☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 1027: Tạm biệt, người yêu của tôi! 【9】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận thật sâu ngắm nhìn Bạc Sủng Nhi, đôi mắt sâu như bầu trời đêm trong lóe ra mong đợi.Bạc Sủng Nhi khẽ nghiêng đầu, đầu óc của cô trống rỗng, giống như là nghĩ tới điều gì, hoặc như là cái gì cũng không nghĩ ra, chẳng qua là vô thanh vô tức ngồi ở chỗ đó, một hồi lâu, mới nghĩ đến mới vừa Tần Thích nói với mình chút lời đau lòng kia."Sủng Nhi, cháu mang thai, nhưng là đã sẩy, có thể là thời điểm ngã xuống đụng vào bụng, sanh non đối cơ thể mẹ tạo thương tổn rất lớn, cháu bây giờ phải nghỉ ngơi cho thật khỏe, dưỡng tốt thân thể, tránh cảm lạnh, để tránh t* c*ng chịu tổn thương lớn, không dễ mang thai."Bạc Sủng Nhi nhắm hai mắt lại, đột nhiên lắc đầu, nước mắt của cô chậm rãi theo hai gò má trợt xuống, cô đúng là vẫn không cách nào tha thứ Tịch Giản Cận, tha thứ chính mình.Cô bây giờ, thật không muốn cùng Tịch Giản Cận ở cùng một chỗ.Bởi vì một khi thấy anh, cô sẽ nhớ tới đứa con đã chết kia...... Cô thật...... Thật cần thời gian......Bạc Sủng Nhi khẽ cúi đầu, âm điệu nhẹ nhàng nói: "Tịch Giản Cận, anh đừng ép em, có được hay không? Em thật sự hận anh, hiện tại em đây, một chút cũng không muốn phải nhìn thấy anh nữa......"Đáy lòng Tịch Giản Cận lạnh thành một mảnh, cô giận thật đi.Cho nên mới gọi anh là Tịch Giản Cận, mà không phải Tịch, Tiểu Tịch!Tịch Giản Cận thất kinh đối với Bạc Sủng Nhi mở miệng nói: "Sủng Nhi, em đừng như vậy, em đừng không quan tâm anh...... Em có thể tức giận, anh chờ em, chỉ cần em chịu cần anh, chịu tha thứ anh, bao lâu anh cũng chờ em, em đừng thoáng cái liền xác định không quan tâm anh nữa."Trong địa ngục quá mức hắc ám, quá mức khó chịu!Anh không muốn ngã vào.Chỉ có một mảnh ánh mắt nhỏ như vậy, có thể hay không, đừng làm cho anh lại một lần nữa, đèn toàn thế giới, đều ảm đạm?Anh không biết nên nói cái gì, chỉ có thể vứt đi tôn nghiêm cùng ngạo khí mình sở hữu, tái diễn một câu kia: "Đừng không quan tâm anh có được hay không?"Anh không biết mình nên giải thích như thế nào, nên làm như thế nào để cho Bạc Sủng Nhi tha thứ chính mình.Hết thảy đều như đọng lại ———— là do anh đẩy cô, khiến cho cô mất con, dù ước nguyện ban đầu của anh là muốn cứu cô!Nhưng là, vô luận như thế nào, cuối cùng là anh hại chết con của bọn anh!Thật ra thì đáy lòng của anh, làm sao không khổ sở cùng hối hận?Nhưng là, so với những thứ kia, anh càng sợ chính là mất đi cô!
Tịch Giản Cận thật sâu ngắm nhìn Bạc Sủng Nhi, đôi mắt sâu như bầu trời đêm trong lóe ra mong đợi.
Bạc Sủng Nhi khẽ nghiêng đầu, đầu óc của cô trống rỗng, giống như là nghĩ tới điều gì, hoặc như là cái gì cũng không nghĩ ra, chẳng qua là vô thanh vô tức ngồi ở chỗ đó, một hồi lâu, mới nghĩ đến mới vừa Tần Thích nói với mình chút lời đau lòng kia.
"Sủng Nhi, cháu mang thai, nhưng là đã sẩy, có thể là thời điểm ngã xuống đụng vào bụng, sanh non đối cơ thể mẹ tạo thương tổn rất lớn, cháu bây giờ phải nghỉ ngơi cho thật khỏe, dưỡng tốt thân thể, tránh cảm lạnh, để tránh t* c*ng chịu tổn thương lớn, không dễ mang thai."
Bạc Sủng Nhi nhắm hai mắt lại, đột nhiên lắc đầu, nước mắt của cô chậm rãi theo hai gò má trợt xuống, cô đúng là vẫn không cách nào tha thứ Tịch Giản Cận, tha thứ chính mình.
Cô bây giờ, thật không muốn cùng Tịch Giản Cận ở cùng một chỗ.
Bởi vì một khi thấy anh, cô sẽ nhớ tới đứa con đã chết kia...... Cô thật...... Thật cần thời gian......
Bạc Sủng Nhi khẽ cúi đầu, âm điệu nhẹ nhàng nói: "Tịch Giản Cận, anh đừng ép em, có được hay không? Em thật sự hận anh, hiện tại em đây, một chút cũng không muốn phải nhìn thấy anh nữa......"
