Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 1024: Tạm biệt, người yêu của tôi! 【6】

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Cô không ngơg anh mau quên như vậy, cô không ngờ anh tàn nhẫn như vậy, cô không ngờ anh vô tình như vậy!Cô làm không được, hiện tại lòng cô chỉ hiện lên về đứa con.Một đứa con chưa thành hình!Tay Tịch Giản Cận như cũ vẫn ấm áp và khô ráo như vậy, lực đạo nắm tay cô vẫn nhu hòa như vậy, giống như là dụng tâm nắm bảo bối của mình.Thời điểm lúc trước, Bạc Sủng Nhi đều sẽ cảm giác được ấm áp cùng cảm động.Nhưng là bây giờ, cô lại cảm giác khó hiểu đến châm chọc!Bạc Sủng Nhi giống như là tránh né con ruồi, hung hăng mà tránh khỏi tay Tịch Giản Cận thân, cô mang theo vài phần ghét bỏ, giống như Tịch Giản Cận là thứ cô không muốn chạm đến nhất trên cái thế giới này.Tịch Giản Cận nhìn lòng bàn tay trống rỗng, khẽ ngạc nhiên, anh nhìn chằm chằm Bạc Sủng Nhi, trong nháy mắt đã hiểu được Bạc Sủng Nhi thật hận chính mình, thật không muốn để ý tới mình, đáy lòng của anh cực kỳ khổ sở, cực kỳ ảo não, cực kỳ khủng hoảng."Sủng Nhi...... Em muốn anh làm gì cũng có thể, ngàn vạn đừng như vậy có được hay không? Em......"Anh không dám nói nữa.Chẳng qua là nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, đáy lòng khủng hoảng một mảnh. Cô có thể giống như là bảy năm trước không cần anh nữa hay không?Ngàn vạn đừng như vậy...... Anh cái gì cũng không có, quay đầu lại thời gian hai mươi mấy năm, tốt đẹp nhất chính là mối tình đầu của cô cùng anh, để cho anh khó quên chính là cuộc sống bộ đội, nhưng là, Hàn Như Y cũng đã tàn nhẫn đem cuộc sống quân lữ bảy năm trước của anh vạch ra toàn bộ, hiện tại, ngay cả cô, cũng muốn biến mất không thấy sao?Ánh mắt Tịch Giản Cận, từ từ trở nên có chút sầu bi.Cánh môi khẽ mấp máy, một thân trong trẻo lạnh lùng.Giống như là dùng khí lực rất lớn, anh mới cẩn thận mở miệng, hỏi một câu: "Sủng Nhi...... Em chẳng qua là quá tức giận, hơn nữa rất khó chấp nhận có phải hay không? Ngắn ngủi không quan tâm anh, có phải hay không?"Người đó là hạnh phúc tốt đẹp nhất cả đời anh.Cô từng vô lại kéo tay của anh, nửa thật nửa giả, dí dỏm nói: "Tịch...... Đã nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn trước sau như một, vẻ mặt không nên khó chịu! Bất quá em lại thích anh như vậy, ở trước mặt em bộc lộ chính minhg, ở trước mặt người khác nghiêm túc!"

Cô không ngơg anh mau quên như vậy, cô không ngờ anh tàn nhẫn như vậy, cô không ngờ anh vô tình như vậy!

Cô làm không được, hiện tại lòng cô chỉ hiện lên về đứa con.

Một đứa con chưa thành hình!

Tay Tịch Giản Cận như cũ vẫn ấm áp và khô ráo như vậy, lực đạo nắm tay cô vẫn nhu hòa như vậy, giống như là dụng tâm nắm bảo bối của mình.

Thời điểm lúc trước, Bạc Sủng Nhi đều sẽ cảm giác được ấm áp cùng cảm động.

Nhưng là bây giờ, cô lại cảm giác khó hiểu đến châm chọc!

Bạc Sủng Nhi giống như là tránh né con ruồi, hung hăng mà tránh khỏi tay Tịch Giản Cận thân, cô mang theo vài phần ghét bỏ, giống như Tịch Giản Cận là thứ cô không muốn chạm đến nhất trên cái thế giới này.

Tịch Giản Cận nhìn lòng bàn tay trống rỗng, khẽ ngạc nhiên, anh nhìn chằm chằm Bạc Sủng Nhi, trong nháy mắt đã hiểu được Bạc Sủng Nhi thật hận chính mình, thật không muốn để ý tới mình, đáy lòng của anh cực kỳ khổ sở, cực kỳ ảo não, cực kỳ khủng hoảng.

"Sủng Nhi...... Em muốn anh làm gì cũng có thể, ngàn vạn đừng như vậy có được hay không? Em......"

