mình là một cô gái xấu xa sao?
Thân thể Bạc Sủng Nhi khẽ lay động một cái, môi của cô hiện lên vẻ cười lạnh.
Tịch Giản Cận lúc này mới nện bước chân, từng điểm từng điểm hướng Bạc Sủng Nhi nhích lại gần, nghiêm nghị nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, nói: "Đi xin lỗi Hàn Như Y!"
Mép Hàn Như Y hiện lên vẻ cười lạnh, làm như giễu cợt nhìn Bạc Sủng Nhi.
Bạc Sủng Nhi âm thầm mà cắn răng, cảm thấy thấy được toàn thế giới nhất đều đang chê cười mình.
Ngay sau đó lại cảm thấy thê lương.
Có thể trách ai được?
Ban đầu là chính mình luôn mồm nói, chính mình ghen tỵ với Hàn Như Y, bán đi Hàn Như Y, thậm chí người tập đoàn Bạc Đế hỏi mình nguyên nhân, mình cũng không chịu nói.
Hiện tại Hàn Như Y nói cô muốn đem cô ta đuổi đi nước Mỹ, Tịch Giản Cận tin tưởng, cũng là dễ hiểu.
Nhưng là đáy lòng vẫn có chút đau.
Là mình quá ngu hay quá ngây thơ, ngày đó thật cho là Tịch Giản Cận tin chính mình, thật cho là Tịch Giản Cận tha thứ chính mình rồi.
Cô âm thầm mà cắn cắn môi, kiêu ngạo của cô, không cho phép mình ở họ trước hai người bọn có nửa điểm mềm mại.
"Giản Cận... Anh đừng hung cô ấy, em cùng Tiểu Bảo vẫn nên rời đi, chúng em sau này không cần anh quan tâm nữa, anh đừng cùng cô ấy tức giận, em biết, em làm liên lụy tới anh, em biết, A Lãng anh ấyđã chết bốn năm rồi, snh chiếu cố chúng em bốn năm, thật ra thì đã đủ rồi, em sớm nên rời đi..."
Hàn Như Y nhắc tới đội trưởng Tịch Giản Cận.
Sắc mặt Tịch Giản Cận lập tức trở nên có chút âm trầm.
Tay của anh dần dần cầm thành quả đấm, nhìn Bạc Sủng Nhi, "Như Y... Em không cần đi, Tiểu Bảo cũng không thể đi, muốn đi thì chính là cô ấy! Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không làm cho cô ấy bắt nạt hai mẹ con em nữa!"
Anh nhìn chằm chằm ánh mắt Bạc Sủng Nhi, gằn từng chữ nói: "Coi như là anh yêu em, mức độ dễ dàng tha thứ của anh đối với em cũng có hạn đấy!"
Bạc Sủng Nhi cười lạnh, lúc này, Tịch Giản Cận chăm chú như vậy, nghiêm túc như vậy, cô phân biệt không ra thiệt giả.
Cô còn tưởng rằng anh đến, mình có thể không bị Hàn Như Y g**t ch*t.
Hiện tại đâu này?
Có được lại là giễu cợt cùng tức giận của anh?
Bạc Sủng Nhi trong nháy mắt cảm giác mình thật ra thì hơi mệt mỏi, cô nghĩ, chuyện cho tới bây giờ, Tịch Giản Cận thật đúng là cảm giác mình là một cô gái xấu xa sao?
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Thân thể Bạc Sủng Nhi khẽ lay động một cái, môi của cô hiện lên vẻ cười lạnh.Tịch Giản Cận lúc này mới nện bước chân, từng điểm từng điểm hướng Bạc Sủng Nhi nhích lại gần, nghiêm nghị nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, nói: "Đi xin lỗi Hàn Như Y!"Mép Hàn Như Y hiện lên vẻ cười lạnh, làm như giễu cợt nhìn Bạc Sủng Nhi.Bạc Sủng Nhi âm thầm mà cắn răng, cảm thấy thấy được toàn thế giới nhất đều đang chê cười mình.Ngay sau đó lại cảm thấy thê lương.Có thể trách ai được?Ban đầu là chính mình luôn mồm nói, chính mình ghen tỵ với Hàn Như Y, bán đi Hàn Như Y, thậm chí người tập đoàn Bạc Đế hỏi mình nguyên nhân, mình cũng không chịu nói.Hiện tại Hàn Như Y nói cô muốn đem cô ta đuổi đi nước Mỹ, Tịch Giản Cận tin tưởng, cũng là dễ hiểu.Nhưng là đáy lòng vẫn có chút đau.Là mình quá ngu hay quá ngây thơ, ngày đó thật cho là Tịch Giản Cận tin chính mình, thật cho là Tịch Giản Cận tha thứ chính mình rồi.Cô âm thầm mà cắn cắn môi, kiêu ngạo của cô, không cho phép mình ở họ trước hai người bọn có nửa điểm mềm mại."Giản Cận... Anh đừng hung cô ấy, em cùng Tiểu Bảo vẫn nên rời đi, chúng em sau này không cần anh quan tâm nữa, anh đừng cùng cô ấy tức giận, em biết, em làm liên lụy tới anh, em biết, A Lãng anh ấyđã chết bốn năm rồi, snh chiếu cố chúng em bốn năm, thật ra thì đã đủ rồi, em sớm nên rời đi..."Hàn Như Y nhắc tới đội trưởng Tịch Giản Cận.Sắc mặt Tịch Giản Cận lập tức trở nên có chút âm trầm.Tay của anh dần dần cầm thành quả đấm, nhìn Bạc Sủng Nhi, "Như Y... Em không cần đi, Tiểu Bảo cũng không thể đi, muốn đi thì chính là cô ấy! Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không làm cho cô ấy bắt nạt hai mẹ con em nữa!"Anh nhìn chằm chằm ánh mắt Bạc Sủng Nhi, gằn từng chữ nói: "Coi như là anh yêu em, mức độ dễ dàng tha thứ của anh đối với em cũng có hạn đấy!"Bạc Sủng Nhi cười lạnh, lúc này, Tịch Giản Cận chăm chú như vậy, nghiêm túc như vậy, cô phân biệt không ra thiệt giả.Cô còn tưởng rằng anh đến, mình có thể không bị Hàn Như Y g**t ch*t.Hiện tại đâu này?Có được lại là giễu cợt cùng tức giận của anh?Bạc Sủng Nhi trong nháy mắt cảm giác mình thật ra thì hơi mệt mỏi, cô nghĩ, chuyện cho tới bây giờ, Tịch Giản Cận thật đúng là cảm giác mình là một cô gái xấu xa sao?