Đáy lòng Tịch Giản Cận lạnh thành một mảnh, cô giận thật đi.
Cho nên mới gọi anh là Tịch Giản Cận, mà không phải Tịch, Tiểu Tịch!
Tịch Giản Cận thất kinh đối với Bạc Sủng Nhi mở miệng nói: "Sủng Nhi, em đừng như vậy, em đừng không quan tâm anh...... Em có thể tức giận, anh chờ em, chỉ cần em chịu cần anh, chịu tha thứ anh, bao lâu anh cũng chờ em, em đừng thoáng cái liền xác định không quan tâm anh nữa."
Trong địa ngục quá mức hắc ám, quá mức khó chịu!
Anh không muốn ngã vào.
Chỉ có một mảnh ánh mắt nhỏ như vậy, có thể hay không, đừng làm cho anh lại một lần nữa, đèn toàn thế giới, đều ảm đạm?
Anh không biết nên nói cái gì, chỉ có thể vứt đi tôn nghiêm cùng ngạo khí mình sở hữu, tái diễn một câu kia: "Đừng không quan tâm anh có được hay không?"
Anh không biết mình nên giải thích như thế nào, nên làm như thế nào để cho Bạc Sủng Nhi tha thứ chính mình.
Hết thảy đều như đọng lại ———— là do anh đẩy cô, khiến cho cô mất con, dù ước nguyện ban đầu của anh là muốn cứu cô!
Nhưng là, vô luận như thế nào, cuối cùng là anh hại chết con của bọn anh!
Thật ra thì đáy lòng của anh, làm sao không khổ sở cùng hối hận?
Nhưng là, so với những thứ kia, anh càng sợ chính là mất đi cô!
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận thật sâu ngắm nhìn Bạc Sủng Nhi, đôi mắt sâu như bầu trời đêm trong lóe ra mong đợi.Bạc Sủng Nhi khẽ nghiêng đầu, đầu óc của cô trống rỗng, giống như là nghĩ tới điều gì, hoặc như là cái gì cũng không nghĩ ra, chẳng qua là vô thanh vô tức ngồi ở chỗ đó, một hồi lâu, mới nghĩ đến mới vừa Tần Thích nói với mình chút lời đau lòng kia."Sủng Nhi, cháu mang thai, nhưng là đã sẩy, có thể là thời điểm ngã xuống đụng vào bụng, sanh non đối cơ thể mẹ tạo thương tổn rất lớn, cháu bây giờ phải nghỉ ngơi cho thật khỏe, dưỡng tốt thân thể, tránh cảm lạnh, để tránh t* c*ng chịu tổn thương lớn, không dễ mang thai."Bạc Sủng Nhi nhắm hai mắt lại, đột nhiên lắc đầu, nước mắt của cô chậm rãi theo hai gò má trợt xuống, cô đúng là vẫn không cách nào tha thứ Tịch Giản Cận, tha thứ chính mình.Cô bây giờ, thật không muốn cùng Tịch Giản Cận ở cùng một chỗ.Bởi vì một khi thấy anh, cô sẽ nhớ tới đứa con đã chết kia...... Cô thật...... Thật cần thời gian......Bạc Sủng Nhi khẽ cúi đầu, âm điệu nhẹ nhàng nói: "Tịch Giản Cận, anh đừng ép em, có được hay không? Em thật sự hận anh, hiện tại em đây, một chút cũng không muốn phải nhìn thấy anh nữa......"Đáy lòng Tịch Giản Cận lạnh thành một mảnh, cô giận thật đi.Cho nên mới gọi anh là Tịch Giản Cận, mà không phải Tịch, Tiểu Tịch!Tịch Giản Cận thất kinh đối với Bạc Sủng Nhi mở miệng nói: "Sủng Nhi, em đừng như vậy, em đừng không quan tâm anh...... Em có thể tức giận, anh chờ em, chỉ cần em chịu cần anh, chịu tha thứ anh, bao lâu anh cũng chờ em, em đừng thoáng cái liền xác định không quan tâm anh nữa."Trong địa ngục quá mức hắc ám, quá mức khó chịu!Anh không muốn ngã vào.Chỉ có một mảnh ánh mắt nhỏ như vậy, có thể hay không, đừng làm cho anh lại một lần nữa, đèn toàn thế giới, đều ảm đạm?Anh không biết nên nói cái gì, chỉ có thể vứt đi tôn nghiêm cùng ngạo khí mình sở hữu, tái diễn một câu kia: "Đừng không quan tâm anh có được hay không?"Anh không biết mình nên giải thích như thế nào, nên làm như thế nào để cho Bạc Sủng Nhi tha thứ chính mình.Hết thảy đều như đọng lại ———— là do anh đẩy cô, khiến cho cô mất con, dù ước nguyện ban đầu của anh là muốn cứu cô!Nhưng là, vô luận như thế nào, cuối cùng là anh hại chết con của bọn anh!Thật ra thì đáy lòng của anh, làm sao không khổ sở cùng hối hận?Nhưng là, so với những thứ kia, anh càng sợ chính là mất đi cô!