Anh không dám nói nữa.

Chẳng qua là nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, đáy lòng khủng hoảng một mảnh. 

Cô có thể giống như là bảy năm trước không cần anh nữa hay không?

Ngàn vạn đừng như vậy...... Anh cái gì cũng không có, quay đầu lại thời gian hai mươi mấy năm, tốt đẹp nhất chính là mối tình đầu của cô cùng anh, để cho anh khó quên chính là cuộc sống bộ đội, nhưng là, Hàn Như Y cũng đã tàn nhẫn đem cuộc sống quân lữ bảy năm trước của anh vạch ra toàn bộ, hiện tại, ngay cả cô, cũng muốn biến mất không thấy sao?

Ánh mắt Tịch Giản Cận, từ từ trở nên có chút sầu bi.

Cánh môi khẽ mấp máy, một thân trong trẻo lạnh lùng.

Giống như là dùng khí lực rất lớn, anh mới cẩn thận mở miệng, hỏi một câu: "Sủng Nhi...... Em chẳng qua là quá tức giận, hơn nữa rất khó chấp nhận có phải hay không? Ngắn ngủi không quan tâm anh, có phải hay không?"

Người đó là hạnh phúc tốt đẹp nhất cả đời anh.

Cô từng vô lại kéo tay của anh, nửa thật nửa giả, dí dỏm nói: "Tịch...... Đã nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn trước sau như một, vẻ mặt không nên khó chịu! Bất quá em lại thích anh như vậy, ở trước mặt em bộc lộ chính minhg, ở trước mặt người khác nghiêm túc!"

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Cô không ngơg anh mau quên như vậy, cô không ngờ anh tàn nhẫn như vậy, cô không ngờ anh vô tình như vậy!Cô làm không được, hiện tại lòng cô chỉ hiện lên về đứa con.Một đứa con chưa thành hình!Tay Tịch Giản Cận như cũ vẫn ấm áp và khô ráo như vậy, lực đạo nắm tay cô vẫn nhu hòa như vậy, giống như là dụng tâm nắm bảo bối của mình.Thời điểm lúc trước, Bạc Sủng Nhi đều sẽ cảm giác được ấm áp cùng cảm động.Nhưng là bây giờ, cô lại cảm giác khó hiểu đến châm chọc!Bạc Sủng Nhi giống như là tránh né con ruồi, hung hăng mà tránh khỏi tay Tịch Giản Cận thân, cô mang theo vài phần ghét bỏ, giống như Tịch Giản Cận là thứ cô không muốn chạm đến nhất trên cái thế giới này.Tịch Giản Cận nhìn lòng bàn tay trống rỗng, khẽ ngạc nhiên, anh nhìn chằm chằm Bạc Sủng Nhi, trong nháy mắt đã hiểu được Bạc Sủng Nhi thật hận chính mình, thật không muốn để ý tới mình, đáy lòng của anh cực kỳ khổ sở, cực kỳ ảo não, cực kỳ khủng hoảng."Sủng Nhi...... Em muốn anh làm gì cũng có thể, ngàn vạn đừng như vậy có được hay không? Em......"Anh không dám nói nữa.Chẳng qua là nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, đáy lòng khủng hoảng một mảnh. Cô có thể giống như là bảy năm trước không cần anh nữa hay không?Ngàn vạn đừng như vậy...... Anh cái gì cũng không có, quay đầu lại thời gian hai mươi mấy năm, tốt đẹp nhất chính là mối tình đầu của cô cùng anh, để cho anh khó quên chính là cuộc sống bộ đội, nhưng là, Hàn Như Y cũng đã tàn nhẫn đem cuộc sống quân lữ bảy năm trước của anh vạch ra toàn bộ, hiện tại, ngay cả cô, cũng muốn biến mất không thấy sao?Ánh mắt Tịch Giản Cận, từ từ trở nên có chút sầu bi.Cánh môi khẽ mấp máy, một thân trong trẻo lạnh lùng.Giống như là dùng khí lực rất lớn, anh mới cẩn thận mở miệng, hỏi một câu: "Sủng Nhi...... Em chẳng qua là quá tức giận, hơn nữa rất khó chấp nhận có phải hay không? Ngắn ngủi không quan tâm anh, có phải hay không?"Người đó là hạnh phúc tốt đẹp nhất cả đời anh.Cô từng vô lại kéo tay của anh, nửa thật nửa giả, dí dỏm nói: "Tịch...... Đã nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn trước sau như một, vẻ mặt không nên khó chịu! Bất quá em lại thích anh như vậy, ở trước mặt em bộc lộ chính minhg, ở trước mặt người khác nghiêm túc!"

Chương 1024: Tạm biệt, người yêu của tôi! 【6】